Dây leo [Q2-C12-F1]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 12.

_____________________________________________

Thượng Hải.

Nhà hàng tây OMT.

OTM nghĩa là Romantic, nhà hàng này tọa lạc trên một con đường không sầm uất lắm của khu Mẫn Hàng, lẫn khuất giữa những cao ốc dày đặc ở thành phố, nơi này có vẻ tĩnh mịch, cánh cửa tròn được sơn màu xanh lục đậm, hàng trăm phiến màu trắng hình bán nguyệt mang phong cách Châu Âu, xung quanh góc tường là bụi hoa nhỏ không biết tên, dưới mái hiên bên ngoài có trang trí đèn treo chạm trổ màu đen, nếu như không tính là Thượng Hải, chỉ nhìn cách trang trí bên ngoài, bạn sẽ nghĩ đây là một nhà hàng mang phong cách châu Âu ở một trấn nhỏ, bước vào bên trong, lớn như bức tranh, nhỏ như cách bài trí trên bàn ăn, mỗi thứ đều thấm đẫm chất lãng mạn và dịu dàng, đây thực sự là một nhà hàng rất đặc biệt.

Lý Văn Khải đang ngồi trong nhà hàng, đang nói chuyện với một khách hàng.

Một quản lý trông có vẻ còn trẻ tuổi bước đến đưa cho họ một chai rượu nho, cô cười nhẹ với Lý Văn Khải, sau đó giới thiệu rượu, “Martha’s Vineyard 1974, tổng giám đốc Lý đặc biệt căn dặn, sáng sớm hôm nay chúng tôi mới chuyển bằng máy bay từ Bordeaux đến. Hai vị từ từ thưởng thức.”

Mặt mày của cô thanh tú, tiếng nói trong vắt động lòng người, khiến Lý Văn Khải và người bạn họ Tần kia của anh nhịn không được nhìn cô mấy lần.

Sau đó cô rót rượu cho cả hai vô cùng thành thạo.

Người họ Tần bỗng nhiên hào hứng, hắn hỏi cô: “Khi uống rượu nho vào mùi vị rất ngon, vậy cô có biết nguồn gốc của rượu nho không?”

Cô suy tư một lát, lập tức trả lời, “Thật ra thì nguồn gốc của rượu nho còn sớm hơn cả nền văn minh của loài người, phát minh ra rượu nho sớm nhất là loài khỉ, khỉ ăn nho, hái phần nho còn lại xuống, tìm một cái hang và giấu chúng đi, sau đó nho lên men tự nhiên biến thành rượu thiên nhiên, con khỉ nếm, thấy ngon, vì thế bắt đầu dự trữ nho một cách có mục đích, cứ như vậy, đã xuất hiện rượu nho trên thế giới.”

Cô giải thích vô cùng tự nhiên, Lý Văn Khải và người họ Tần kia đều gật gù mỉm cười lắng nghe.

Người họ Tần nói vói Lý Văn Khải, “Anh xem, thật ra mọi sự bắt đầu đều đơn giản như vậy.”

Lý Văn Khải nâng chén, “Nào, cạn ly vì sự hợp tác của hai công ty chúng ta.”

Ánh mắt người họ Tần như kẹo cao su cứ dán chặt vào chiếc mông đang quay đi của người quản lý, hắn khen: “Ngon thật.”

Lý Văn Khải nói, “Toàn bộ quá trình hái nho, làm rượu đều bằng thủ công, vô cùng tỉ mỉ, cho nên đã ủ được một mùi vị rượu thật sự rất ngon.”

“Cái tôi nói là cô gái vừa nãy.”

“À, cái tôi nói chính là rượu.”

Người họ Tần phản đối, “Tôi nghe nói trước giờ anh chưa từng chơi gái, thật sự anh trong sạch như vậy?”

Lý Văn Khải chỉ mỉm cười không nói.

Họ Tần còn đang nhìn người quản lý đã đi rồi, hắn khen ngợi: “Có mùi vị, đáng tiếc làm quản lý ở đây, cô gái như vậy hẳn là nên mặc chiếc váy mỏng như có như không ngồi ở thành bể bơi cầm ly rượu, vén đùi lên chờ đàn ông đến sờ.”

Lý Văn Khải ngẩng đầu, anh cũng nhìn người quản lý vừa đi khỏi.

Cô đang cúi đầu xuống viết gì đó chỗ quầy rượu, lông mi buông xuống, khóe miệng nhếch lên, chỉ có thể nhìn một bên sườn mặt của cô, nhưng chỉ nhìn một bên mặt, cô đã là một cô gái xinh đẹp động lòng người, tóc ngắn hoạt bát, vẻ mặt xinh đẹp, trang điểm đơn giản, tầm mắt của anh hạ xuống một cách không tự chủ, nhìn xuống dưới, trên cổ cô đeo một sợi dây chuyện bạch kim tinh tế, trên đó có một viên ngọc trai đen nho nhỏ, ngẫu nhiên động đậy, viên ngọc trai ở cổ cô cũng chớp động một cái, điều này không khỏi khiến người khác có chút suy nghĩ, có phải những bộ phận khác trên cơ thể cô cũng sáng mịn mượt mà như vậy hay không?

Họ Tần chế nhạo anh: “Nghe nói anh ly hôn cũng hơn 1 năm rồi, kỳ lạ là hơn 1 năm qua một chút tin đồn nhăng nhít về anh cũng không có, thật sự là thanh cao như vậy sao?”

Lý Văn Khải đáp: “Bên ngoài đồn đại về tôi khó tránh khỏi có phần thất thiệt, thật ra bây giờ tôi cũng có rất nhiều bạn gái với công dụng khác nhau, chuyên môn làm ăn thì bàn về làm ăn, chuyên môn tâm sự thì tâm sự, về phần lên giường thì cũng không có rầy rà, trực tiếp phục vụ trên giường.”

Họ Tần bỗng nhiên có hứng thú, “Anh thích dùng cách thức gì để chiếm lấy phụ nữ vậy?”

Lý Văn Khải suy tư một hồi, “Thật ra phong cách chiếm đoạt phụ nữ và cách thức quản lý công ty của tôi đều giống nhau, mạnh mẽ quyết đoán, chú trọng phương pháp.”

Hai người cười ha ha.

Lý Văn Khải tiếp tục nói: “Đừng nói chuyện khác nữa, tiếp tục thương lượng hợp đồng đi.”

Họ Tần lại ngắt lời, “Cứ thương lượng chuyện làm ăn thì quá mệt mỏi, ngẫu nhiên thả lỏng bàn về phụ nữ đi, nhìn cô gái kia xem, ngực cao mông tròn eo thon, sờ vào nhất định vừa mềm mại vừa thoải mái, cô gái như vậy chính là bạn giường thích hợp nhất, ra vẻ truyền thống, một khi cởi hết quần áo liền lẳng lơ tận trong xương tủy, anh chỉ cần luồn tay vào giữa hai chân cô ta sờ một lát, cô ta có thể hóa thành một bãi nước để tùy anh.”

Lý Văn Khải chỉ cười qua loa với hắn.

Họ Tần tiếp tục cảm khái, “Phụ nữ, thật sự là tươi ngon như đào mận, tôi thích nhìn vẻ mặt thỏa mãn của phụ nữ sau khi làm xong, đôi mắt khép hờ, khuôn mặt phiếm hồng, rên rỉ thỏa mãn, đỉnh ngực thẳng đứng, bên dưới vẫn còn nước, lấy tay sờ một phen, vài phút sau lại có cảm giác muốn tiếp tục đi vào, thật sướng.”

Thật ra Lý Văn Khải không thích người này lắm, chẳng qua tại vì là khách hàng của anh, cho nên anh nể mặt, biểu hiện hết sức thân thiện mà thôi.

Họ Tần lại hỏi anh, “Hôm nay chỉ nói đến đây thôi, chúng ta cũng thả lỏng một chút nhé? À, đúng rồi, tôi biết cái miệng này của anh không tốt, anh có tiếng là quân tử thanh cao, không muốn chơi gái, cũng không muốn ngoại tình.”

Lý Văn Khải thản nhiên nói, “Có lẽ là họ đánh giá tôi hơi thấp.”

“Chi bằng, hai chúng ta thử một chút, xem ai có thể hẹn cô quản lý kia trước? Nếu anh có thể hẹn được cô ta, ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục thương lượng hạng mục này.”

Lý Văn Khải nghịch chiếc điện thoại trên bàn, suy nghĩ một lát, anh nói: “Được thôi, không thành vấn đề.”

Họ Tần vui vẻ, “Tôi đi dò đường trước đây, nếu 5 phút tôi vẫn làm không xong, thì sẽ tạo cơ hội cho anh.”

Lý Văn Khải chỉ mỉm cười, họ Tần lập tức đứng lên rời khỏi bàn đi qua bên kia, lấy lòng người quản lý hệt như một con sói xông vào trong thôn dê, ân cần với con dê kia. Lý Văn Khải chỉ nhếch mày, thật hứng thú ở một bên nhìn hắn trổ tài.

Thật đáng tiếc, khi trở lại biểu hiện trên mặt hắn hệt như con sói xám bị phun mực tàu lên mặt.

Sau khi vào chỗ của mình, hắn giơ tay đầu hàng nói: “Dê con không nhúc nhích. Đổi người.”

Lý Văn Khải mỉm cười, “Được, nếu mặt mũi tôi có bị bầm dập gì, nhớ giúp tôi ứng tiền thuốc men.”

Họ Tần cười ha ha, có thể đang nhủ thầm, để xem anh có bao nhiêu chiêu.

Lý Văn Khải đi, thân hình của anh chắn ngang người quản lý kia, nhưng hình như anh và cô ấy nói chuyện với nhau vô cùng vui vẻ, chưa đến 1 phút, anh trở lại, vẻ mặt rất thoải mái.

Họ Tần hơi ngạc nhiên, “Cô ấy đồng ý ra ngoài với anh sao?”

“Cô ấy nói tối nay tan ca bảo tôi đợi cô ấy, cô ấy bằng lòng theo tôi về nhà.”

Họ Tần thất kinh, “Anh lại có thể mang một cô gái về nhà? Thật là mới nghe lần đầu. Tôi nghĩ anh chỉ thích đến khách sạn thuê phòng thôi chứ.”

Lý Văn Khải trả lời, “Bởi vì cô gái anh tiếp cận vừa rồi, không phải ai khác, mà là bạn gái của tôi.”

Đường Mạn tan ca, thấy Lý Văn Khải đang ngồi trong xe đợi cô.

Cô đã thay đồng phục ra, đổi một chiếc áo rộng màu hoa lan tử la, váy chữ A màu đen, đợi cô lên xe, Lý Văn Khải khen cô: “Hôm nay em rất đẹp.”

Đường Mạn chu môi hậm hực: “Vị khách đó của anh thật đáng ghét.”

“Hắn có nói lời gì khó nghe với em không? Nếu có, ngày mai anh thay em trút giận.”

“Cũng không có, nhưng hắn mở miệng nói chuyện, miệng há ra như con hà mã, phun ra lời nói như chó con, hơn nữa mùi hương trên người hắn rất lạ, như là con khỉ cả trăm năm chưa tắm.”

Ly Văn Khải cười ha ha, “Anh làm việc chung với hắn, vậy anh giống cái gì?”

Đường Mạn ngẫm lại, cô nháy mắt, “Anh là thiên nga, chỉ có điều anh là thiên nga nhóm bếp.”

Lý Văn Khải cười ha ha, khởi động xe.

Đường Mạn xem thời gian, hơi áy náy: “Trễ như vậy rồi không nên về nhà anh, dì Thạch luộn đợi em ăn cơm, em thật không biết xấu hổ.”

“Trái lại anh chỉ mong sao em có thể đi theo mẹ, có em mẹ có thể ăn hai ba chén cơm, đôi khi cảm thấy em thật sự là tiểu yêu trong E.T, em có thể nói Tam Quốc với mẹ rất sinh động, thậm chí còn có thể như chính em đã xuyên không đến đó, cùng Thạch Băng đóng vai tướng quân, thật không biết ở đâu ra mà em có nhiều mưu mô như vậy.”

Đường Mạn cười: “Anh không biết người già cũng giống như trẻ nhỏ hay sao? Thật ra chung sống với dì Thạch và Thạch Băng rất dễ, dì Thạch khiêm tốn, không có chút kiêu căng, Thạch Băng thì đáng yêu như con gấu Koala vậy.”

Anh nhếch mày, “Vậy sao? Anh vẫn cảm thấy hai người họ như bột mì ướt dán chặt vào tay, cũng như đàn ông gặp phải một phụ nữ khó xơi là một chuyện đau đầu, nếu may mắn gặp phải hai người, đúng là khóc không ra nước mắt, còn nếu gặp phải cả ba, anh ta còn lại được mấy cọng xương chứ, anh ta thật sự là con hổ thoát khỏi tay của Võ Tòng.”

“Chuyện thế này sẽ xảy ra ở trên người anh sao?” Cô dựa sát vào bên cạnh anh, trêu anh: “Chẳng lẽ anh đi chơi gái, không ngừng tiếp đón phụ nữ sao?”

Anh rất bất đắc dĩ, “Mẹ anh, Thạch Băng, còn có thêm em nữa, không phải là 3 người phụ nữ sao? Lúc ba người ở phòng khách diễn tuồng, người đàn ông như anh đây phải ở bên cạnh bưng trà gọt trái cây cho 3 người, hệt như tiểu nhị trong quán trà, nhưng lại phải quấn khăn trùm đầu, giả bộ như cầm địa lôi, khiêng cờ lớn, còn phải giả chết, em nói xem bên ngoài anh nở mày mở mặt biết bao, về nhà phải giả điên, đầu anh sao lại không đau cho được?”

Đường Mạn liền nở nụ cười. Từ trong túi cô lấy ra một hộp bánh táo, nhân lúc rảnh rỗi chờ đèn đỏ, cô trực tiếp đưa tới miệng anh. Anh chỉ hào phóng nhận lấy.

Đường Mạn biết dạ dày của Lý Văn Khải không tốt, thường xuyên phải xã giao uống rượu, khi làm việc lại hết sức chăm chú, thời gian dài như vậy, dạ dày cũng bị ảnh hưởng.

Cô có chút giận dỗi như trẻ con hỏi anh: “Chẳng lẽ em cũng khiến anh đau đầu sao?”

Anh quay đầu lại, trên mặt tràn đầy ý cười, “Đúng vậy, thật ra em khiến anh rất đau đầu.”

Tagged:

6 thoughts on “Dây leo [Q2-C12-F1]

  1. kimmina1908 Tháng Tám 19, 2013 lúc 3:55 Chiều Reply

    Cảm ơ chị nha !!!!!!!!!!!!!!!!
    Chắc là chap sau Khải Hiên và Đường Mạn sẽ gặp lại nhau thôi !!!!!
    Ko bít thế nào nha, ko bít KH khi gặp lại ĐM có ôn nhu ko hay ntn ta !!!!!!
    Sớm ra chap mới nha chị !!!!!❤❤❤

  2. chanhcamquyt (O'Cam) Tháng Tám 19, 2013 lúc 4:37 Chiều Reply

    Cái thằng họ Tần kia đáng ghét quá >.<
    Tưởng tượng anh Lý bưng trà rót nước, rồi còn phải diễn trò, đóng Tam quốc, buồn cười ghê
    Cảm ơn nàng

  3. Hải Châu Tháng Tám 19, 2013 lúc 4:42 Chiều Reply

    Mãi cũng đợi đc truyện rồi.hehe. Cảm ơn bạn!
    Khiến anh Khải đau đầu là vì anh không biết làm sao chiếm đc trái tim chị. TKH đâu mất rồi. k ra tay nhanh sẽ hỏng bét. chị Mạn đang vui vẻ thế này cơ mừ.

  4. llvllyllvlly Tháng Tám 19, 2013 lúc 5:10 Chiều Reply

    thấy 2 ng ỡ chung ngọt ngào quá

  5. Gachip Tháng Tám 20, 2013 lúc 3:12 Sáng Reply

    Cam on, hong chap moi

  6. Mân Côi Tháng Tám 20, 2013 lúc 7:51 Sáng Reply

    ho! ho! Dễ thương quá! Bưng trà, rót nước…! tèn ten!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: