Dây leo [Q1-C41: Có duyên gặp lại (2)]

Quyển 1: Tình yêu không nên có.

Chương 41: Có duyên gặp lại (2)

_________________________________________

Cô cảm thấy rất lạ, anh ta là ai vậy? Trực giác tìm không ra ký ức có quen biết với anh, nhưng lại cảm thấy hình như có quen anh, điều này khiến cô vô cùng nghi hoặc.

Nhưng anh đã giải vây giúp cô, cho nên đi qua chỗ anh, “Anh ơi? Chúng ta quen biết nhau sao?”

Anh nhếch môi, vẽ ra một đường cong vô cùng nhã nhặn: “Cô tên là Đường Mạn đúng không?”

Cô gật đầu.

Anh nói: “Nhìn thấy cô, so với cái ngày gặp được cô ở gần bệnh viện XX, thần sắc đã tốt hơn một chút.”

Cô thận trọng nhớ lại, lại nhìn ánh mắt ấm áp của anh, anh mỉm cười nhìn cô. Đường Mạn nghĩ đến, khóe miệng ôn hòa, kiên nhẫn dò hỏi, à, là anh ấy?

Cô bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Là anh, là người mà hôm đó tôi gặp được ở gần bệnh viện.”

Hóa ra là anh, thật không ngờ trong biển người mênh mong lại có thể gặp lại người này, ngày đó khi cô té xỉu ở gần bệnh viện, người này đúng lúc ra tay giúp đỡ đưa cô trở về bệnh viện, bèo nước gặp nhau, cô không biết tên anh, chỉ nhớ rõ nụ cười ấm áp của anh, mà thật không ngờ cô gặp lại anh ở chỗ này.

Cô liền cảm thấy rất vui vẻ, anh ra hiệu bảo cô ngồi xuống chiếc ghế trước mặt mình, “Có thể ngồi xuống nói chuyện không?”

Đường Mạn gật đầu, “Thật trùng hợp, lần trước anh đã cứu tôi một mạng, lần này lại giải vây cho tôi. Thế nhưng, làm sao anh biết được tên tôi vậy?”

“Ngày đó tôi đưa cô quay lại bệnh viện, có một người đàn ông đón lấy cô, anh ta gọi cô là Đường Mạn.”

“Trí nhớ của anh thật tốt.”

Anh lập tức nói tiếp: “Không phải, là cô quá đẹp, khiến cho người khác gặp qua là không quên được.”

Đường Mạn nhất thời đỏ mặt, người đàn ông này thật biết nịnh hót.

Cô hỏi: “Không biết phải xưng hô với anh thế nào?”

“Tôi tên là Lý Văn Khải, Lý trong Mộc Tử Thành, Văn trong học rộng nho nhã, Khải trong chiến thắng trở về.”

Cô lập tức nhớ kỹ cái tên này.

Lý Văn Khải nói: “Cô Đường.”

Cô mỉm cười đáp: “Gọi tôi là Đường Mạn được rồi. Đúng rồi, tiền cơm lúc nãy là bao nhiêu? Tôi phải trả lại cho anh.”

Anh lắc đầu tỏ ý cô không cần khách sáo như vậy, “Chuyện nhỏ thôi mà, lúc ăn cơm tôi nhìn thấy cô hơi quen quen, sau khi nhận ra cô thì ngượng ngùng không dám chào hỏi, cho đến khi nhìn thấy cô lúng túng cầm ví tiền, nhớ đến có thể cố đang lo lắng vấn đề tiền cơm, nên thuận tiện thanh toán giúp cô.”

Lời nói thoái mái tự nhiên, hệt như một người bạn cũ quen biết Đường Mạn đã lâu.

Người phục vụ bưng hai ly nước và một dĩa trái cây đến, nhiệt tình chào hỏi anh: “Giám đốc Lý, mời anh dùng thong thả.”

Đường Mạn hiếu kỳ, “Hình như rất quen với anh, giám đốc Lý, anh thường xuyên đến đây à?”

“Vâng, có thể là do thường xuyên uống rượu nên thần kinh có hơi tê liệt, ăn thức ăn khác thì không có khẩu vị, món cay Tứ Xuyên cay một chút có thể kích thích dây thần kinh cảm giác.”

“Giám đốc Lý, anh làm công việc gì vậy?”

“Tôi là giám đốc tiếp thị CVS (Concurrent Versions System) ở Trung Quốc.”

Đường Mạn cảm thấy kính nể, “Xã hội càng lúc càng phát triển, anh lại làm việc tại một công ty có sức ảnh hưởng như vậy, thật sự… …” Trong đầu cô cân nhắc từ: “Rất không dễ dàng.”

“Thật ra tôi cũng chỉ là một người làm công thôi.”

Cô nói tự đáy lòng: “Thật sự rất hâm mộ công việc mưu sinh thế này, lãnh đạo truyền đạt chỉ thị xuống dưới, làm lính thì chỉ cần cố gắng thật tốt rồi đến cuối tháng còn có tiền để lấy, nghĩ đến thật sự là một chuyện rất thoải mái.”

Anh tò mò, “Cô không đi làm sao?”

Cô lắc đầu, “Chồng tôi không thích tôi ra ngoài làm việc.”

“Người nhìn thấy ở bệnh viện ngày đó, là chồng cô à?”

“Ừ.”

Lý Văn Khải cảm thấy khó hiểu, “Cô đã muốn đi làm, vì sao chồng cô lại không đồng ý?”

Đường Mạn cười gượng, bản thân tím lược qua loa: “Tính cách của hai chúng tôi không hợp nhau, anh ấy thích nuôi chim, tôi lại thích nuôi chó.”

Anh gục gặt mỉm cười. Chỉ cảm thấy trong lòng cô gái trẻ này chứa đầy tâm sự, tuy rằng lạnh lùng, nhưng xinh đẹp như một quả đào, nhìn thấy cô rất có cá tính.

Đề tài mở ra, hau người bất giác trò chuyện rất nhiều, Tuy rằng đều là những việc vặt vãnh, có điều trong mùa đông vắng lặng thế này, bên trong áo ấm, gặp được một người có duyên, cũng có thể nói là một chuyện vô cùng thoải mái.

“Vậy còn anh?” Đường Mạn hỏi: “Giám đốc Lý đến Sơn Đông để công tác sao?”

“Đúng vậy, tháng này tôi đi khảo sát thị trường Sơn Đông, thành lập văn phòng ở Thanh Đảo.”

Đường Mạn à một tiếng.

“Thật ra thì quê của tôi cũng ở Sơn Đông, chẳng qua là đến đời ba tôi thì dời đến Thượng Hải, lần này trở về quê, do ở phía nam thời gian dài như vậy, lần về quê này nhìn thấy tuyết rơi, thật đúng là rất phấn chấn.”

Đường Mạn cũng mỉm cười, “Ha ha, vừa nói đến chuyện tuyết rơi, tôi liền nhớ đến bài văn viết lúc tiểu học, hàng năm vào mùa đông có tuyết, lập tức sẽ viết một bài văn về “Trận tuyết đầu tiên” Thật sự là năm nào cũng có trận tuyết tương tự, năm nào cũng có bài văn giống nhau.”

Anh cũng cười, “Còn có Ngày nhà giáo, đến Ngày nhà giáo mỗi năm, lập tức sẽ có một bài văn viết về thầy cô giáo, bởi vì ở trường thật sự tôi học là có 4 phần, cho nên viết văn như vậy đúng là một sự tra tấn rất khổ sở, cuối cùng tôi thật sự nhịn không nổi nữa, viết lên vài chữ “Em ghét tập làm văn” nộp lên, cuối cùng thầy giáo phạt tôi viết câu này 1000 lần, viết một mạch đến tối khi trăng lên, tôi vẫn còn chưa viết xong.”

Hai người nhìn nhau cười.

Không biết do thời gian ở nhà quá lâu, tiếp xúc ít người quá hay là do nguyên nhân nào khác, Đường Mạn có một cảm giác mới quen đã thân với Lý Văn Khải, có cảm giác mới gặp đã hợp nhau.

Nhẩm tính thì mới gặp mặt được hai lần, lần đầu tiên chỉ có nới vài câu, hôm nay xem như mới chính thức ngồi xuống trò chuyện, bất quá, cô thích tán gẫu với anh.

1: Anh ngoài 30 tuổi, nhưng ngồi trước mặt một cô gái hơn 20 tuổi, không khoe khoang khoác lác, không nịnh nọt xã giao, anh có chừng mực.

2: Cách nói chuyện của anh khá dí dỏm, cử chỉ phóng khoáng, khiến người khác có cảm giác đúng mực, rất có tác phong lãnh đạo, cũng có phong thái trưởng giả. Anh có khí chất.

3: Diện mạo của anh tuy rằng không đẹp trai bằng Trương Khải Hiên, nhưng khuôn mặt anh tuấn lãng, ánh mắt sáng ngời, trên khóe môi luôn mang theo một nụ cười khiêm tốn. Anh có phong độ.

4: Anh học rộng hiểu nhiều, kiến thức rộng rãi, trò chuyện với anh, cho dù có mắc kẹt, nhưng anh có thể tìm được đề tài để ráp vào một cách nhanh chóng. Anh có học vấn.

Cho nên, cô thích người bạn như vậy, cũng thích nói chuyện phiếm với người như vậy.

Bất giác, vậy mà cũng nói chuyện không ít, cho đến khi những người khách khác đều đã đi hết rồi, lúc này Đường Mạn mới giật mình, “Chúng ta như vậy, đã chiếm dụng thời gian của người ta, có phải không tốt lắm hay không?”

Anh nhìn về bên kia, “Không sao, tôi quen với ông chủ mà.”

Nhưng Đường Mạn vẫn cứ xấu hổ, “Hôm nào có thời gian, tôi sẽ mời anh ăn cơm.”

Đúng lúc này, điện thoại của Đường Mạn reo vang, cô lấy ra, nghĩ cũng không cần nghĩ, nhất định là Trương Khải Hiên.

Quả nhiên, ở đầu dây bên kia, Trương Khải Hiên sốt ruột hỏi cô: “Em đang ở đâu?”

“Tôi ăn cơm ở bên ngoài.”

“Em ăn cơm một mình à?” Anh nghe thấy giọng nói có chút nghi ngờ.

Đường Mạn đáp, “Không phải một mình, tôi cùng một người bạn khác phái ngồi xuống nói chuyện, thế nào, anh muốn đến xem à?”

“Lập tức về nhà, có hai người bạn ở nơi khác đến gặp tôi, buổi tối ăn cơm cùng bọn họ.”

Đường Mạn nổi giận, giọng điệu độc tài như vậy, anh nói tôi về thì tôi phải về sao, cô dứt khoát ngang bướng một lần với anh, “Thật xin lỗi, cuộc hẹn bên này của tôi vẫn chưa chấm dứt, nếu anh có việc, tự anh đi một mình là được rồi.”

Tagged:

8 thoughts on “Dây leo [Q1-C41: Có duyên gặp lại (2)]

  1. xuân Tháng Bảy 22, 2013 lúc 5:28 Chiều Reply

    Thanks

  2. Vương Bích Kiều Tháng Bảy 22, 2013 lúc 5:44 Chiều Reply

    hihi, thanks ad nha, truyện bắt đầu hấp dẫn rùi…!

  3. khuongcoi Tháng Bảy 22, 2013 lúc 8:25 Chiều Reply

    Co ca tinh day moi la duong man. Anh nam 2 len san

  4. Daquy Tháng Bảy 22, 2013 lúc 8:29 Chiều Reply

    Thanh nang nhju nha. DM manh me len nha

  5. nguyenhanh8711 Tháng Bảy 22, 2013 lúc 9:05 Chiều Reply

    Thanks Nhoc nha, đọc lâu ùi giờ mới comt. Nhóc dịch hay lắm!🙂

  6. VÂN ANH Tháng Bảy 22, 2013 lúc 10:42 Chiều Reply

    Lên sàn hiệp 2…..

  7. Nguyễn Tuyết Tháng Bảy 22, 2013 lúc 10:48 Chiều Reply

    hihi. thank b nhìu nha. truyện hay wa’. anh nam phụ lên sàn cho Trương Khải Hiên bị ngược dài dài

  8. maiami4u Tháng Bảy 22, 2013 lúc 11:17 Chiều Reply

    cm thêm 1 cái cho xôm =)) Đây có đc coi là nam 9 2 ko ạ??

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: