Dây leo [Q2-C3: Bước ngoặt.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 3: Bước ngoặt.

____________________________________________________

“Đường Mạn, có tin tốt, khi chúng ta ở Bắc Kinh thì nhận được điện thoại ở tỉnh, cuối cùng cũng có người tình nguyện hiến tặng có tủy hoàn toàn thích hợp với Khải Hiên, hơn nữa đối phương đã bằng lòng tặng rồi, cho nên hôm qua chúng ta đã đến Tế Nam.”

Cô không dám tin, cuối cùng cũng có người có tủy thích hợp với Khải Hiên? Chuyện này thật sự là vui mừng to lớn, bất ngờ to lớn, hôm trước có người nói với cô, máu của cô thích hợp với một người bệnh, không ngờ ông trời cũng thương cô, sau khi cô làm một chuyện tốt, ông trời lập tức ban một đặc ân to lớn cho Trương Khải Hiên.

Cô vui mừng đến rớt nước mắt, “Con phải đến Tế Nam ngay, Khải hiên sao rồi?”

“Nó khá tốt, hiện giờ đã vào phòng vô trùng để chuẩn bị làm phẫu thuật trước, về phía bệnh viện chúng ta cũng chuẩn bị xong xuôi trước rồi, cho nên bây giờ chỉ chờ phẫu thuật thôi.”

Cô khóc, “Thật tốt quá rồi, con đến đó ngay.” Trước khi gác máy, bỗng nhiên cô hơi nghi ngờ: “Ba ơi, người hiến tặng là người như thế nào vậy?”

“Là một công chức, chúng ta cũng không rõ công việc cụ thể là gì nữa, chỉ có thể nói, cám ơn trời đất. Cuối cùng cũng có hy vọng.”

Đúng, cám ơn trời đất, cúp máy, cô tựa đầu vào giường, khóc thật to.

Không chút do dự, dường như không mất đến 2 phút, cô liền thu dọn xong đồ đạc của mình, chỉ cầm vài bộ quần áo đơn giản, khi tài xế đến đón cô, cô nhanh chóng lên xe.

Nghĩ đến Khải Hiên, trong lòng cô vừa khổ vừa đắng, dù sao anh cũng là người chồng mà cô yêu, khi trái tim bị anh xé thành hai nửa, vẫn còn cần anh đến khâu lại, không có nguyên nhân, bởi vì cô yêu anh, anh là của cô, là thế giới của cô, là tất cả của cô.

Đường Mạn vười cười vừa khóc.

Đến Tế Nam, đã là buổi chiều, đôi mắt trông mong của cô đã thất thần, vừa đến bệnh viện, không quan tâm đến chuyện gặp mặt vợ chồng Trương Thụy Hằng, cô lập tức bay đến bên ngoài phòng vô trùng.

Căn phòng đóng chặt, phòng vô trùng vắng vẻ, nằm bên trong chính là người mà cô ngày đêm mong nhớ, bên trong phòng bệnh từ từ thả rèm xuống, y tá nói với cô, người bệnh đang nghỉ ngơi, nhưng cô không chờ kịp, muốn nhìn thấy anh, cho dù không chạm đến anh được, cô cũng rất rất rất muốn thấy anh, dưới sự đau khổ cầu xin, rốt cục y tá cũng mở rèm ra, vừa nhìn thấy Trương Khải Hiên, tư tưởng của cô liền trút ra như thác lũ, ngay tại giây phút này, cô tha thứ cho anh.

Trương Khải Hiên vẫn đang ngủ say, xem ra anh rất gầy, Đường Mạn còn nhớ rất rõ lần đầu tiên nhìn thấy anh, anh mặt một bộ veston màu vàng đất, khí chất hiên ngang, vô tình ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của cô, cô như tên đần bị đánh ngã, hầu như chỉ mất 5 giây, cô liền yêu anh. Cho đến bây giờ, cô vẫn chưa bao giờ hối hận về sự rung động trong 5 giây đó, cho dù anh chưa từng có 5 giây rung động với cô, cô cũng tình nguyện vì 5 giây trước kia của mình mà hy sinh tính mạng.

Đường Mạn nhìn chằm chằm Trương Khải Hiên, không biết mất bao lâu, cuối cùng anh cũng thức dậy, dường như không tin vào mắt mình, anh chớp mắt mấy cái, nhìn thấy Đường Mạn, Đường Mạn đang hướng về anh mà cười thật tươi.

Trong lòng Trương Khải Hiên cũng buồn vui lẫn lộn, anh vươn tay từ trong chăn ra, tuy rằng đang yếu nhưng vẫn rất vui vẻ, anh mấp máy môi với cô: “Em đã đến rồi à.”

Đường Mạn lập tức rớt nước mắt.

Y tá nói với họ, có điện thoại riêng, có thể nói chuyện.

Đường Mạn nói với anh: “Khải Hiên, anh nhất định phải khỏe mạnh nhé.” Tay cô đặt lên ngực, vỗ lên ngực mình: “Em đang ở đây, em đợi anh.”

Trương Khải Hiên để tóc húi cua, thoạt nhìn hệt như lính mới đi nghĩa vụ quân sự, có chút đáng yêu buồn cười, nhưng trong mắt Đường Mạn, anh vẫn điển trai như trước, cho dù là khẻo mạnh hay là đang nằm trên giường bệnh, trong lòng cô, vẫn luôn yêu anh.

Trương Khải Hiên cầm lấy điện thoại, tình cảm như thủy triều dâng cao, anh nói với cô: “Xin lỗi Đường Mạn.”

Ánh mắt Đường Mạn không hề rời khỏi anh dù chỉ một phút.

Anh nói: “Anh yêu em, tha thứ hết cho anh nhé, hãy nghe anh nói, anh yêu em.”

Đường Mạn liền khóc, khóe môi lại hiện ra một nụ cười, giống hệt như nàng Mona Lisa.

Trương Khải Hiên cũng ngổn ngang cảm xúc, chuyện đơn giản như vậy, nói một câu anh yêu em, nói thật chân thành, dễ dàng như vậy, anh lại ngửa cổ ra như một tráng sĩ, không chịu nói thật lòng với cô. Thật hèn hạ vô liêm sỉ.

Anh bùi ngùi: “Anh thật sự quá may mắn.”

Cô cũng cảm thấy hài lòng, “Em thật sự rất hạnh phúc.”

Bác sĩ chủ trị nói với họ: “Tình trạng của cậu ta vẫn rất ổn định, tìm được người hiến tủy thích hợp nhanh như vậy là một chuyện rất may mắn, ít nhất hiện giờ, chúng ta đã có một nửa hy vọng, sau khi phẫu thuật, cậu ta cần ở trong phòng vô trùng 4 tuần, sau đó chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, nếu không có phản ứng bài xích và khác thường, sau 3 tháng, cậu ta căn bản có thể xuất viện, sau nửa năm, cậu ta có thể hồi phục.”

Trương Thụy Hằng xúc động nhẹ nhõm, bà Trương và Đường Mạn thì rơi nước mắt.

Sau khi cô khóc xong, gọi điện thoại cho Lý Văn Khải: “Đúng là, rất bất ngờ, cuối cùng cũng có người hiến tủy cho anh ấy. Em thật sự rất hạnh phúc.”

Anh cũng vui vẻ vì cô, “Hy vọng em có thể hạnh phúc mãi mãi. Anh tin rằng Khải Hiên nhất định có thể vượt qua ải này.”

Buông điện thoại, Lý Văn Khải cũng rất tiếc nuối, không hiểu tại sao, anh có một chút đố kỵ, thậm chí có một ý niệm đê tiện, lúc này anh hy vọng Trương Khải Hiên bị bệnh liệt giường, không có thuốc nào cứu chữa được, Đường Mạn khóc thê lương, để anh kịp thời xuất hiện, ôm cô vào lòng, nhỏ nhẹ an ủi cô.

Ngay lập tức, anh liền ghê tởm chính mình, Lý Văn Khải, mày thật sự không phải là đàn ông, sao lại có nghĩ suy nghĩ xấu xa như thế này.

Ngược lại, anh đang nghi ngờ bỗng thông suốt một chuyện, anh vô cùng nhớ cô gái tên Đường Mạn này, nhớ giọng nói và nụ cười của cô, cái mũi xinh xắn, cái trán tinh tế, sóng mắt lưu chuyển, đôi mắt đen láy. Còn có khi cô khóc, khi trong mắt ngập nước, ánh mắt thật mê ly.

Anh cũng cảm thấy khó quá, hiện thực thật là tàn nhẫn.

Buổi tối hôm rời khỏi Thanh Đảo, cô đứng trước mặt anh, trong mắt cũng có quyến luyến, cơn gió thổi qua, thổi tóc ở hai bên thái dương chắn ngang ánh mắt, anh thật muốn đưa tay ra, vén đến bên tai cho cô, thuận tiện sờ vành tai của cô, cảm giác nhớ nhung thật sự giống cảm giác của mối tình đầu, nhưng trong lòng bàn tay anh toàn là mồ hôi, không dám thô lỗ.

Cho nên khi cô nói có thể ôm anh một chút hay không, anh chỉ có thể đèn nén bản thân, nhẹ nhàng ôm lấy cô, sau đó hốt hoảng rời đi.

Đường Mạn, anh chỉ than vãn, không biết sau này còn có cơ hội gặp mặt hay không.

*********************************

Mọi thứ của ca phẫu thuận đã chuẩn bị ổn thỏa, 10h sáng hôm sau sẽ bắt đầu tiến hành.

Đường Mạn vẫn nói chuyện liên tục với Trương Khải Hiên, chuyện nhỏ nhặt thời thơ ấu, hành vi gây sự khi đến trường, còn có chuyện trải qua khi học đại học, cô kể cho anh nghe, mong muốn khoảnh khắc này, sẽ kéo dài vô tận.

Trương Khải Hiên cười, anh thật sự nhịn không được nữa, “Em đó, xem em hiện giờ kìa, hệt như đến thời kỳ mãn kinh.”

Cô cố tình kéo dài giọng, “Ai da, em còn tưởng anh sẽ nói em giống con gà sao chứ.”

Cho đến khi Trương Thụy Hằng và bà Trương đến, cô mới lưu luyến cúp điện thoại.

“Khải Hiên.” Cô tự nói với mình, “Nếu anh có thể qua khỏi cửa ải này, em bằng lòng làm lại từ đầu với anh, em bằng lòng thay đổi tính cách của mình, để chúng la bắt đầu lại lần nữa, để em sinh cho anh một đứa con đáng yêu nữa nhé.”

Cô rưng rưng nước mắt, đúng vậy, cuộc sống thật tươi đẹp, hy vọng ngay trước mắt, rất nhanh thôi, họ sẽ bắt đầu cuộc sống mới.

Cô bước đi, bước nhanh đến bên ngoài phòng nghỉ của nhà họ Trương, ở bên ngoài phòng bệnh, cô kinh hãi.

Tagged:

14 thoughts on “Dây leo [Q2-C3: Bước ngoặt.]

  1. thu Tháng Bảy 30, 2013 lúc 9:52 Chiều Reply

    thank ban , troi oi dung noi nguoi hien tuy cho TKH la DM nha , oi doc truyen dau tim qua !

  2. thienphuccobe Tháng Bảy 30, 2013 lúc 10:03 Chiều Reply

    ôi……………… ngắt ngay lúc gay cấn thế này :((
    đêm nay mất ngủ TT.TT

  3. gauconbaccuc Tháng Bảy 30, 2013 lúc 10:06 Chiều Reply

    chắc lại bắt dm rời xa kh rồi. kh khỏi bệnh rồi maà nị

  4. hannguyen Tháng Bảy 30, 2013 lúc 10:09 Chiều Reply

    thanks ban da edit. cho minh hoi truyen nay bao nhiu chuong vay ban. HE ha? ban

  5. pingpong2411 Tháng Bảy 30, 2013 lúc 10:38 Chiều Reply

    Chắc là lại gặp tiểu tam nhỉ?

  6. nutina Tháng Bảy 30, 2013 lúc 10:58 Chiều Reply

    chuyện này bao nhiêu chương vậy bạn

  7. khuongcoi Tháng Bảy 30, 2013 lúc 10:59 Chiều Reply

    Da man qua dung dung luc
    Thanks My nhieu

  8. chanhcamquyt Tháng Bảy 30, 2013 lúc 11:04 Chiều Reply

    ôi, đau tim chết mất thôi, đang buồn thỉu buồn thiu bỗng dưng hạnh phúc ập đến bất ngờ, chưa kịp cười hết cỡ đã lại kinh hoàng….
    chết mất thôi
    sao lại dừng lại ngay đoạn đau tim cao trào cơ chứ

  9. chanhcamquyt (O'Cam) Tháng Bảy 30, 2013 lúc 11:32 Chiều Reply

    Sao lại cứ thấy chuyện ĐM hiến máu và KH nhận được máu hiến tặng đều Tế Nam không chỉ là trùng hợp nhỉ

  10. nam Tháng Bảy 31, 2013 lúc 6:39 Sáng Reply

    haiz!KH và ĐM về sau nhớ thành 1 đôj nha.:)

  11. iu truyen Tháng Bảy 31, 2013 lúc 7:14 Sáng Reply

    dag gay cang tk nhoc nhju.nhe

  12. Bích Dung Tháng Bảy 31, 2013 lúc 9:40 Sáng Reply

    tks nhoclubu đã edit :3 :3 lần này k giật tem được, tiếc quá :”<

  13. Daquy Tháng Bảy 31, 2013 lúc 10:43 Sáng Reply

    Cam on nang. DM hiến tủy cho TKH chac rui. Co le lan nay roi di thiet. Cat roi qua ke tay thi sao lay lai duoc.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: