Dây leo [Q1-C53: Một gia đình hòa thuận.]

Quyển 1: Tình yêu không nên có.

Chương 53: Một gia đình hòa thuận.

___________________________________

Bước vào tiệm cà phê, thấy Lý Văn Khải, cô mỉm cười dịu dàng, sự ngạc nhiên hiện ra trong mắt anh.

“Chỉ hơn một tuần không thấy cô, hình như cô gầy đi thì phải.”

Đường Mạn đánh trống lảng, “Không có gì, chẳng qua là tôi đang ăn kiêng.”

Biết anh phải về Thượng Hải, Đường Mạn lại cảm thấy có chút không bỏ được người bạn này, có thể coi như anh là một người bạn rất đặc biệt, hiện giờ, anh phải về Thượng Hải, Đường Mạn cảm thấy có hơi mất mát.

Cô đưa cho anh một hộp quà được gói vô cùng khéo léo, là bộ đồ sứ cô đặc biệt đi tìm hết mấy tiếng đồng hồ vào buổi chiều hôm qua mới chọn được.

“Mặc dù không phải là thứ gì quý giá, nhưng đó là một chút tâm ý của tôi, tổng giám đốc Lý, được quen biết anh thật là có duyên.” Cô nói rất chân thành.

Anh cười, “Đã như vậy, tôi cũng vui vẻ mà nhận lấy.” Sau khi nhận quà, anh nói: “Tối nay cùng ăn cơm nhé, nhân tiện giới thiệu người nhà của tôi cho cô biết.”

Dù sao cũng không có chuyện gì, suy nghĩ xong cô liền sảng khoái đồng ý.

Đường Mạn trò chuyện với anh một lát trong tiệm cà phê, cuối cùng cũng đến giờ dùng cơm, Lý Văn Khải đã đặt chỗ trước ở nhà hàng, hai người cùng đi qua đó, vừa bước vào tiền sảnh, một giọng trẻ con trong trẻo truyền đến, “Ba ơi.”

Hai người nghe tiếng nhìn qua, nhìn thấy một bé gái khoảng 6-7 tuổi hệt như thiên thần đang vội vàng chạy đến chỗ của Lý Văn Khải.

Cô bé thoáng nhào vào trong lòng của Lý Văn Khải, anh giang tay ra ôm chặt lấy nó, “Thạch Băng, mau chào dì đi.”

Đường Mạn nhìn thấy cô bé đáng yêu này thì hỏi anh: “Là con gái của anh à? Mặt mũi thật dễ thương.”

Anh thả cô bé xuống, nó lập tức chạy đến bên kia, Đường Mạn nhìn theo hướng nó đang chạy, cô bé lại chạy như bay đến đứng bên cạnh một người hơn 60 tuổi, ăn mặc rất hợp thời và trang nhã ở bên kia đại sảnh, một người phụ nữ có nét mặt phúc hậu.

Lý Văn Khải giải thích với cô: “Đó là mẹ tôi, dẫn theo con gái tôi đến Thanh Đảo thăm tôi. Cô nhìn con bé xem, nó tên là Thạch Băng, nhưng mà, nó không phải là con gái ruột của tôi, lần sau tôi sẽ nói với cô về thân thế của nó.”

Đường Mạn à một tiếng.

Lý Văn Khải dẫn Đường Mạn đến gặp mẹ mình, bà Lý vừa nhìn thấy Đường Mạn, lập tức mỉm cười hiền lành, “Dì có nghe Văn Khải nói về quá trình quen biết cháu, xem ra tất cả chúng ta thật là có duyên.”

Thái độ và giọng điệu của bà thật là không khác mấy với đứa con trai, đều ấm áp hiền từ như vậy, khiến người khác nghe xong liền như gió mộc xuân (lubu: mình cũng không hiểu gió mộc xuân là gì =.=”). Nhìn lại bà Lý này, từ trên xuống dưới, tuy rằng không phải phục trang xa xỉ, nhưng đích thực là rất quý phái, mặc dù bà đã hơn 60, nhưng giữa một đám người vẫn có phong thái và khí chất vượt trội, lúc còn trẻ nhất định là một tiểu thư danh giá, một người rất đẹp.

Trong lòng Đường Mạn âm thầm tán thưởng hai mẹ con này, chẳng qua là, cô chưa từng hỏi đến vợ của Lý Văn Khải, anh cũng có con gái rồi, vậy thì vợ ở đâu chứ?

Cô đè nén nghi vấn trong lòng xuống, cũng không hỏi anh nhiều.

Đường Mạn vốn định mời Lý Văn Khải ăn cơm, nhưng mà, trước sau anh vẫn không cho cô cơ hội, mọi người ngồi xuống, bà Lý nói với Đường Mạn rất khách sáo, “Cháu đừng câu nệ như vậy, bác họ Thạch, cháu gọi bác là dì Thạch thì được rồi.” Bà lại kéo cô bé gọi Lý Văn Khải là ba nói, “Thạch Băng, mau chào dì đi con.”

Thạch Băng lập tức dùng một giọng trẻ con lanh lảnh gọi: “Chào dì ạ.”

Đường Mạn vội đáp lại, cô nhủ thầm, Thạch Băng? Cùng họ với bà Lý, lại gọi Lý Văn Khải là ba, nhưng Lý Văn Khải lại nói đó không phải là con gái ruột của anh, bên trong chuyện này chắc chắn có khúc mắc, nhưng cô chỉ là người ngoài, đương nhiên ngại hỏi nhiều chuyện của người khác.

Bữa cơm này, mọi người ăn vô cùng vui vẻ, bà Lý cũng không quá tò mò chuyện nhà của Đường Mạn, chỉ cùng trò chuyện với Đường Mạn về sự thay đổi của thành phố, những thứ như phong thổ, còn về chuyện hôn nhân gia đình của Đường Mạn, bà không hề hỏi đến, không giống chút nào với những bà tám tọc mạch, điều này khiến Đường Mạn vô cùng yêu mến.

Đường Mạn nhìn ra, Lý Văn Khải vô cùng hiếu thảo và kính trọng mẹ mình, tuy rằng lương bổng 1 năm của anh gần trăm vạn, thu vào không thấp, nhưng không hề phách lối chút nào, đặc biệt ở trước mặt mẹ anh, lại hết sức cung kính.

Còn Thạch Băng lại là một cô bé ngây thơ khả ái, nhìn thấy Đường Mạn cũng vô cùng thích cô, Đường Mạn hoàn toàn có thể hiểu được, có người đức hạnh tốt như bà Lý dạy nó, Thạch Băng chắc chắn sẽ là một cô bé rất thông minh và hiểu chuyện.

Thế nhưng, Thạch Băng hơi kén ăn, đương nhiên, trẻ em ở tuổi này, rất ít đứa không kén ăn, cho nên đối với hải sản ngon lành ở trên bàn, Thạch Băng không hề có hứng thú, cũng không chịu ăn, Đường Mạn liền đùa với nó: “Thạch Băng, con thích bơi lội không?”

Thạch Băng gật đầu, “Con rất thích bơi, nhưng con lại không giỏi.”

Đường Mạn gắp một miếng cá bỏ vào dĩa của nó, “Con phải ăn nhiều cá một chút, ăn nhiều cá, con cũng sẽ bơi lội giỏi hơn.”

Thạch Băng nhìn miếng cá trong dĩa, suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định ăn nó, bà Lý liền vui vẻ ra mặt.

Nhưng Thạch Băng lập tức hỏi ngược lại một câu, “Ba ơi, ba rất thích ăn thịt gà, vậy tại sao ba lại không đẻ trứng?”

Đúng lúc Lý Văn Khải đang gắp một miếng thịt gà, nghe giọng con nít của Thạch Băng hỏi ngược lại mình, anh nhất thời bị sặc, mọi người cùng cười.

Đường Mạn nhịn không được nói: “Có đứa trẻ đáng yêu như vậy, thật là có 10 đứa cũng không ngại nhiều.”

Bà Lý rất cảm khái: “Đúng vậy, nhưng không hiểu sao, có một số phụ nữ không thích trẻ con. Phụ nữ không sinh con, vậy thì sao có thể gọi là phụ nữ chứ?”

Lý Văn Khải không lên tiếng.

Đường Mạn lập tức nhớ đến đứa con của mình, cô liền buồn bã quay mặt đi chỗ khác.

Thế nhưng, bà Lý chuyển đề tài khác rất nhanh, bữa cơm này xem như kết thúc trong thoải mái và vui vẻ, khi ăn cơm xong, bà Lý nói: “Đường Mạn, chiều mai chúng ta phải trở về Thượng Hải, thật là nói chuyện với cháu cũng chưa nói đủ, chừng nào cháu đến Thượng Hải, nhất định phải báo cho dì biết nhé.”

Đường Mạn lễ phép nói, “Cháu nhất định sẽ làm vậy, dì Thạch.” Đúng lúc này, điện thoại của Đường Mạn reo lên, là một dãy số lạ, cô nhận máy, bên trong là giọng nói của một cô gái trẻ, cô vừa khách sáo vừa lễ phép nói với Đường Mạn: “Xin hỏi chị có phải  là Đường Mạn hay không?”

“Đúng vậy, là tôi đây.”

“Tôi ở trung tâm máu thành phố. Là như vầy, nửa tháng trước chị từng điền vào đơn xin tình nguyện hiến tế bào gốc tạo máu (hay còn được gọi ngắn gọn là hiến tủy), chị còn nhớ không?”

Advertisements

Tagged:

5 thoughts on “Dây leo [Q1-C53: Một gia đình hòa thuận.]

  1. Mân Côi Tháng Bảy 29, 2013 lúc 10:48 Sáng Reply

    Thanks!

  2. Bích Dung Tháng Bảy 29, 2013 lúc 10:56 Sáng Reply

    hay quá! tks nhoclubu nhé ❤ ❤ ❤

  3. Hải Châu Tháng Bảy 29, 2013 lúc 12:21 Chiều Reply

    Chả lẽ chị lại là người phù hợp tưởng chỉ có trong truyền thuyết. Cám ơn bạn!

  4. nga Tháng Bảy 29, 2013 lúc 1:38 Chiều Reply

    100% bạn Đường Mạn phù hợp hiến máu cho TKH sau đó ai đi đường ng lấy rồi

  5. khuongcoi Tháng Bảy 29, 2013 lúc 3:04 Chiều Reply

    Cô trở thành ân nhân của anh sau đó bỏ anh mà đi cho anh theo đuổi lại từ đầu, cũng tốt.
    “Ba ơi, ba rất thích ăn thịt gà, vậy tại sao ba lại không đẻ trứng?” Bé này đáng yêu quá.
    Thanks My nhiều lắm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tô Ngọc Hà

♥Lỡ sinh ra là để yêu nhau chẳng rời xa đâu...♥

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: