Dây leo [Q2-C6-F2]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 6- Phần 2.

_____________________________________________

Vội vàng cúi đầu, trong hỗn loạn tê dại mơ hồ, chỉ có đứt đoạn.

Đường Mạn đi tới, thấy anh, có chút mất hồn.

Cuối cùng Lý Văn Khải cũng bước xuống xe, đứng ở trước mặt cô.

Anh vẫn không nhúc nhích, cô không nói lời nào.

Anh nói: “Anh phải về đây, em hãy bảo trọng, có việc gì thì gọi điện cho anh.”

Cô kiềm nước mắt, lại không nhịn được trào ra một tầng hơi nước, chỉ gật đầu.

Lý Văn Khải khẽ thở dài, vịn vai cô, “Tiểu Mạn.”

Rốt cuộc Đường Mạn cũng không kiềm được nước mắt, cô nhào vào trong lòng anh, “Anh trai.”

Có một người anh trai như vậy, cuộc đời này của cô đủ hạnh phúc rồi.

Hai người ôm chặt lấy nhau. Trong lòng Đường Mạn tràn đầy ấm áp, Lý Văn Khải thì buồn bã vô cùng.

Ở trong xe, người bạn của Lý Văn Khải bĩu môi hết cách, “Lý Tam Phong đáng thương.”

Cho dù là ấm áp cũng chỉ ngừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh buông Đường Mạn ra.

Lau nước mắt cho cô, anh nói: “Nhớ kỹ lời của anh, có chuyện, nhất định phải gọi điện thoại cho anh.”

Đường Mạn cầm tay anh, buồn bã nói không nên lời.

Anh thở dài, cuối cùng không đè nén được nữa, cúi đầu xuống, đan tay cô vào tay anh, khẽ hôn lên ngón tay của cô. Sau đó đột ngột xoay người mở cửa bước lên xe.

Mãi đến khi lên xe, anh không hề quay đầu lại lần nào nữa.

Nhìn anh đi khỏi, trong lòng Đường Mạn đột ngột như mất đi điểm tựa, anh hệt như một hiệp sĩ trong tiểu thuyết võ hiệp, múa kiếm hỏi tình, khi kiếm tra vào vỏ, bóng dáng thoáng chốc biến mất, chỉ để lại không gian hoang vu và tĩnh mịch.

Ngồi trong xe, bạn của Lý Văn Khải thông cảm nói với anh: “Văn Khải, cậu thật đáng thương, thật ra, nếu cậu chủ động chút nữa, cũng không phải là không có hy vọng.”

Anh chỉ thở dài. Chính xác, mặc dù đóa hoa hồng này có gai, nhưng mà thơm ngát, dịu đàng đáng yêu, anh không thể không bước đến, rồi ôm cô vào lòng, lúc nãy ôm cô, suýt chút nữa đã mất tự chủ, muốn nghiêng đầu qua, hôn lên môi cô, nếm một chút cảm giác của cô. Nhưng nếu thật sự làm như vậy, anh có khác gì với kẻ dâm tà chứ, hoàn toàn mất đi cô.

Anh không có cách nào, chỉ có phiền muộn.

***************************

Trở về phòng, Đường Mạn khóc suốt cả buổi sáng. Đến trưa, cô mới đến bệnh viện.

Trạng thái của Trương Khải Hiên đã ổn định, thậm chí anh còn có thể ngồi dậy, chờ Đường Mạn đến, anh cầm điện thoại, “Anh chờ em suốt, sao sáng nay em không đến?”

Đường Mạn nói: “Mấy hôm nay hơi mệt, nên sáng ngủ nhiều một chút.”

Anh lưu luyến nói: “Anh thật muốn ôm em một cái.”

Đây là lời thật lòng của anh, anh thấy Đường Mạn hốc hác, gầy gò, chưa từng nhận ra, cô xinh đẹp như vậy.

Mà cô gầy đi, vẻ đẹp yếu ớt này khiến anh đau lòng theo.

Anh tự nói với mình: “Anh sẽ yêu em thật tốt, chỉ cần anh có thể bình an vượt qua giai đoạn nguy hiểm.”

Đường Mạn cảm thấy hài lòng, nói đùa với anh, “Khải Hiên, anh nhất định phải mau khỏe lại, đợi anh khỏe rồi, chúng ta dọn ra ngoài sống nhé, mỗi buổi sáng em sẽ làm món ăn anh thích, buổi tối sẽ làm ấm chăn cho anh, hoàn toàn khiến anh sa đọa luôn.”

Cách lớp kính thủy tinh, hai người mỉm cười, kéo dài cuộc nói chuyện đến bất tận.

Kéo dài hồi lâu, y tá đến bảo Trương Khải Hiên nghỉ ngơi đi. Đường Mạn đành gác điện thoại.

Điều làm cô bất ngờ chính là, bà Trương gọi cô vào trong phòng nghỉ.

Cô vô cùng nghi ngờ, mấy ngày nay cô luôn tránh gặp bà Trương, cố gắng ngăn chặn hết mức giao chiến trực diện với bà, nhưng dù sao bà cũng là mẹ chồng của cô, không thể không đến. Sau khi vào phòng nghỉ, phát hiện thấy cô của Trương Khải Hiên cũng ở đây, thấy cô đến, bà Trương nói thẳng: “Đường Mạn, tôi có chuyện hỏi cô, người đàn ông cô ôm trước khách sạn lúc sáng sớm hôm nay là ai?”

“Là bạn của con.”

Bà Trương chua ngoa nói: “Bạn bè thế nào, mà cô lại ôm chặt lấy hắn như vậy?”

Đường Mạn biết giải thích cũng không có kết quả gì, bởi vậy chỉ có thể bình tĩnh nói: “Thật sự là bạn của con.”

Bà Trương lớn tiếng mắng: “Người đưa cô ra khỏi đồn cảnh sát với hắn ta là cùng một người à? Thật sự là nhìn không ra nha, cô mới gả cho Khải Hiên có 8 tháng, đã không chịu nổi cô đơn, có người khác ở bên ngoài.”

Đường Mạn bị bà công kích gần như không kiềm chế được, “Mẹ, mẹ nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ con không thể có bạn bè của mình hay sao? Đúng là chúng con có ôm nhau, bởi vì anh ấy phải đi, chẳng lẽ con không được làm lễ tiết cáo biệt của bè bạn với anh ấy hay sao? Đúng, anh ấy là người cứu con ra khỏi đồn cảnh sát, chẳng qua anh ấy là bạn của con nên mới làm đến mức này, còn người nhà họ Trương thì sao? Khi con bị bắt đến đồn cảnh sát, có người nào của họ Trương hỏi thăm con câu nào hay không?”

Cô của Trương Khải Hiên cười lạnh nói: “Cô phá hoại thể diện nhà họ Trương còn ít sao? Đúng là thành công thì ít mà thất bại thì nhiều, hiện giờ lại còn muốn họ Trương cứu cô sao, tôi thấy cô nên ở trong đồn cảnh sát để cảnh tỉnh mấy ngày.”

Đúng là một đôi điên phụ điển hình mà.

Bà Trương mắng: “Cái loại bạn bè gì mà phải đến ôm cô, còn hôn tay cô? Ở nơi công cộng mà các người còn ôm ôm ấp ấp thế kia, vậy thì ở sau lưng, ở trong phòng, các người còn làm cái gì nữa?”

Đường Mạn giận đến nỗi toàn thân run rẩy, “Mẹ, mẹ có thể không tin con, nhưng mẹ không thể sỉ nhục sự trong sạch của con.”

Bà Trương xỉa vào cô mà mắng, “Cô chính là điềm xấu, 3 tuổi đã khắc chết mẹ cô, lúc 7 tuổi, lại sém làm em trai té chết, bây giờ cô còn đánh Nhân Tuệ bị thương, phụ nữ như cô chính là sao chổi.”

Đường Mạn nghe xong đờ người, đây là đang nói cái gì vậy? Bà Trương cũng được xem là một quý bà, nhưng lại có thể nói ra những lời như những bà đanh đá thế kia? 3 tuổi khắc mẹ? Nước mắt Đường Mạn trào ra, đúng, đúng là lúc cô 3 tuổi thì mẹ cô mất, nhưng đây là lỗi của cô sao? Lúc 7 tuổi, cô vô cùng thích thú chạy về nhà thăm em trai, kết quả lại không cẩn thận để em bị ngã xuống đất, suýt chút nữa đã bị thương, đây là cô cố ý sao?”

Cô nghe đến ngây người, trước mắt đều là màu đen, không thể tưởng tượng nổi.

Bà Trương còn nói: “Đường Mạn, cô chia tay với Khải Hiên đi! Cô và nó vốn không hợp nhau, cho dù Khải Hiên hết bệnh, cô cũng không thể sống chung với nó nữa, vẫn nên tách ra đi!”

Đường Mạn ngờ vực khó hiểu: “Mẹ, mẹ có ý gì? Còn và Khải Hiên mới vừa hòa hợp lại, bây giờ anh ấy đang ở giữa ranh giới sống và chết, vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, mẹ lại muốn tách chúng con ra?”

Bà Trương mắng cô: “Cô không giữ phụ đạo, khi ở Thanh Đảo thì cô đã cám dỗ người đàn ông đó rồi, hiện tại đến Tế Nam, chồng cô còn đang trong giai đoạn nguy hiểm, cô lại lén lút vụng trộm sau lưng nó, cô không xứng ở chung với Khải Hiên.”

Đường Mạn cố gắng giữ bình tĩnh, “Con là vợ hợp pháp của Khải Hiên, mẹ không có quyền gì tách con ra khỏi anh ấy.” Cô vô cùng hoài nghi, “Mẹ, có một chuyện con vô cùng không hiểu, tại sao mẹ nhất định phải khẩn cấp tách con khỏi Khải Hiên chứ? Cuối cùng con đã làm chuyện xấu xa độc ác tày trời gì khiến mẹ đau lòng, mẹ nhất định ép buộc con phải bỏ đi mới được chứ?”

“Không có bất cứ nguyên nhân nào cả, tóm lại là tôi không thể để cô sống chung với Khải Hiên nữa, cô và nó vốn không cùng đường, cô phải rời khỏi nó.”

“Được, cho dù con và Khải Hiên không còn duyên phận làm vợ chồng với nhau nữa, cho dù ly hôn cũng được, con chờ anh ấy xuất viện sẽ bàn bạc chuyện này, gần đây con và Khải Hiên xảy ra nhiều chuyện như vậy, chúng con cũng cần làm sáng tỏ, con sẽ không bao giờ để mập mờ như vậy mà rời khỏi anh ấy.”

“Không được, cô đi ngay bây giờ đi.” Bà Trương lấy một tấm chi phiếu từ trong túi ra, “Chỗ này có 10 vạn tệ, cô lấy và cút đi đi, sau này đợi Khải Hiên khỏe lại tôi sẽ thông báo cho cô trở về để ly hôn với nó!”

Đường Mạn buồn cười, “Mẹ lại có thể chịu chi ra cho con vậy sao? Bây giờ Khải Hiên còn nằm trong phòng bệnh, bác sĩ nói ít nhất phải 15 ngày nữa mới có thể vượt qua giai đoạn nguy hiểm, con thật sự không hiểu, cuối cùng là vì nguyên nhân gì mà mẹ phải làm như vậy? Nếu mẹ không nói rõ với con, con sẽ không đi đâu cả.”

“Đường Mạn, nếu cô không chịu đi, tôi sẽ dùng biện pháp mạnh, không cho cô đến gần Khải Hiên, hành vi của cô bất thường, căn bản là tâm lý của cô có vấn đề, cô cố ý đánh người khác bị thương, căn cứ vào hành vi của cô, người bình thường hẳn là không thể làm như vậy, vì con trai tôi, tôi tuyệt đối sẽ không giữ cô ở lại bên cạnh nó.”

Đường Mạn cười lạnh: “Tôi là vợ của Trương Khải Hiên, bất cứ ai cũng không có quyền ngăn cản tôi gặp chồng mình.” Cô đứng dậy, không muốn quan tâm đến hai mụ điên này nữa, đúng lúc này, cửa mở ra, dượng của Khải Hiên bước vào, ông ta còn dẫn theo một bác sĩ, chỉ nghe ông ta nói: “Chính là nó, tâm lý của nó có vấn đề, cho nên nhờ bác sĩ đến khám bệnh và cố vấn tâm lý cho nó.”

Bọn họ lại có thể đối xử với cô như vậy? Bác sĩ nhìn cô, có thể cũng cảm thấy được cô không phải là người có bệnh tâm thần nặng, vì thế bác sĩ ôn hòa nói: “Cô Đường, trước tiên cô đừng nên kích động, chúng ta ngồi xuống nói chuyện một lát được không?”

Đường Mạn hét lên: “Ông ra ngoài cho tôi! Ông mới có bệnh tâm thần đó, tôi không cần đến ông đâu.”

Bác sĩ hoảng hốt, suy nghĩ một lát, “Cô Đường, xem ra tinh thần của cô thật sự phải điều trị một chút, không có vần đề gì đâu, chúng ta có thể làm theo trình tự mà.”

Đường Mạn quay đầu nhìn bà Trương, “Được lắm, bà Trương, bà rắp tâm muốn tôi suy sụp, muốn hành hạ tôi, tột cùng là nguyên nhân gì khiến bà phải đối xử với tôi như vậy? Tại sao bà lại hận tôi như vậy?”

Bà Trương chỉ lạnh lùng nhìn cô, không nói gì cả.

Dượng của Khải Hiên nói vào tai của bác sĩ: “Nó còn liên quan đến một vụ cố ý gây thương tích nữa, không nên nhìn bề ngoài bình thường của nó.”

Đường Mạn tức giận không nói nên lời: “Một đám điên khùng.” Từ giữa mấy người đó, cô muốn tìm đường ra ngoài. Lúc này lại có hai người từ bên ngoài đi vào, là vệ sĩ của họ Trương?

Đường Mạn kinh sợ, “Rốt cuộc các người muốn làm gì?”

Bà Trương nói: “Đường Mạn, căn cứ vào tình trạng tinh thần của cô, tôi đã yêu cầu phía bệnh viện, tạm thời không cho cô nói chuyện với Khải Hiên, để tránh cô quấy rầy đến nó, mặt khác, vì sức khỏe của cô, tôi đã liên hệ xong với bác sĩ, cô cần phải tiếp nhận trị liệu và cố vấn tâm lý từ bác sĩ, yên tâm đi, đương nhiên chúng tôi sẽ không xem cô là bệnh nhân tâm thần, nhưng mà, cô không thể muốn làm gì thì làm, tiếp cận người nhà họ Trương nữa.” Bà ấy ra hiệu cho hai người kia, “Mang cô ta ra ngoài.”

Đường Mạn sửng sốt, cô hét lên, “Các người muốn làm gì? Các người thật sự là một đám điên khùng biến thái, tôi là người bình thường, các người không thể tách tôi khỏi Khải Hiên.” Cô khóc, “Mẹ ơi, con van mẹ.” Cô liều mạng tránh khỏi sự lôi kéo của hai người kia, cô nhào vào bên cạnh bà Trương: “Mẹ hận con phải không? Mẹ hận con, mẹ xem con không vừa mắt, con không sao hết, mẹ đừng tách con khỏi Khải Hiên mà, hiện giờ anh ấy đã thành ra thế này, anh ấy… … anh ấy… …” Đường Mạn chỉ biết khóc, “Anh ấy cần có con, con cũng không muốn rời xa anh ấy. Mẹ hận con không sinh cháu nội cho mẹ phải không? Vâng, cho dù là lỗi của con, nhưng hiện tại Khải Hiên đã thành ra như thế rồi, con thật sự không thể đi như vậy được, cho dù chúng con phải chia tay nhau, cũng xin mẹ để cho con được thăm anh ấy, nhìn anh ấy bình an vượt qua 1 tháng này thôi rồi đuổi con đi, cũng không được sao mẹ?”

Bà Trương tàn nhẫn không thể nào tả nỗi, bà lắc đầu dứt khoát: “Không được.”

Đường Mạn không hiểu, bởi vì Trương Thụy Hằng có chuyện gấp phải về Thanh Đảo, vì sao bà Trương lại ở sau lưng dứt khoát ép cô không được gặp Khải Hiên? Cô không hiểu, dứt khoát bằng bất cứ giá nào, cô trả lời như đinh đóng cột, “Con sẽ không rời khỏi Khải Hiên, con muốn nhìn anh ấy khỏe mạnh vượt qua khỏi giải đoạn này, bất cứ ai cũng đừng nghĩ tách con ra khỏi anh ấy.”

Bà Trương ra hiệu cho người bên ngoài: “Mang nó ra ngoài.”

Đường Mạn bất ngờ, bọn họ lại có thể ép buộc cô đi giữa ban ngày ban mặt thế này sao? Đây quả thật là chuyện bất chấp đạo lý, không thể nào, cô không để tùy họ được.

Cô lui về phía sau, lui đến cạnh bàn, trên bàn có đăt một bình hoa thủy tinh lớn, tay Đường Mạn vừa sờ đến thì cầm nó trong tay, cô nhanh chóng ôm lấy, đập chiếc bình lên tường một cái, chiếc bình vỡ tan tành, cô siết chặt phần bình còn lại trong tay, cắn răng nói: “Các người đừng đến gần tôi!” Cô cầm mảnh vỡ đặt lên cổ của mình, nước mắt rơi xuống: “Nếu ai dám bước lên trước một bước nữa, tôi lập tức chết ở chỗ này, để tôi xem các người, ai dám bức chết tôi?”

Advertisements

Tagged:

14 thoughts on “Dây leo [Q2-C6-F2]

  1. Mi Một Mí Tháng Tám 2, 2013 lúc 9:57 Sáng Reply

    chị ấy thật đáng thương…..

  2. snowns Tháng Tám 2, 2013 lúc 10:01 Sáng Reply

    thanks

  3. gauconbaccuc Tháng Tám 2, 2013 lúc 10:06 Sáng Reply

    tức k thể tát vào mặt bà trương này ức chế k chịu k.sao bà ấy có thể đối xử vs dm như thế.dồn ngta vào bức đường cùng.phải để tkh suy sụp cơ may bà này mới có chút hối hận aaaaaaaaaaaa

  4. iu truyen Tháng Tám 2, 2013 lúc 10:11 Sáng Reply

    ch ny toj DM wa ak mun lay gach nem nha ho truong wa hk. *tem tem*^^ tk nhoc nhuj nhe

  5. Bích Dung Tháng Tám 2, 2013 lúc 10:16 Sáng Reply

    tks nhưng góp ý tí nha nhoclubu “Đường Mạn quay đầu nhìn bà Trương, “Được lắm, bà Trương, bà rắp tâm muốn tôi suy sụp, muốn HẠNH HÀ tôi, tột cùng là nguyên nhân gì khiến bà phải đối xử với tôi như vậy? Tại sao bà lại hận tôi như vậy?”
    “Hành hạ” mới đúng phải ko? @_@

    • nhoclubu Tháng Tám 2, 2013 lúc 1:08 Chiều Reply

      Ừ, tks bạn, check sót lỗi đây mà 😛

      • Bích Dung Tháng Tám 2, 2013 lúc 2:17 Chiều

        hehe hem có chi, truyện hay quá nên muốn cho nó hoàn hảo ko tì vết ấy mà 😀

  6. khuongcoi Tháng Tám 2, 2013 lúc 11:05 Sáng Reply

    Hu minh co ba me chong nhu the nay minh chao luon ko can moi. Tinh yeu la cai coc kho gi chu song dau kho dan vat ich loi chi. That tac gia cung thuong duong man het cho luon nha cho co di vao toan ho voi lai chang thap den bao gio moi thoat ra con duong u me co chu.
    Thanks My nhieu lam. Yeu *chut*♥♥♥♥♥♥♥

  7. Meo tron Tháng Tám 2, 2013 lúc 11:11 Sáng Reply

    Đúng là bà ná chồng điên khùng!!!!

  8. Daquy Tháng Tám 2, 2013 lúc 1:10 Chiều Reply

    Co ba bi tam than thi co.

  9. nga Tháng Tám 2, 2013 lúc 1:11 Chiều Reply

    mình thấy NV ĐM này đúng là hết thuốc chữa rồi, tội nghiệp lý khải văn yêu 1 ng ko đáng

    • nhoclubu Tháng Tám 2, 2013 lúc 8:08 Chiều Reply

      Sao gọi là hết thuốc chữa???

  10. chanhcamquyt (O'Cam) Tháng Tám 2, 2013 lúc 1:34 Chiều Reply

    Sao cái nhà này lại ác thế ko biết nữa, ko sợ ác thế sau nay con cháu lại phải chịu tội hay sao
    Bà Trương thật quá quắt quá, hu hu hu
    Liệu bà ấy dứt khoát thế có phải để CNT nối lại với KH, để lại có được sự giúp đỡ của gia đình nhà CNT ko?
    Quá đáng, lúc trước khen lấy khen để đòi lấy con nhà người ta, sao lúc đó ko chê người ta là sao chổi, hừ hừ

  11. Tammy Tháng Chín 27, 2013 lúc 12:15 Chiều Reply

    nhung ma cach su xu cua Duong Man lam cho nguoi ta cang tin la than kinh co ay co van de, luc truoc doi coi TKH cung vay, cai gi can noi thi ko noi, mo mieng la chui nguoi, muon cai gi phai noi ro rang nguoi ta moi biet duong ma lan chu.Minh thay DM dang thuong , nhung hoa chinh tu mieng co ta ma ra.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tô Ngọc Hà

♥Lỡ sinh ra là để yêu nhau chẳng rời xa đâu...♥

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Sơn Hạ Lãn Miêu

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: