Dây leo [Q1-C5: Cuộc hẹn đầu tiên]

Quyển 1: Tình yêu không nên có.

Chương 5: Cuộc hẹn đầu tiên.

__________________________________

Đường Mạn vô cùng bất ngờ, anh lại hỏi số điện thoại của mình? Suy nghĩ một hồi, cô vẫn đưa số điện thoại của mình cho anh.

Ngồi ở trong xe, cô không ngừng tự hỏi, anh hỏi số điện thoại, anh muốn làm gì? Công ty có điện thoại nội bộ mà, nếu có chuyện liên quan đến công việc, anh có thể trực tiếp gọi số nội bộ, hơn nữa, cô chỉ là một nhân viên kiểm tra chất lượng nho nhỏ, anh là Giám đốc thương mại, không có liên quan trực tiếp gì đến nhau, cũng không có phát sinh nghiệp vụ qua lại, anh hỏi số điện thoại, anh muốn làm gì? Chẳng lẽ, chẳng lẽ?

Cô gần như bị ý tưởng cuồng nhiệt và vui sướng của bản thân tra tấn thức trắng một đêm, cho nên đến sáng hôm sau, đầu cô có hơi căng thẳng choáng váng.

Quả nhiên đến chiều, Trương Khải Hiên gọi điện thoại đến, anh hỏi Đường Mạn: “Đường Mạn, tối nay cô có hẹn không?”

Đường Mạn ôm ngực, uống một ngụm trà chiều mới bình tĩnh lại, nói với anh: “Không có.”

Anh nói trong điện thoại: “Là như vầy, khách hàng người Nhật của tôi, tên là Harao Kazuki, có thể cô đã gặp qua một hai lần, tối qua cô cũng đã gặp rồi, đúng, chỉ là anh ta, anh ta rất muốn hẹn cô đi dùng cơm.”

Đường Mạn mới đầu còn khẩn trương, hiện giờ đã ỉu xìu, đây chính là nguyên nhân. Thì ra, hỏi số điện thoại của cô, là vì một người khác.

Cô tụt hứng, buồn bã trả lời: “Tôi có thể không đi không?”

Anh lại cố chấp mời cô: “Nếu không có việc gì, thì đi ra ngoài ăn cơm đi, nhiều bạn bè không tốt hơn sao, tôi cũng đi mà.”

Anh cũng đi, trái tim Đường Mạn tăng tốc, thế này thì không muốn từ chối nữa.

Đến giờ tan sở, Trương Khải Hiên đích thân đến đón cô, lần đầu tiên Đường Mạn bước lên chiếc xe Passat của anh, cô hơi căng thẳng, thấy cô hồi hộp, Trương Khải Hiên cười để cô yên tâm, anh tự mình cài dây an toàn cho cô, Đường Mạn khẩn trương đến nỗi ngón chân giống như bị rút gân, chợt cô ngây ngốc nói: “Giám đốc Trương, chúng ta có thể không đi không?”

Anh không hiểu tại sao cô lại muốn rút lui như vậy, “Cô không cần sợ, chỉ là ăn cơm thôi, bạn của tôi rất thích cô, rất muốn làm quen với cô.”

“Nhưng mà tôi không biết tiếng Nhật.” Cô lại viện cớ giải vây cho chính mình.

“Không sao, anh ấy sẽ nói tiếng Trung.”

Cô đành đi theo anh, khi anh khởi động xe, ánh mắt của cô không tự chủ được mà dừng trên ống tay áo sơ mi trắng tinh của Trương Khải Hiên, từ ống tay áo lại nhìn đến đường cong của bàn tay anh, đường cong hài hòa, không lớn không nhỏ, độ dày cũng thích hợp, nếu lấy tay nhét vào trong bàn tay ấy, nhất định rất ấm áp. Trời ơi, người này nếu đến năm 40 tuổi, không biết còn sát gái đến cỡ nào đây? Nghĩ đến đây, tim cô càng lúc càng đập thình thịch, không được không được, không thể nghĩ bậy bạ. Cô nhanh chóng quay đầu qua chỗ khác.

Trương Khải Hiên đương nhiên không biết “tâm sự con gái” của Đường Mạn, họ mau chóng đến khách sạn đã hẹn, Đường Mạn thấy anh Harao.

Người Nhật này cũng không đáng ghét, trái lại ngũ quan của anh ta cũng rất đẹp, tuổi tác khoảng chừng 30, phải nói là có khí chất phóng khoáng của một thương nhân. Thấy xe của Trương Khải Hiên chạy đến, lại thấy Đường Mạn, nụ cười khiêm tốn của người Nhật lại hiện ra tinh tế.

Đường Mạn mới là người bất ngờ nhiều nhất, cô tuyệt đối không nghĩ tới, vị thương nhân Nhật Bản này lại chủ động hẹn mình. Thấy Harao, cô lập tức ngượng ngùng, sợ sệt muốn trốn sau lưng Trương Khải Hiên, Trương Khải Hiên lại kéo cô đi ra.

Harao rất lễ độ nói với cô: “Đường Mạn, là Khải Hiên nói cho tôi biết tên của em, thực ra chúng ta đã gặp nhau không chỉ một lần, tôi ở văn phòng của em gặp em một lần, sau đó lại gặp em 3 lần ở dưới xưởng, sau khi em hết giờ làm ra khỏi xưởng lại gặp em một lần, còn có ở trước cửa siêu thị gặp được em lần nữa.”

Đường Mạn nhất thời kinh ngạc, cô chưa từng để ý đến anh ta dù chỉ một lần.

Cô khẽ ngượng ngùng đáp: “Thì ra chúng ta có nhiều lần vô tình gặp nhau như vậy.”

Trong lòng cô lại nghĩ, Trương Khải Hiên, thực ra chúng ta cũng có rất nhiều lần vô tình gặp nhau, có phải là anh cũng không để ý em dù chỉ một lần?

Bữa cơm tối đó ăn cái gì, nói cái gì, Đường Mạn gần như không nhớ rõ, cô chỉ nhớ, bản thân rất câu nệ, cũng rất rụt rè, nhưng mà, không khí cả bữa tối rất tốt, mỗi khi đến lúc cô và Harao trò chuyện có chút vướng mắc, Trương Khải Hiên liền dẫn dắt đề tài, hoặc là sẽ nói những đề tài thật thoải mái, hoặc là lôi kéo sự chú ý của mọi người vào một sự kiện, cả buổi tối, tất cả mọi người thật vui vẻ.

Thời gian ăn cơm có hơi dài, nhưng một chút cũng không buồn chán, khi kết thúc, Harao tiễn họ đến cửa, anh ta chân thành nói với Đường Mạn: “Đường Mạn, cám ơn em đã đến. Hôm nào có dịp mời em, hy vọng em có thể sẵn lòng xuất hiện.”

Đường Mạn cũng không muốn làm trái ý tốt của anh ta, cô hòa nhã mỉm cười: “Nếu có thời gian, tôi cũng hy vọng được nghe anh kể về phong cảnh xinh đẹp của Hokkaido.”

Trương Khải Hiên đứng một bên cũng thoải mái nói: “Xem ra lần sau không cần đến tôi làm kỳ đã cản mũi rồi.”

Trong lòng Đường Mạn hơi thất vọng, cô cúi đầu, rụt rè chào tạm biệt Harao, Harao vẫn đứng ở cửa khách sạn nhìn họ đi khỏi, nhìn xe của họ chạy đến chỗ rẽ.

Trên đường về, Trương Khải Hiên không nói nhiều lời, Đường Mạn cũng không dám lên tiếng, trong xe chỉ có ca khúc tiếng Anh kinh điển của Bolton <When a man loves a women>, đúng lúc điều tiết bầu không khí, giọng hát mặc dù trầm khàn nhưng âm điệu vừa phải, Đường Mạn nghe xong, rốt cuộc lại nở một nụ cười nhàn nhạt ngọt ngào.

Cô khẽ nói: “Tôi rất thích bài hát này.”

Trương Khải Hiên cũng thuận miệng nói theo: “Tôi cũng rất thích.”

Sau đó dọc đường, hai người không nói câu nào nữa, âm nhạc nhẹ nhàng chân thành vang lên liên tục trong xe, trái tim của Đường Mạn cũng xoay theo âm nhạc này, cũng lâng lâng bềnh bồng.

Trương Khải Hiên đưa cô đến dưới nhà, nói chúc ngủ ngon với cô, sau đó nhìn cô đi lên lầu.

Trở về khu nhà tập thể, Đường Mạn lặng lẽ đứng sau rèm cửa nhìn xe anh rời đi, nhìn đến khi không còn thấy bóng dáng của đèn xe đâu nữa, lúc này mới ôm lấy trái tim đang đập bình bịch của mình lại, thả rèm xuống.

Tuy rằng có chút buồn bã mất mát, hẹn cô không phải là nhân vật chính trong lòng cô, nhưng cô vẫn không quên được biểu hiện xuất sắc của anh trong cuộc hẹn lúc nãy, hệt như nhân viên ngoại giao, nói chuyện suôn sẻ, hài hước dí dỏm, sự dẫn dắt của anh áp chế mọi người, ở trước mặt anh, tất cả đều làm nền cho anh.

Đường Mạn ấn ngực, cô khẽ nói với chính mình: “Mình không được quên đêm nay, thật ra anh mới là nhân vật chính.”

Advertisements

Tagged:

4 thoughts on “Dây leo [Q1-C5: Cuộc hẹn đầu tiên]

  1. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥) Tháng Sáu 24, 2013 lúc 11:45 Sáng Reply

    Anh này có vấn đề 😉
    Cơ mà có người yêu rồi còn bày đặt qua lại vs nữ9 lờm j chứ -_-
    Thank nàng nhìu a mong chờ chương ms hihi

  2. Daquy Tháng Sáu 24, 2013 lúc 7:52 Chiều Reply

    Thank nhoc nhju nha. Hj

  3. ngangong Tháng Sáu 24, 2013 lúc 9:30 Chiều Reply

    thanks ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tô Ngọc Hà

♥Lỡ sinh ra là để yêu nhau chẳng rời xa đâu...♥

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Sơn Hạ Lãn Miêu

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: