Dây leo [Q1-C31: Hóa ra anh cũng yêu em.]

Quyển 1: Tình yê không nên có.

Chương 31: Hóa ra anh cũng yêu em.

_______________________________________

Đường Mạn mở mắt ra, cố gắng muốn tự mình chống đỡ để bước xuống xe, nhưng phát hiện ra cổ tay không có sức lực, xương cốt toàn thân đều đau nhức, người ta nói trong tháng ở cữ không thể xuống giường, không thể ra gió, không thể bị lạnh, trong thời tiết như vậy, cô lại vô trách nhiệm với chính mình mà đi ra ngoài, tự hành hạ mình, kết hôn với người ta thì nhanh, hận người ta càng nhanh hơn, không đáng không đáng.

Người đàn ông này thực sự rất tốt bụng, anh ta làm việc thiện thì làm đến cùng, vừa nhấc tay lên đã ôm Đường Mạn đi ra. Tài xế cũng vội vàng bước xuống theo.

Anh ta hỏi Đường Mạn: “Cô ở phòng 901? Muốn tôi tìm bác sĩ hay không?”

Đường Mạn xua tay yếu ớt, còn muốn cố gắng tự mình đi, nhưng lực bất tòng tâm.

Anh ta thật mạnh mẽ, vừa nhấc cánh tay đã bế Đường Mạn lên như nâng một con mèo nhỏ. Tài xế ở phía trước ấn thang máy, họ đi vào thang máy, đến tầng 9, cửa thang máy vừa mở ra, y tá đứng đó thấy Đường Mạn, lập tức hướng về phòng bệnh bên kia gọi lớn: “Anh Trương.”

Gần như là đồng thời, Trương Khải Hiên mở cửa ra, bước từng bước dài lại đây, tiếp nhận lấy Đường Mạn từ trong tay của người đàn ông đó. Nhìn thấy sắc mặt Đường Mạn trắng bệch, anh cấp tốc vỗ vỗ khuôn mặt của cô, gọi cô: “Đường Mạn, Đường Mạn, em sao rồi?”

Người đàn ông đưa cô đến giải thích: “Cô ấy té xỉu ở trên đường, xem ra tình trạng không tốt lắm.”

Trương Khải Hiên lập tức ôm lấy Đường Mạn, chỉ nói một câu ngắn gọn, “Cám ơn.” Sau đó tức tốc bế Đường Mạn quay lại phòng bệnh.

Người đàn ông này nhìn Trương Khải Hiên mạnh mẽ ôm lấy Đường Mạn, lúc này mới cùng lái xe bước lại vào thang máy.

Ở trong thang máy, anh ta hỏi lái xe: “Vừa rồi anh nghe thấy tên của cô ấy là gì? Đường Mạn đúng không?”

Lá xe cười ha ha, gật gật đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Tôi không nghe thấy tên của cô ấy, tôi chỉ vô tình nhìn thấy hình như cô ấy hơi gầy, nhưng bộ ngực thì không nhỏ như vậy.”

Người đàn ông đành lắc đầu: “Sức tưởng tượng của anh thật là phong phú, rõ là nhìn thấy trứng gà cũng có thể nghĩ đến con gà đang lõa lồ chạy nhảy, anh nha!”

Anh ta lắc đầu, thang máy đi xuống.

******************************************

Cả người Đường Mạn rét run, tay chân tê dại, vú Trương luống cuống cởi áo khoát rồi đắp kín chăn lại cho cô, Đường Mạn vẫn không ngừng run rẩy. Trương Khải Hiên đặt tay cô trong lồng ngực của mình.

“Đường Mạn.” Anh gọi cô: “Đừng sợ, có anh ở đây.”

Đường Mạn chỉ khóc, nghiêng mặt qua nhìn cái gối.

Quả thật là Trương Khải Nhiên không nhịn được nữa, anh cúi người xuống, vuốt mái tóc của cô, nói một cách khó khăn: “Xin lỗi.”

Đường Mạn vẫn chỉ lặng lẽ khóc, nước mắt theo khóe mắt chảy ra, hệt như từng viên trân châu trong suốt lăn ra ngoài, chỉ trong chốc lát đã thấm ướt áo gối.

Rất lâu sau, cô khẽ nói: “Tôi đã từng yêu anh, tình yêu, có lẽ vẫn chưa hoàn toàn biến mất ở trong lòng tôi; chỉ mong nó sẽ không quấy rầy anh nữa, tôi cũng không sẽ làm cho anh khổ sở buồn phiền nữa. Tôi đã từng im lặng không nói gì, cũng không chút nào mong đợi tình yêu của anh, tôi vừa chịu đựng sự rụt rè, vừa chịu đựng sự tra tấn của đố kị, tôi từng chân thành như vậy, dịu dàng như vậy mà yêu anh, chỉ mong thượng đế phù hộ anh, gặp được một người yêu anh như tôi đã từng yêu anh.”

Là thơ tình yêu của Puskin, Đường Mạn thật sự tan nát cõi lòng, mới có thể tại giờ phút thống khổ, đọc ra bài thơ này.

Trương Khải Hiên cẩn thận nằm trên cái gối của cô, nghe lời nói của cô, sau khi nghe rõ ràng, anh hiểu được, thần kinh của anh thoáng rung động, “Đường Mạn.”

Đường Mạn nhắm mắt lại, quay đầu liền mê man thiếp đi, vì quá mệt mỏi.

Đường Mạn!

Anh lo lắng nhìn cô, sự lên án của lương tâm, sự đánh dẹp của tình cảm, lúc này trong lòng anh cũng vô cùng chua xót, thời tiết lạnh như vậy, cô khóc lóc lặng lẽ bỏ đi, không ai lắng nghe oan ức, không ai xoa dịu đau đớn, anh thật sự không có đức không có lương tâm, lại có thể bức hại một cô gái lương thiện đến bước đường cùng thế này.

Cô là một cô gái thật kiên cường, nhưng hiện giờ, cô mong manh hệt như một vỏ trứng không đủ chất đinh dưỡng, chỉ đâm nhẹ một cái đã vỡ nát.

Đường Mạn đang ngủ.

“Khải Hiên, lúc em 6 tuổi, có một ngày dì nói với em, Tiểu Mạn, hiện tại dì có hai tin tức muốn nói với con, thứ nhất là tin tốt, con được làm chị, người mẹ mới của con sinh cho con một thằng em trai. Lúc ấy, em nghe xong thì vô cùng vui mừng, hận không thể lập tức về nhà nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của em trai, hôn nhẹ lên bàn tay nhỏ xíu của nó, nhưng dì lại nói với em, Tiểu Mạn, dì còn có một tin muốn nói với con, mẹ mới của con nói, em trai con còn quá nhỏ, không thích hợp gặp con, hy vọng con đừng trở về nhà làm ồn đến nó. Lúc ấy, em vô cùng không hiểu, tại sao lại không cho em về nhà, sau này em mới biết được, người lớn viện cớ đủ thứ chính là bởi vì họ không thích em, bọn họ sợ em làm ngã em trai, em không hiểu, tại sao em lại là một người dư thừa chứ? Ở sau lưng, em khóc, em vừa khóc vừa nói, em cũng muốn gặp em trai, em cũng muốn mẹ, nhưng mà, không ai chịu nghe em nói.”

Trương Khải Hiên làm ấm tay cô, nhẹ nhàng đặt vào trong chăn.

Nhìn cô rất kiên cường, nhưng từ nhỏ đến lớn, dưới lớp ngụy trang đó là biết bao nhiêu chuyện xót xa và uất ức?

“Khải Hiên, lúc anh ngủ say giống hệt như một đứa trẻ vậy, em thì giống hệt như một người mẹ ở bên cạnh tham lam nhìn anh, có lẽ anh vĩnh viễn không nhìn thấy, em nhìn vào ánh mắt này của anh, em thật sự rất mong muốn có thể kéo dài khoảnh khắc ấy, nếu như sinh mạng thật sự ngắn ngủi đến thế, em chỉ mong muốn trong một đêm tóc mình đã bạc, thờ anh cho đến cuối đời.”

Anh quay đầu qua chỗ khác.

Khi Đường Mạn nói những lời này, lúc ấy anh không lưu tâm, hiện giờ mới hiểu được, tình cảm của cô đối với mình, hóa ra, cô yêu sâu đậm như vậy, đau khổ như vậy mà bản thân lại tổn thương cô nặng như vậy, tàn nhẫn như vậy.

Cúi đầu, anh chạm vào khuôn mặt của cô, xót xa nói: “Đường Mạn, em hỏi anh yêu hay không yêu em, anh nói với em, anh yêu em, em hệt như một cây leo bén rễ ở trong lòng anh, em phát triển ở trong đó, em khỏe mạnh can đảm, thông minh tự tin, anh không có cách nào không yêu em, xin lỗi, anh không nên làm tổn thương em như vậy, cho đến bây giờ anh mới biết được, hóa ra anh cũng em yêu rất sâu đậm.”

Đáng tiếc, cô không nghe được.

Tagged:

15 thoughts on “Dây leo [Q1-C31: Hóa ra anh cũng yêu em.]

  1. Hà Nhi Tháng Bảy 16, 2013 lúc 2:46 Chiều Reply

    😥

  2. jasmine Tháng Bảy 16, 2013 lúc 3:00 Chiều Reply

    Thanks pan

  3. miu nhỏ Tháng Bảy 16, 2013 lúc 4:07 Chiều Reply

    cám ơn bạn nhé! truyện càng ngày càng hay.

  4. Daquy Tháng Bảy 16, 2013 lúc 6:16 Chiều Reply

    Thank nang nhju lam

  5. Bánh Bao Hấp Tháng Bảy 16, 2013 lúc 8:22 Chiều Reply

    toàn đọc chùa nay vào comment cảm ơn ban ^^

  6. O'Cam Tháng Bảy 16, 2013 lúc 8:57 Chiều Reply

    huhu rot nuoc mat, thuong DM qua
    tks ss

  7. Mai Ami Tháng Bảy 16, 2013 lúc 9:34 Chiều Reply

    hay qua, cảm ơn nàng

    • nhoclubu Tháng Bảy 16, 2013 lúc 9:52 Chiều Reply

      Mừng cô nương đã hạ cố đến chơi😀

  8. tieubing Tháng Bảy 17, 2013 lúc 6:12 Sáng Reply

    vay tao sao anh khong noi cho co biet anh yeu co? chang le noi loi yeu voi nguoi minh yeu lai kho den vay sao? de den luc sau nay hoi han thi da muon

    • nhoclubu Tháng Bảy 17, 2013 lúc 9:20 Sáng Reply

      Tại vì sau tất cả những gì làm tổn thương đến ĐM, KH cảm thấy quá xấu hổ nếu mở miệng ra nói yêu cô, đớn giản vì anh ta ko có tư cách đó :v

      • tieubing Tháng Bảy 17, 2013 lúc 10:54 Sáng

        Neu da thay minh ko co tu cach vay giu co ay ben canh lam gi. Theo minh tinh yeu thi ko co gi noi den tu cach hay ko tu cach. Yeu chi don thuan la yeu

  9. turinpenguin47 Tháng Mười 1, 2013 lúc 6:48 Chiều Reply

    Cảm ơn bạn nhiều, mình rất thích truyện và đặc biệt là những đoạn chú thích tỉ mỉ của bạn. Mình có 1 góp ý nhỏ, ở chương này có 1 đoạn thơ, theo mình chính là bài “Tôi yêu em” của nhà thơ Nga Pushkin đấy. Nhưng mà bản dịch của bạn nghe cũng cảm động lắm, thấy thương Đường Mạn vô cùng😦

    • nhoclubu Tháng Mười 1, 2013 lúc 7:58 Chiều Reply

      Cám ơn bạn nhiều lắm lắm *ôm hun* hèng chi mềnh thấy nó quen quen, search trên baidu cũng có nhưng cũng dịch từ Puskin thành tiếng Trung. Rất cám ơn bạn, phát hiện rất đáng quý!

      • turinpenguin47 Tháng Mười 2, 2013 lúc 7:13 Chiều

        Hehe, chuyện nhỏ thôi mà, góp chút xíu cho truyện càng thêm hay🙂

  10. turinpenguin47 Tháng Mười 1, 2013 lúc 6:53 Chiều Reply

    Xin lỗi, mình nhầm 1 tí, là Puskin mới đúng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: