Dây leo [Q1-C52: Trong lòng yêu em.]

Quyển 1: Tình yêu không nên có.

Chương 52: Trong lòng yêu em.

_________________________________

Anh nhìn chằm chằm sàn nhà ở trước mặt mình, trên sàn nhà hắt ra vầng sáng mờ nhạt của ánh đèn.

Trong lòng anh thật sự rất rối, dường như bầu không khí cũng nặng nề kết thành băng, một lát sau, cuối cùng anh mở miệng một cách khó khăn: “Đường Mạn, có lẽ cuộc hôn nhân của hai chúng ta thật sự là một sai lầm, cái em cần chính là một tình yêu thẳng thắn và nồng nhiệt, con người anh lại kín đào điềm đạm, bởi vậy chúng ta mới không ngừng đối chọi nhau, em hỏi anh có yêu em hay không, hiện giờ anh mơ hồ lắm, có lẽ anh không yêu em, cũng không cách nào cho em tình yêu mà em muốn, xin lỗi.”

Đường Mạn bình tĩnh lại, đợi chốc lát, cô mới khẽ thấp giọng hỏi: “Nếu đã không yêu em, tại sao hết lần này đến lần khác xảy ra quan hệ với em chứ?”

Trương Khải Hiên liền xấu hổ, ánh mắt anh đảo quanh, lắp bắp trả lời: “Giữa vợ chồng với nhau, chuyện này, vốn chỉ là nhu cầu bản năng.”

Đường Mạn cười lạnh, “Nói như vậy, nếu khi đó trước mặt anh không phải em, là cô gái khác, anh cũng sẽ làm y như vậy?”

Anh không lên tiếng.

Đợi lát sau, cô đứng dậy, thoải mái nói: “Được rồi, cứ như vậy đi, em biết mình nên làm thế nào rồi.”

Anh hơi nghi ngờ, “Em muốn làm gì? Em muốn ly hôn với anh sao? Đường Mạn, anh nói cho em biết, anh sẽ không đồng ý ly hôn đâu, anh thừa nhận là anh có lỗi với em, nếu anh thật sự chết đi, anh sẽ để lại toàn bộ tài sản dưới danh nghĩa của anh cho em, cái này so với việc ly hôn, càng được lợi hơn nhiều.”

Đường Mạn lắc đầu, cô rất thất vọng: “Khải Hiên, xem ra anh vẫn chưa hiểu em, nếu em thật sự muốn đi, anh sẽ không cản được em, Đường Mạn này có cách nghĩ cố chấp, có tự tôn ngu xuẩn, nếu không có tình yêu, dù là cho em lắm tiền, mà lại mất đi người mình yêu thương, điều đó thì có ích lợi gì chứ?”

Cô đứng dậy, không nhìn anh, xoay người trở về phòng của mình.

Sau khi đóng cửa phòng, cô chảy nước mắt.

Thật ra, em chỉ muốn nghe chính miệng anh nói một câu, anh yêu em, muốn nghe anh thành khẩn nói một tiếng xin lỗi, chỉ cần anh biết mềm mỏng một tý, em cũng sẽ lập tức thừa nhận sai lầm của mình, cầu xin sự tha thứ của anh, tại sao, chúng ta lại không thể thông hiểu đối phương chứ?

Ở trong phòng, Trương Khải Hiên hoang mang, anh nghĩ đến lời nói của Đường Mạn hết lần này đến lần khác, cảm thấy lời của cô rất có đạo lý, thật sự anh cũng yêu cô, nhưng nói yêu, nói yêu với vợ mình, chẳng lẽ lại là một việc làm mất mặt hay sao? Tại sao anh không dám nói cho cô biết cảm nghĩ chân thật của mình? Anh hoang mang quá, thật ra mỗi ngày anh đều muốn ôm lấy cô, mỗi tối đi ngủ, anh hy vọng có thể ôm chặt thân hình mềm mại của cô để đi vào giấc ngủ, tại sao bản thân anh lại không dám thừa nhận chứ?

Anh cắn răng, quyết định đi tìm cô.

Mới vừa mở cửa phòng, đột nhiên anh cảm thấy chóng mặt, ánh sáng trước mắt mờ ảo,vỗ vỗ đầu, anh muốn bình tĩnh lại một chút, đúng rồi, gần đây anh bắt đầu cảm thấy sức khỏe của mình càng lúc càng kém, sợ lạnh, thường xuyên bị sốt nhẹ, vừa đụng nhẹ trên người thì sẽ xanh chỗ này, tím chỗ kia, nhưng anh đều che giấu tất cả những chuyện này, không muốn ai biết.

Anh vỗ đầu, cảm thấy trong mũi nóng lên, lấy tay sờ mộ cái, chỉ thấy một dòng máu đỏ sẫm chảy xuống.

Ở phòng bên kia, Đường Mạn đang ngơ ngẩn đờ người ra, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của Trương Khải Hiên, sự tò mò mạnh mẽ thôi thúc cô mở cửa bước ra xem, chỉ thấy anh đang bụm mũi bước nhanh xuống lầu, anh đang chảy máu mũi.

Đường Mạn liền hoảng sợ, đúng rồi, cô quên mất, anh có bệnh.

Cô lập tức đau lòng, lập tức lấy khăn giấy chặn mũi cho anh, để anh nằm thẳng xuống, sau đó nhanh chóng đến tủ lạnh tìm nước đá.

Cô bỏ nước đá vào túi chườm, Trương Khải Hiên nhận lấy, anh lặng lẽ ra hiệu cho cô đừng để ba mẹ nghe được, Đường Mạn hiểu, tốc độ đi lại của cô nhanh gấp đôi mức bình thường, nhanh chóng cầm máu giúp Trương Khải Hiên.

Sau khi máu ngừng chảy, Trương Khải Hiên mới mệt nhọc mấp máy môi: “Cám ơn em.” Rồi lên lầu cấp tốc hệt như thí sinh gian lận nhìn thấy giám thị.

Đường Mạn cảm thấy khó quá, thở dài, lúc này cô mới về phòng mình.

Đêm nay, cô trằn trọc, không tài nào ngủ được, ánh mắt luôn luôn đảo khắp nơi, muốn tìm một thứ gì đó có thể dán mắt vào cho dù là hơn một phút cũng được, muốn mượn thứ gì đó để ổn định tâm trạng dao động của mình, nhưng vẫn không có, cái gì cũng tẻ nhạt vô vị, không thể là nơi để cô dừng lại.

Cuối cùng, cô quyết định đi xem Trương Khải Hiên, thật sự cô rất lo cho anh, quên đi, cúi đầu đi, sĩ diện kiêu ngạo của con người đáng giá bao nhiêu tiền chứ, còn anh, vẫn là chồng cô, nếu hai người không có tình yêu, vậy thì trước kia hoan ái nhiều lần như vậy chẳng lẽ cũng chỉ là nhu cầu nguyên thủy nhất hay sao?

Trong lòng Trương Khải Hiên cũng đau khổ không chịu nổi, thực sự là anh nhìn ra được tâm tư của Đường Mạn, tuy rằng cô đã lập gia đình, nhưng cô chỉ là một cô gái trẻ mới 24 tuổi thôi, anh không thể trông mong cô có suy nghĩ của một người 30 tuổi, tử tưởng của người 40 tuổi được, thật ta cô chỉ muốn anh nhận lỗi, thỏa mãn lòng hư vinh bé nhỏ của một cô gái, tại sao anh lại không thể hạ thấp đầu xuống một chút chứ? Chẳng lẽ thừa nhận yêu vợ mình lại là một chuyện mất mặt lắm hay sao? Anh thở dài.

Anh nằm trong phòng, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi từ lúc nào. Giữa mông lung, anh nằm mơ, giấc mơ đó vô cùng lộn xộn, nhưng anh nhìn thấy rõ ràng, Cao Nhân Tuệ đến, cô đứng mặt đối mặt với Đường Mạn dưới ánh trăng, trong tay mỗi người cầm một thanh kiếm, cả hai đang chém vào đối phương, anh vô cùng sốt ruột, rất muốn tách hai người ra, thế nhưng lòng nóng như lửa đốt lại không bước được bước nào.

Anh gấp đến nỗi trên đầu toàn là mồ hôi, thầm nghĩ phải dốc sức ngăn hai người lại, anh muốn xin Cao Nhân Tuệ, Nhân Tuệ, đừng, đừng tổn thương Đường Mạn, đừng tổn thương Đường Mạn nữa.

Toàn thân anh run rẩy hệt như cái rây, nhưng mà chính anh cũng không biết, anh gấp gáp thốt ra, “Nhân Tuệ!”

Vừa gọi cái tên này, anh liền bừng tỉnh, từ trên giường ngồi bật dậy, nhìn xung quanh, hóa ra chỉ là giấc mơ.

Đúng lúc này, Đường Mạn đang khẽ bước đến bên ngoài phòng của Trương Khải Hien, cô trầm ngâm đang tính gõ cửa, lại bị tiếng hét thình lình của anh làm cả người run bắn lên.

Nhân Tuệ sao?

Trong mơ anh vẫn gọi tên Nhân Tuệ?

Tim cô đập loạn nhịp rồi đau đớn, tuyệt vọng lặng lẽ quay về phòng, hoàn toàn mất đi suy nghĩ đi tìm anh.

Ngày hôm sau, Trương Thụy Hằng lập tức phát hiện vết máu khô đọng lại trên sàn, lòng ông nóng như lửa đốt, lúc này lập tức quyết định đưa Trương Khải Hiên đến Bắc Kinh tìm chuyên gia.

Trương Khải Hiên cũng bất ngờ, “Đi ngay hôm nay? Quá vội vàng rồi.”

Bà Trương cũng cuồng cuồng thu dọn quần áo ở trong phòng, “Khải Hiên, tại con không biết, gắn được cái mác chuyên gia phải mất rất nhiều thời gian, nhà chúng ta có quan hệ nên người ta mới nể mặt, chứ không dễ gì mà có được đâu, nhân lúc hiện tại, tranh thủ đi ngay.”

Anh hơi bất đắc dĩ, lưỡng lự đi tìm Đường Mạn, Đường Mạn cũng rất bình tĩnh, “Em cũng biết rồi, em đã thu dọn xong quần áo của anh.”

Anh phân vân suốt, cuối cùng cố gắng lấy hết dũng khí hỏi cô: “Sức khỏe của em đã khá hơn chút nào chưa?”

“Khá hơn nhiều rồi.” Cô cố ý giữ bình tĩnh, điềm nhiên trả lời anh.

Anh muốn nói lại thôi, rốt cuộc khó khăn lên tiếng: “Sức khỏe của em còn chưa tốt lắm, lần này đừng theo anh đi Bắc Kinh, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi, sau này, còn có cơ hội mà.”

Vẻ mặt Đường Mạn không chút thay đổi, gật đầu.

Cứ như vậy, anh vội vã ra khỏi cửa cùng ba mẹ.

Đứng trước cửa sổ, Đường Mạn nhìn Trương Khải Hiên và ba mẹ bước lên xe để rời khỏi biệt thự, hệt như bầu trời mất mác to lớn bao phủ xuống dưới.

Cô thở dài, từng giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt.

Không ngờ, tình yêu mà cô mong đợi lại có một cục diện như vậy, ở trong vòng tuần hoàn đó, cô vẫn đứng y nguyên ở vạch xuất phát mà không cách nào kháng cự lại được, cô không biết, còn phải đợi bao lâu mới có thể thấy được đáp án, cũng không biết, còn có thể kiên trì được bao lâu để chờ kết quả.

Mãi cho đến khi, điện thoại ở bên cạnh reo lên vui vẻ, nhạc chuông “Bạn hạnh phúc không?” cô bừng tỉnh.

Nhận cuộc gọi, người bên trong gọi cô: “Đường Mạn?”

Tagged:

6 thoughts on “Dây leo [Q1-C52: Trong lòng yêu em.]

  1. VÂN ANH Tháng Bảy 28, 2013 lúc 10:59 Chiều Reply

    Tks ad…..

  2. nam Tháng Bảy 28, 2013 lúc 11:56 Chiều Reply

    haiz!sao kứ phảj làn khổ nhau thế.
    k pjt về sau đôj này có thànk k?
    mà k thành chắc mình hối hận vì đọc truyện này quá:))))
    thanks ad

  3. Hải Châu Tháng Bảy 29, 2013 lúc 12:26 Sáng Reply

    Cảm ơn bạn. TKH là thằng ngốc. haizzz… chị đi đi. đi thật xa cho hắn biết tay. thật hết thuốc chữa luôn.

  4. phuong trang Tháng Bảy 29, 2013 lúc 2:10 Sáng Reply

    tks

  5. khuongcoi Tháng Bảy 29, 2013 lúc 6:50 Sáng Reply

    Mau thuan hieu lam se dan den sai lam ta la ta thich den doan chia tay.
    Thanks Nhoc nhieu lam

  6. iu truyen Tháng Bảy 29, 2013 lúc 8:22 Sáng Reply

    hajz…haj a c ny iu thj thua nhan iu nhau yk s ma cu doj ng doj long de ca 2kho nhu z.tk nhoc nhju nhju chuc nhoc dau tuan zz^_^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: