Dây leo [Q1-C13: Anh cho rằng kết hôn giống như đi tắm sao?] (16+)

Khuyến cáo các bạn đừng cầu hôn theo cách của Hiên ca :v

Quyển 1: Tình yêu không nên có.

Chương 13: Anh cho rằng kết hôn giống như đi tắm sao?

___________________________________________

Ở sân thể thao của công ty, Đường Mạn thấy Trương Khải Hiên mặc đồng phục chơi tennis đang đánh tennis với đồng nghiệp.

Cô đứng bên sân, có chút chần chừ, muốn gọi anh nhưng lại có chút giận dỗi.

Đồng nghiệp thấy Đường Mạn, lập tức ra hiệu dừng lại, lấy cớ nghỉ ngơi, để thời gian lại cho họ.

Trương Khải Hiên cũng nhìn thấy Đường Mạn, “Đến rồi?” Anh nói như không có việc gì, sau đó vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, ý bảo cô ngồi xuống, còn mình thì lấy nước khoáng ra uống.

Anh nhủ thầm, phụ nữ, rốt cuộc vẫn không trụ được, cho nên thật may mắn là ngày hôm qua anh không có đi dỗ dành cô trước.

Đường Mạn mấy lần muốn nói lại thôi, nhưng lại không có cách nào để mở miệng được, rốt cuộc Trương Khải Hiên lên tiếng trước: “Tìm anh có việc gì?”

Nghe thấy lời anh nói có hơi lạnh lùng, Đường Mạn liền nhụt chí, cô không biết mở miệng nói thế nào, lúc này lại càng lúng túng hơn.

Trương Khải Hiên cũng không để ý đến cô, anh nhàn nhã bắt chéo chân, tầm mắt lại dõi theo bóng của người khác, xem thật thú vị.

Đường Mạn đột nhiên cảm thấy xót xa, cô khẽ hỏi: “Khải Hiên, anh thích em không?”

Anh hừ một tiếng, nhíu mày, “Lại nữa.”

Đường Mạn ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh, cô hỏi lại lần nữa, “Anh, thích em không?”

Trương Khải Hiên ném chiếc khăn mặt sang bên cạnh, “Không, anh không thích.”

Đường Mạn đứng phắt dậy, cắn chặt cánh môi, xoay người rời đi, Trương Khải Hiên cũng nổi nóng, anh ở sau lưng trầm giọng nói một câu: “Đi rồi đừng quay đầu lại.”

Đường Mạn dừng bước, đi rồi đừng quay đầu lại, đây là câu trả lời của anh? Cô hy vọng anh sẽ đuổi theo biết bao nhiêu, giữ cô lại, nói năng nhỏ nhẹ lấy lòng cô một chút, không có nổi giận, anh đùa em đó, hoặc là nói, đồ ngốc, thật là, tại sao không nghe ra là anh đùa em đó dù chỉ một chút chứ?

Nước mắt của cô vòng quanh viền mắt, anh không đến, anh không đuổi theo, cắn chặt răng, cô không quay đầu lại.

Ở cổng bệnh viện, Đường Mạn đứng đó, chân giống như đeo chì, bước đi khó khăn, tình thế khó xử, mâu thuẫn trong lòng như sóng lớn cuồn trào, cô không biết nên làm gì bây giờ.

Điện thoại vang lên, cô cầm lên thì thấy, là điện thoại của Trương Khải Hiên, do dự một lúc, cô vẫn bắt máy.

Ở bên kia, Trương Khải hiên có hơi gấp gáp, “Đường Mạn, em đang ở đâu?”

Đường Mạn rớt nước mắt, “Em đang ở bệnh viện.”

Trương Khải Hiên chỉ ngừng nửa giây, lập tức phản ứng lại, giọng điệu của anh càng gấp gáp, nhưng lại càng như đinh đóng cột: “Đường Mạn, có thai đúng không? Không cần lo lắng, có anh đây, chuyện gì em cũng không cần lo, nhưng nếu em muốn tự làm chủ, bỏ đứa bé này, đây sẽ là lần nói chuyện cuối cùng giữa anh và em.”

Đường Mạn nhất thời ngạc nhiên, anh lại nói như vậy.

Tốc độ tin đồn của cơ cấu nội bộ lớn cũng nhanh như thư điện tử, cho nên tin tức Đường Mạn mang thai cũng rất nhanh đến tai của Trương Khải Hiên, vừa nghe được tin này, anh lập tức biết nguyên nhân Đường Mạn đến tìm mình, nhớ lại thái độ kiêu căng của mình, thật ra chỉ là muốn khích cô một chút, không ngờ đồ ngốc này lại thật sự thẳng thắn như vậy.

Anh hỏi: “Em vẫn chưa làm gì đúng không?”

“Chưa, em muốn làm không đau, nhưng không mang theo đủ tiền.”

“Đứng trước cổng chờ anh, anh đến đón em.” Hỏi cô địa chỉ rõ ràng, anh lập tức gác máy.

15 phút sau, Trương Khải Hiên xuất hiện trong tầm mắt của cô, Đường Mạn vừa oán giận vừa uất ức nhìn anh, thấy Đường Mạn, Trương Khải Hiên đành thở dài nhẹ giọng.

Cuối cùng, anh đầu hàng trước, “Xin lỗi, đừng giận anh.”

Tính cách con gái của Đường Mạn giờ phút này biểu hiện ra hết, cô rớt nước mắt, “Đi rồi thì đừng quay đầu lại, em sẽ không quay đầu lại đâu.”

“Tất cả đều là lỗi của anh.”

Đây là câu xin lỗi sao? Một chút thành ý cũng không có, Đường Mạn càng thêm tức giận.

Cô hỏi anh: “Anh muốn làm thế nào?”

Trương Khải Hiên lập tức trả lời: “Anh sẽ không chối bỏ trách nhiệm, có thì sinh ra đi. Anh sẽ kết hôn với em, cho nên em cứ quang minh chính đại mà sinh con.”

Đường Mạn nhất thời mở to hai mắt: “Anh nói đơn giản như ngày và đêm vậy, anh và em quen biết được bao lâu? Chúng ta qua lại chỉ mới 1 tháng.”

Trương Khải Hiên trả lời một cách rõ ràng: “Em nói rất đúng, chúng ta làm đồng nghiệp biết nhau được 4 tháng, qua lại được 1 tháng, qua đêm cùng một chỗ 21 ngày, hiện tại em có thai, anh không thể đổ trách nhiệm cho người khác, nhất định phải sinh.”

Đường Mạn cười lạnh, “Anh đang đóng phim truyền hình à, hay là nói đi đến nhà tắm rồi tắm rửa một cách dễ dàng như vậy, kết hôn là chuyện đại sự liên quan đến hạnh phúc cả đời, nói kết liền kết sao?”

“Đường Mạn.” Thái độ của anh hòa hoãn lại, “Hoa nở thì cũng có lúc hoa tàn, cho dù là tình yêu, trước sau gì cũng phải kết hôn, đây chẳng qua chỉ là thời gian dài hay ngắn. Em hỏi anh có thích em hay không, anh nói cho em biết, anh thích em, tuy rằng không nhiều như em thích anh, nhưng anh sẽ cố gắng làm thật tốt, mà bởi vì em thích anh, nên sẽ toàn tâm toàn ý yêu anh, em lương thiện lại rộng lượng, đáng yêu hồn nhiên, bởi vì cái này, anh quyết định quen em, hiện tại em có thai, chẳng qua chỉ là rút ngắn lại quá trình anh lấy em thôi mà.”

Đường Mạn vẫn cười lạnh như trước: “Cám ơn sự trình bày hùng hồn của anh, thứ nhất, em không muốn kết hôn vội vàng, thứ hai, em không chấp nhận được cách thức này của anh, thứ ba, em không muốn làm mẹ nhanh như vậy. Em đã nói hết lời.”

Trương Khải Hiên bình tĩnh nhìn ánh mắt trong veo này, ánh mắt kiên quyết của một cô gái, anh có chút bất đắc dĩ, nhưng lại rất tức giận, anh hỏi: “Vậy bây giờ em muốn làm thế nào?”

Đường Mạn nói: “Em không cần đứa bé này, có lẽ bây giờ nó chỉ là một chấm nhỏ, nhân lúc nó chưa có cảm giác, để cho nó rời đi, lương tâm của em cũng dễ chịu hơn.”

“Em dám.”

“Ở trong cơ thể em, em có thể tự mình làm chủ.”

Anh cắn chặt răng, “Nếu như em dám động đến nó, anh và em lập tức chia tay.”

Đường Mạn chớp mắt, đây là anh uy hiếp cô sao? Cô lập tức cười khẩy, “Được, thử xem vậy, em tuyệt đối không cần, nếu anh muốn chia tay, cứ tự nhiên, muốn làm gì cũng được.”

Trương Khải Hiên đột nhiên có một cảm giác, tính tình của cô gái này thật sự rất cứng cỏi, lại có thể giống mình như vậy, đối chọi gay gắt, không phân cao thấp.

Anh nhìn xung quanh, cuối cùng vẫn khuất phục, “Được rồi, xin lỗi em mà, đều là lỗi của anh, chỉ cần em không động đến đứa bé, cái gì anh cũng nghe theo em, được không?”

Đường Mạn lại nổi giận, “Không, em cũng có lỗi, là em tự bắt đầu hết tất cả, quyết định vội vàng như vậy, bất luận thế nào em cũng không chấp nhận, em nhất định không cần đứa bé này, em cũng phát hiện ra, thật sự chúng ra không hợp nhau, hiện tại anh có thể đi khỏi đây rồi!”

Anh bị kích thích đến cắn chặt răng, lại có thể đuổi anh đi, “Thật sự bảo anh đi?”

“Đúng.”

Anh bình tĩnh nhìn cô, một chút lưu luyến cô cũng không có, trong cơn tức giận, anh quay đầu lại bước lên xe, hoàn toàn không liếc nhìn cô lấy một cái.

Thần kinh cứng cỏi của Đường Mạn giờ phút này thả lỏng, Trương Khải Hiên đi rồi, anh thật sự rất không thương tiếc lòng dạ của phụ nữ, cô liền khóc lớn.

Khóc thật lâu, cô lau khô nước mắt, tự quay về công ty, mới vừa về đến dưới khu nhà tập thể, cô ngây người.

Trương Khải Hiên ngồi trong xe, hai tay khoát sau đầu, nửa nằm nửa ngồi ở ghế lái một cách lười biếng, thấy cô đến, trên mặt như cười như không.

Trong lòng Đường Mạn uất ức thật muốn bước qua đó để đánh anh, cái này gọi là cái gì, đến để chế nhạo cô hay là đến để lấy lòng cô?

Trương Khải Hiên cũng hết giận, cô gái này! Thật ra tính cách thật của họ rất giống nhau, đều là bên ngoài cứng rắn, trong lòng như đồ sứ, miệng cứng nhưng lòng mềm, nếu tranh cãi, không ai nhường ai, cuối cùng chỉ có thể cả hai bên đều thiệt hại, nhưng mà, nếu như bạn muốn yêu một người, bạn nhất định phải hòa tan khối cứng rắn đó trước tiên.

Đường Mạn đứng im tại chỗ, bước chân bất động, Trương Khải Hiên không muốn mất thời cơ, xuống xe, ôm cô lại, không phân bua gì mà nhét cô vào trong xe.

Đường Mạn lên xe liền dùng hay tay đấm anh, anh vẫn cứ tránh, “Đủ rồi, trong xe không được đánh anh, anh phải lái xe, một hồi đến nơi thì cho em đánh.”

Anh dẫn cô vào trong phòng của khách sạn, Đường Mạn vẫn rất tức giận, cô vừa khóc vừa đánh anh, anh dùng hai tay ôm chặt lấy cô, sau đó đặt cô lên giường, Đường Mạn khóc, mắng: “Trương Khải Hiên, anh là đồ khốn.”

Tay anh không ngừng cởi quần áo của cô, “Đúng, đúng, đúng, tiếp tục mắng đi.”

Kết quả là anh nhanh chóng cởi hết quần áo của Đường Mạn xuống, Đường Mạn đạp thế nào cũng không đạp được anh, anh gắt gao đặt Đường Mạn ở dưới thân, Đường Mạn lật người lại, tức giận liều mạng đánh xuống giường, anh liền đè chặt cánh tay cô, khiến tay chân cô không thể nhúc nhích, đợi đến khi cô không còn sức nữa, anh khẽ hỏi bên tai cô: “Em nói xem, em gả hay không gả?”

Đường Mạn vẫn ngang bướng không chịu khuất phục: “Không gả.”

Trong lúc bất chợt, cơ thể anh lại dùng một chút lực, Đường Mạn kêu “A” một tiếng, mà tiếng kêu này lại khiến động tác của anh càng kịch liệt hơn, anh đè vai cô, nâng mông cô lên, quấn cô chặt hơn, nhịp điệu ra vào càng nhanh hơn, động tác trực tiếp này khiến cô chịu không nổi, đành thấp giọng hầm hừ phản đối, bất luận anh chuyển động ra vào thế nào, cô cũng không hé răng.

Trương Khải Hiên giữ cánh tay cô, mỗi lần di chuyển liền hỏi cô một câu: “Em nói, em gả hay không gả?”

Đường Mạn bị anh ép đến ngạt thở, cô vẫn không chịu khuất phục, “Không gả.”

“Gả hay không gả?” Anh cao giọng, động tác cũng mạnh hơn.

“KHÔNG GẢ.” Cô dứt khoát bỏ mặc sự căng thẳng của anh, giọng nói tức giận càng lớn hơn nữa.

“Gả hay không gả? Gả hay không gả?… …” Hai người cứ dây dưa như vậy.

Cuối cùng, Đường Mạn không thể chịu đựng nổi nữa, cô tức giận, trong mắt toàn là nước mắt, miệng lại liên tục hét to: “KHÔNG GẢ, TRƯƠNG KHẢI HIÊN, ANH LÀ ĐỒ KHỐN, ĐỒ KHỐN, ĐỒ KHỐN, ĐỒ KHỐN.”

Anh lại cảm thấy rất tuyệt, cô gái này!

Anh cúi đầu xuống, động tác nhẹ nhàng lại, cắn vào vành tai cô, từ vành tai cô rồi xuống đến cổ cô, sau đó anh lại nhẹ giọng hỏi cô nữa: “Em nói em gả hay không gả?”

Đường Mạn liền khóc.

Anh vẫn đang hỏi cô: “Gả sao?” Giọng nói lại cực kỳ điềm đạm, động tác cũng nhẹ nhàng.

Đường Mạn rớt nước mắt, “Gả, em gả cho anh.”

Anh khẽ “ừ” một tiếng, không hỏi cô nữa, giữ đầu vai cô, Đường Mạn cũng bình tĩnh lại, phối hợp với anh, trải qua sự kích tình mãnh liệt, động tác của anh cũng nhanh hơn, rốt cuộc phóng thích chính mình, một tiếng thở gấp, nằm ở trên người cô, hai người đều mệt mỏi.

Sau đó, anh kéo cô lại, cắn lấy cánh môi của cô, hôn cô, Đường Mạn hệt như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, anh vẫn tiếp tục bá đạo hôn cô, rốt cuộc làm cho cô bị khuất bị một cách triệt để.

“Tốt lắm.” Anh nói: “Không cần nghĩ đến chuyện khác, ngày mai anh dẫn em về nhà gặp ba mẹ anh.”

Advertisements

Tagged:

14 thoughts on “Dây leo [Q1-C13: Anh cho rằng kết hôn giống như đi tắm sao?] (16+)

  1. pingpong2411 Tháng Bảy 2, 2013 lúc 9:37 Chiều Reply

    Tên khốn nạn!!! **đập bàn đập ghế**
    Làm sao yêu nổi tên khốn nạn zậy chớ!!!!!
    Thiệt tình muốn @&!;*€^%

    • nhoclubu Tháng Bảy 2, 2013 lúc 9:41 Chiều Reply

      :v bạn quá khích roài, bềnh tễnh chớ :v

  2. Sami Tháng Bảy 2, 2013 lúc 9:50 Chiều Reply

    chưa đọc văn án thì thấy anh này cũng k tệ, mà đọc rồi thì giờ với thái độ này mình thấy ghét >”<. Cũng vì đứa con mới làm vậy thui mừ

  3. Koi Tháng Bảy 2, 2013 lúc 10:07 Chiều Reply

    Quả nhiên anh rất bá đạo =)))

  4. iu truyen Tháng Bảy 2, 2013 lúc 10:10 Chiều Reply

    cg doc cag mun nem gack ten ny wa s DM iu dc chu tuc wa tuc wa.tk nhoc nhuj nhe

  5. gemini Tháng Bảy 2, 2013 lúc 10:19 Chiều Reply

    em thấy cách của anh hiên cũng được lắm chứ, có thể trừng trị được những cô cứng đầu cứng cổ ak, cách này là cách nhanh nhất để có được vợ akkkkkkkkkkkkkkkkk. thanks ss.

  6. tieubing Tháng Bảy 2, 2013 lúc 10:47 Chiều Reply

    Kieu cau hon lang man nhi. Mjnh dam ca muc dich cua anh la co con ….nen moi nho ro va dem ngay ho qua dm voi nhau. Nen anh cung ko dung bien phap tranh thai.

  7. Daquy Tháng Bảy 2, 2013 lúc 10:54 Chiều Reply

    Thank nang. Caj nay goj la ep hon hjx co ju chj dau mak lam kho chj z buc boi war

  8. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥) Tháng Bảy 2, 2013 lúc 11:19 Chiều Reply

    Trn này diễn biến nhanh dễ sợ ặc ặc điêu điêu điêu qớ ~ chỉ thấy khổ cho nữ9 haiz
    thank nàng mong nhanh đến đoạn nữ9 bỏ đi nc ngoài :v

  9. LADY Tháng Bảy 3, 2013 lúc 12:13 Sáng Reply

    %$#@@@&”!!!??%$…….!!@!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Trên tất cả: trườg hợp đặc biệt chưa từg gặp

  10. thuy le Tháng Bảy 3, 2013 lúc 4:41 Chiều Reply

    Hoang duong qua. Nu chinh that ngu ngoc kho la phai thoi. De bi lua qua. Nguoi ta doi xu nhu vay ma van dam dau vao.

  11. Bianca Bonita Tháng Bảy 4, 2013 lúc 4:12 Chiều Reply

    Thanks bạn, Chap này ngọt ngào quá,bất luận Trương Khải Hiên giờ phút này có yêu Đường Mạn không hay chỉ lợi dụng cô ấy, thì mình cũng thấy anh ấy là người đàn ông tốt,ít ra anh ấy có nghĩ đến đứa con, là người đàn ông có trách nhiệm,đáng được hoan nghênh.

    • nhoclubu Tháng Bảy 4, 2013 lúc 4:34 Chiều Reply

      Bạn là ng đầu tiên thích anh ấy đó B| À ko, còn có mình 😀

  12. mysunshine1212 Tháng Bảy 25, 2013 lúc 5:02 Chiều Reply

    Cái đoạn gả hay không gả dễ thương quá :v

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: