Dây leo [Q1-C30: Cô có khỏe không?]

Nam chính thứ hai lên sàn >.<

Quyển 1: Tình yêu không nên có.

Chương 30: Cô có khỏe không?

________________________________________________

Hai ngày sau.

Trương Khải Hiên và Chu Duyệt đứng ở hành lang của bệnh viện, đều nóng lòng như lửa đốt.

Đường Mạn mất tích.

Chu Duyệt tức giận, không ngừng mắng vú Trương, “Bảo vú đến xem chừng em ấy, em ấy chạy đi đâu?”

Vú Trương liên tục giải thích: “Tôi chỉ là đến phòng nước rót chút nước sôi, lúc về liền không thấy cô ấy đâu.”

Trương Khải hiên ôm một chút hy vọng, gọi điện thoại về nhà, bà Trương nói với anh là Đường Mạn không có về nhà, đến cuối cùng, bà Trương còn mắng: “Con nhỏ đó đi đâu thì đi đi, không về thì không về.” Trước kia, bà còn nể mặt con trai, bà chấp nhận Đường Mạn, đối đãi khách sáo với cô, hiện giờ Đường Mạn đã sẩy thai, lại cắn bị thương con trai bà, bà hoàn toàn không muốn gặp lại Đường Mạn, hết sức thất vọng với cô.

Chu Duyệt nói: “Chị lái xe tìm ở dọc đường một chút, vú Trương, vú tiếp tục đi tìm xung quanh bệnh viện, Khải Hiên, cậu ở lại đây, điện thoại của Đường Mạn ném ở bệnh viện, cậu gọi điện thoại cho bạn bè của em ấy thử xem.”

**************************************

Một mình Đường Mạn đi lại trên đường lớn, nhìn chính mình trong tủ kính thủy tinh, sắc mặt nhợt nhạt, hai mắt trũng sâu, xương gò má nhô ra. Nào có vẻ đẹp của mấy tháng trước?

Cô cười khổ, chỉ có 8 tháng, quen biết Trương Khải Hiên 8 tháng, yêu đương với anh 1 tháng, gả cho anh 4 tháng, chỉ một khoảng thời gian như vậy, cô kinh hoàng như đã trải qua tầng trời thứ chín của đời người.

Ngày tuyết rơi, ông trời thật sự dùng bóng tối đến chiếu cố tâm trạng của cô, tâm trạng của cô vào giờ phút này cũng giống như ông trời, tô một màu xám chứ không hơn, cơn gió thổi đến rùng mình lạnh lẽo, gần như muốn đông cứng cả người cô.

Cô không thể không khóc, uất ức hệt như cô gái bị bó chân trong Hưu Thư (1), đi về đâu đây? Quay về nhà họ Trương? Đối mặt với biểu cảm như núi Trường Bạch của bà Trương? Từ trước đến nay, bà Trương đều là người đại diện cho hình tượng mẹ kế, giờ phút này, bà Trương càng thể hiện nó vô cùng nhuần nhuyễn. Mà ở trong thành phố này, cô không có gia đình của chính mình, hiện giờ cũng không có công việc, lê một tấm thân tàn tạ, bán mình làm nô thì người ta cũng ngại tốn cơm tốn gạo.

Khóc ư, trời đất bao la như vậy, nơi nào cho một bụi dây leo nhỏ bé như cô dung thân đây?

Chồng ư? Chồng không yêu cô, con ư, con đã không còn, cô thực sự không còn chỗ nào để đi.

Vốn nghĩ phải tràn đầy khí thế như trong phim truyền hình, viết một bức thư, thu dọn đồ đạc bỏ đi, lại phát hiện, ra khỏi cửa, hỗn loạn, dường như cô bị lạc đường.

Trước mắt biến thành một màu đen, cô đi không vững, bám vào cột đèn ở ven đường, cô yếu ớt ngã xuống. Lúc cô lảo đảo sắp ngã xuống, chỉ cảm thấy toàn thân như bị tiêu tan mất một phần trọng lực, một đôi tay đỡ lấy cô, để cô có một chỗ dựa.

Cảm tạ trời đất.

Có một tiếng nói vang lên ở bên tai cô: “Cô không sao chứ?”

Đường Mạn ngẩng đầu, thấy một người đàn ông trạc 30 tuổi đang dùng một ánh mắt vừa tò mò vừa thân thiện để nhìn cô.

Cô không có tâm trạng để nhìn kỹ diện mạo của anh ta, chỉ nhớ rõ đôi mắt anh ta rất ấm áp, khóe môi hơi cong lên, giọng điệu hỏi thăm lại rất hiền hòa.

Cô vừa định nói, tôi không sao, nhưng cơ thể càng lúc càng mềm nhũn không còn sức, nên toàn bộ sức nặng đều dựa vào trên người anh ta.

Anh ta có hơi lo lắng, nhìn xung quanh, “Cô còn có thể chịu nổi không? Nếu cô không khỏe, tôi lập tức đưa cô đến bệnh viện.”

Cô không còn sức để gắng gượng, đành nói với anh ta rất yếu ớt: “Đến bệnh viện XX, tôi ở phòng bệnh 901.”

Chống tới chống lui, đến cuối cùng lại chỉ có thể nhu nhược trở về, trong lòng cô tự khinh bỉ chính mình, hóa ra nghĩa khí cũng cần phải trả giá nhiều nỗ lực như vậy, không phải ai cũng có thể làm Lưu Hồ Lan (2).

Ân nhân cứu mạng này đỡ Đường Mạn đi đến ven đường, một chiếc xe màu đen từ chỗ khác chạy đến, lập tức dừng lại, tài xế gọi anh ta: “Tổng giám đốc Lý?”

Anh ta dìu Đường Mạn vào trong xe, để cho Đường Mạn dựa vào mình, sau đó nói địa chỉ cho tài xế.

Đường Mạn chỉ có thể nói, “Cám ơn anh.”

Cô từ từ nhắm hai mắt lại, không thể không dựa vào người này, giữa lúc mơ mơ màng màng chỉ ngửi thấy trên người anh ta có một mùi thuốc lá nhàn nhạt, còn có hơi thở như cơn gió thổi đến làm lạnh bầu không khí, hai mùi hương này hòa vào nhau, hệt như mùi bạc hà, lại có thể khiến cho đầu óc cô thanh tỉnh hơn một chút.

Nhìn thấy Đường Mạn yếu đi như thế, anh ta ra hiệu cho lái xe, “Chạy chậm lại một chút, trông cô ấy không được tốt lắm.”

Xe chạy đến cổng bệnh viện, yên ổn hệt như chưa từng có gì xảy ra, anh ta nhẹ nhàng lay lay Đường Mạn, “Cô ơi, có khỏe không?”

___________________________________________

Chú thích:

(1) Hưu thư xuất phát từ hệ thống xã hội và pháp luật bất hợp lý, nhưng lại được công nhận, được hợp pháp. Tương đường như luật ly hôn hiện nay. Nhung mà tình hình chúng lúc ấy là đàn ông viết cho vợ mình.

(2) Lưu Hồ Lan, người tỉnh Sơn Tây thông Vân Chu Tây (hiện nay đã đổi tên thành thôn Lưu Hồ Lan). Giữa năm 1945, vào Ban đào tạo cán bộ phụ nữ của Cộng sản Trung Quốc, năm 1946 dược phân công đến thôn Vân Chu Tây làm công tác phụ nữ, rồi trở thành Đảng viên dự bị.

21/12/1946, Lưu Hồ Lan tham giao vào hành dộng ám sát trưởng thôn Thạch Bội Hoài, ngay lúc đó Diêm Tích Sơn- chủ tịch chính phủ quốc dân tỉnh Sơn Tây phái quân đến. đến 12/01/1947 thì bắt được Lưu Hồ Lan, bởi vì không chịu đầu hàng, nên bị chết ở dưới máy chém, lúc ấy mới được 15 tuổi. Sau đó, Lưu Hồ Lan được truy tặng là Đảng viên chính thức của Cộng Sản Trung Quốc. Năm đó, Mao Trạch Đông đã đề ra câu này: “Lúc sinh vĩ đại, lúc chết quang vinh.”

//

Advertisements

Tagged:

6 thoughts on “Dây leo [Q1-C30: Cô có khỏe không?]

  1. khuongcoi Tháng Bảy 16, 2013 lúc 12:17 Sáng Reply

    Chac day la anh nam tiep theo trong cuoc doi Duong Man nhi

  2. Jung Minyoung Tháng Bảy 16, 2013 lúc 6:32 Sáng Reply

    cảm ơn ss ạ.
    woah…
    đây chắc là chân mệnh thiên tử của Mạn tỷ rồi nha…
    anh Hiên và người nhà anh ta quá khốn!!!!!!!!!!
    chỉ có chị Chu Duyệt, có lẽ do ko mang dòng máu nhà đó nên chị ấy thực tốt…
    Mạn tỷ nên bỏ anh Hiên đi a… anh ta yêu một lúc hai người, ko bao giờ xứng đáng với tình yêu chị dành cho anh ta :((((((

  3. Nga Munn Tháng Bảy 16, 2013 lúc 9:18 Sáng Reply

    NAM phụ của truyện đã xuất hiện phải không bạn?

    • nhoclubu Tháng Bảy 16, 2013 lúc 9:34 Sáng Reply

      Nam chính, truyện có 2 nam chính B|

  4. Daquy Tháng Bảy 16, 2013 lúc 10:35 Sáng Reply

    Thank nang. Ta doi anh nay lau lam ruj

  5. ngangong Tháng Bảy 16, 2013 lúc 2:25 Chiều Reply

    bỏ quách tên TKH đi =.=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: