Dây leo [Q2-C4: Đổi trắng thay đen.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 4: Đổi trắng thay đen.

______________________________________________

Là cô ta, trái tim Đường Mạn như bị bóp nghẹt, cô ta đến đây làm gì?

Cao Nhân Tuệ thây cô, rất hiển nhiên, vẻ mặt của cô ta cũng không thoải mái.

Đường Mạn giận đến nghiến răng, vừa nhìn thấy Cao Nhân Tuệ, lại không thể đè nén nỗi mong nhớ đứa con chưa được sinh ra của mình, cô thấp giọng hỏi: “Cô đến đây làm gì?”

Cao Nhân Tuệ trả lời: “Tôi chỉ đến thăm Khải Hiên.”

Đường Mạn ngờ vực, tin tức của cô ta sao lại có thể nhanh bằng mình như vậy, cô không khỏi nghi ngờ: “Tại sao cô lại biết Khải Hiên sẽ làm phẫu thuật?”

Cao Nhân Tuệ không trả lời.

Lúc này, bà Trương bước đến, kỳ lạ là bà vừa nhìn thấy Cao Nhân Tuệ thì vẻ mặt vui tươi ngay, tiến lên mỉm cười kéo tay Cao Nhân Tuệ, liên tục hỏi cô đến khi nào vậy, sau đó kéo cô cùng quay về phòng nghỉ.

Đường Mạn hết sức sửng sốt, đây là trò gì vậy?

Cô không thể tin, chạy vào phòng nghỉ, quay đầu liền hỏi: “Mẹ, tại sao cô ta lại ở đây?”

Bà Trương uể oải trả lời cô: “Nhân Tuệ và Khải Hiên quen nhau lâu như vậy, hai nhà chúng tôi lại thân thiết, con bé đến thăm Khải Hiên thì có gì lạ chứ.”

Đường Mạn giận dữ: “Mẹ, bất cứ ai cũng có thể đến thăm Khải Hiên, nhưng chỉ có cô ta là không có tư cách, mẹ có biết con của con tại sao lại mất hay không? Là cô ta đẩy con, con té ngã nên đứa bé mới bị sẩy, cô ta là thủ phạm hại chết con của con, hiện giờ hung thủ lại ung dung tự tại đứng ở chỗ này, mẹ lại có thể tiếp đãi cô ta như khách quý?”

Bà Trương tức giận, “Đường Mạn, đừng đẩy hết trách nhiệm lên người khác, đứa bé đã 4 tháng rồi, đã là thời kỳ ổn định, nếu cô an phận thủ thường đợi ở nhà, yêu quý đứa bé này, thì tại sao nó lại mất chứ? Cô đẩy trách nhiệm cho người khác, đây là cô đang diễn kịch buồn cho mọi người xem hay sao?”

Đường Mạn tuyệt đối không ngờ bà Trương lại có thể nói ra những lời không có đạo lý như vậy, nói bậy nói bạ, nhất thời cô như bị sét đánh, không có lời gì chống đỡ nổi.

Cô rớt nước mắt, “Mẹ, sao mẹ có thể nói vậy chứ? Chẳng lẽ con không phải là mẹ nó hay sao? Chẳng lẽ Khải Hiên không phải là chồng con? Chẳng lẽ đứa bé đó không phải là cháu nội của mẹ sao? Hiện giờ mẹ lại tay bắt mặt mừng, trò chuyện thân thiết với hung thủ hại chết cháu nội của mẹ, mẹ à, sao mẹ lại có thể tàn nhẫn như thế chứ?”

Bà Trương cười lạnh, ban cho cô một ánh mắt hờ hững, “Đường Mạn, cô đừng có dùng giọng điệu chất vấn một hơi như vậy, tôi nói cho cô biết, Nhân Tuệ vốn dĩ đã là một nửa người nhà của họ Trương rồi, nếu không phải cô dùng cách thức mang thai đê tiện như vậy để ép Khải Hiên lấy cô, chúng nó đã kết hôn từ lâu, nguyên nhân tạo nên sự khó chịu ở nhà họ Trương, tất cả đều là cô.”

Đường Mạn bị đâm đến nỗi không đứng vững, bà Trương tàn nhẫn, thật sự không phải là con người mà, bà ấy lại có thể đổi trắng thay đen, không phân thị phi mà nói ra những lời không có đạo đức như vậy.

Trước mắt cô biến thành màu đen.

Sau một lúc lâu, cô mới lấy lại tinh thần: “Được, mẹ, mẹ nói con thế nào cũng được, ngày mai Khải Hiên phải phẫu thuật, con cũng không muốn gây gổ với mẹ những chuyện này, về phần cô, Cao Nhân Tuệ.” Trong mắt Đường Mạn bùng lên lửa giận, “Cao Nhân Tuệ, cô không có tư cách đến thăm Khải Hiên, nếu cô còn có một chút lương tâm, cô nên lập tức rời khỏi đây, nhân lúc tôi còn chưa nổi giận, còn có thể để cô bình an rời khỏi, tự cô đi đi.”

Bà Trương cười lạnh nói chen vào, “Đường Mạn, là tôi gọi Nhân Tuệ đến, cô bắt con bé đi thì con bé phải đi sao? Cô cũng quá kiêu căng rồi đó? Tôi còn ở đây, cô lại nhảy ra chỉ tay năm ngón à?”

Đường Mạn trợn mắt, “Mẹ, từ trước đến nay con không nghĩ đến phải làm chủ cái gì hết, chỉ muốn làm vợ của Trương Khải Hiên, sao mẹ lại dồn ép con như vậy? Thời gian con sẩy thai còn quá ngắn không thích hợp mang thai, mẹ liền nhét Tiểu Lệ vào phòng của Khải Hiên, thật sự con không hiểu nổi, con làm chuyện gì thất đức chứ, sao mẹ lại hận con như vậy?”

“Đường Mạn, không có nguyên nhân sao, cô hỏi tôi nguyên nhân à, để tôi nói với cô vậy, tôi không thích cô, lúc trước nếu không phải cô mang thai, tôi vĩnh viễn sẽ không đồng ý để Khải Hiên lấy cô, cô gả cho Khải Hiên, không khiến nó vui vẻ, không khiến nó hạnh phúc, người phụ nữ giống như cô, thật sự không có tư cách làm vợ của Khải Hiên.”

Đường Mạn bị lời nói ngang ngược của bà Trương đâm đến toàn thân lạnh ngắt, cô không ngờ mình lại bị bà Trương đối đãi như vậy, bà thật sự rất quá đáng, bà nhục mạ cô hết lần này đến lần khác, quả thực vô cùng nhục nhã, nhưng cô lại không thể chống đối lại bà ấy, bởi vì bà là mẹ chồng của cô, là mẹ ruột của Khải Hiên.

Nhưng nhẫn cũng không thể nhẫn nhịn, cuối cùng cô cũng không thể nhịn thêm nữa.

Vứt bà Trương sang một bên, Đường Mạn lạnh nhạt nhìn Cao Nhân Tuệ, dù sao Nhân Tuệ cũng chột dạ, cô không dám trực tiếp đối diện với ánh mắt của Đường Mạn.

Ra ngoài,” Đường Mạn tập trung nhìn cô, tay nắm chắc thành quyền, hôm nay không phải cô chết, thì tôi mất mạng.

Cao Nhân Tuệ đứng lên, xấu hổ nói với bà Trương: “Bác à, con về trước, chừng nào rãnh rỗi con lại cùng tán gẫu với bác.”

Bà Trương bất chấp đạo lý ngăn cản lại, “Nhân Tuệ, bác mời con đến, sao con lại nghe nó ra lệnh chứ.”

Đường Mạn không tỏ ra yếu kém chút nào, “Cao Nhân Tuệ, nếu cô còn ở đây thêm 3 giây nữa, cô tin tôi sẽ đâm một dao vào giữa ngực cô, hoặc là trực tiếp rạch vài đường lên mặt cô hay không? Cô muốn thử nghiệm tính kiên nhẫn của tôi hay sao?”

Cao Nhân Tuệ thật sự sợ hãi, hơn nữa cô cũng đuối lý, vốn dĩ cô không có thân phận vẻ vang gì mà đến cả, nếu không phải rất nhớ Trương Khải Hiên, cô sẽ không để ý đến thể diện mà gọi điện thoại cho anh, nhưng lần nào cô gọi điện cho Khải Hiên, ngoại trừ giọng nói lạnh lùng khách sáo của anh, cô không nhận được một chút ấm áp nào cả.

Cô đành bối rối rời đi.

Bà Trương tức giận đến nghiến răng, “Đường Mạn, cô là một người phụ nữ độc ác rất thích làm trò.”

Đường Mạn cũng cười khẩy, “Cám ơn mẹ, cám ơn mẹ đã cho con cơ hội để biễu diễn.”

Khi bà Trương ra cửa còn độc mồm mắng Đường Mạn, “Đường Mạn, cô phải tự trọng, đừng quên tôi vẫn là mẹ của Khải Hiên.”

Đường Mạn vô cùng lễ phép, “Mẹ, con vô cùng tôn trọng mẹ, hy vọng mẹ cho con cơ hội để tôn trọng mẹ.”

Đợi bà Trương đi khỏi, Đường Mạn ôm ngực tự trấn an mình, “Tôi sẽ không cho bà có cơ hội chà đạp tôi nữa.”

Đêm nay nhất định là một đêm không thể nào bình yên, ai cũng mang tâm sự riêng, người quay xung quanh và người ở trung tâm chuyện này không một ai có thể ngủ yên.

Đường Mạn ngồi bên ngoài phòng vô trùng, một đêm không ngủ, Cao Nhân Tuệ vô cùng muốn gặp mặt Trương Khải Hiên, muốn nói rất nhiều, đáng tiếc, Đường Mạn không cho cô cơ hội.

Cuối cùng đợi đến khi Trương Khải Hiên ngủ thiếp đi, lúc này cô mới đi tìm Cao Nhân Tuệ.

Cao Nhân Tuệ cũng ở đây đợi cô, thấy Đường Mạn, cô cười khổ, “Đường Mạn, có phải cô rất hận tôi không.”

Đường Mạn không che giấu tâm sự của mình chút nào, “Đúng vậy, tôi đến chính là nhắc nhở cô, tránh xa tôi ra một chút. Nếu cô dám làm trò ở trước mặt tôi, nói thêm bất cứ câu nào với anh ấy nữa, tôi sẽ giết chết cô.”

Advertisements

Tagged:

7 thoughts on “Dây leo [Q2-C4: Đổi trắng thay đen.]

  1. Bích Dung Tháng Bảy 31, 2013 lúc 10:08 Sáng Reply

    tem tem tem, ta lại có tem <3, tks người edit ❤

  2. Bích Dung Tháng Bảy 31, 2013 lúc 10:12 Sáng Reply

    thích quá à, ĐM phải mạnh mẽ lên như thế chứ!!! Ghét bà mẹ chồng kinh dị!

  3. VÂN ANH Tháng Bảy 31, 2013 lúc 10:16 Sáng Reply

    Bà Trương đúng là một quý bà “mẫu mực của thời đại” mờ…..
    Còn chị Tuệ thì phải phong chức “quý cô mặt dày” siêu cấp vũ trụ ấy nhỉ….
    Tks ad…..hóg chap sau

  4. iu truyen Tháng Bảy 31, 2013 lúc 11:14 Sáng Reply

    doc ch ny thy c DM manh me nguong mo wa troj oj mjk lay gach lay da nem caj pa me chog ny wa uc che wa ><.thanks nhoc nhju nhe

  5. chanhcamquyt (O'Cam) Tháng Bảy 31, 2013 lúc 12:37 Chiều Reply

    Phải thế chứ, đừng để bà mẹ chồng quái ác ấy ra oai mãi chị Mạn nhé

  6. jasmine Tháng Bảy 31, 2013 lúc 12:54 Chiều Reply

    Thanks ss.
    Cai ba me chong dag ghet.Nhin ba ta la mun gjet nguoi roi.

  7. Daquy Tháng Tám 1, 2013 lúc 8:42 Chiều Reply

    Ta nem da cho mu truong nhap vien khoi tinh lun

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tô Ngọc Hà

♥Lỡ sinh ra là để yêu nhau chẳng rời xa đâu...♥

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: