Dây leo [Q2-C12-F2]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 12-Phần 2.

_______________________________________-

Đường Mạn hơi nhụt chí ngồi thẳng lại, giận dỗi không thèm để ý đến anh.

Trong lòng anh rất vui, cô gái này vừa duyên dáng vừa đáng yêu.

Anh đổi đề tài: “Sao rồi, làm việc ở chỗ này đã quen chưa?”

Đường Mạn gật đầu: “Vô cùng tốt, tổng giám đốc Phan rất chiếu cố em.”

“Là do năng lực làm việc của em tốt, lão Phan không biết đã phấn khởi biết bao khi anh tiến cử một nhân tài cho lão, quản lý Đường.” Anh nở nụ cười, “Hiện tại thì anh hối hận rồi, lúc trước không nên giới thiệu em đến chỗ lão ấy làm công, hẳn là anh nên trực tiếp giữ em lại, để em đến công ty của anh, sắp xếp cho em ở bộ phận thị trường, như vậy anh sẽ có thêm trợ lý đắc lực.”

Đường Mạn mỉm cười, “Anh không sợ em được cưng chiều sẽ làm nũng sao, con người của em chưa từng làm chuyện cứu hỏa, bản lĩnh phóng hỏa lại không ít!”

Anh cười ha ha, chuyển đề tài: “Tiểu Mạn, anh mới vừa biết một tin tức, thì ra tổng tài thị trường Trung Quốc năm nay sẽ hết nhiệm kỳ, lần này sẽ chọn người kế nhiệm trong ban lãnh đạo cấp cao của khu vực Trung Quốc, anh đến công ty cũng đã 6 năm rồi, anh đã đợi ngày này rất lâu, lần này anh nhất định phải thành công.”

“Thật sao? Vậy thì anh nhất định phải thành công nhé, nếu có thể lôi kéo phiếu bầu như tuyển cử tổng thống thì tốt rồi, em nhất định treo biểu ngữ đầy đường phố để lôi kéo phiếu bầu cho anh.”

Anh chỉ cười, “Hồng nhan như thế, cuộc đời đủ vui.”

Trong nháy mắt, cô rời khỏi nhà họ Trương đã gần 8 tháng.

Cô vĩnh viễn không cách nào quên được cuộc tranh chấp với bà Trương vào 8 tháng trước, bà Trương xem cô như một bệnh nhân tâm thần, như một con chó điên, dưới sự mệt mỏi và vết thương khá nặng, cô đành phải rời khỏi căn nhà đó, rời khỏi Trương Khải Hiên.

Còn Lý Văn Khải, anh thật sự là vị thần được ông trời phái xuống giúp đỡ cô, khi cô rơi vào sự sợ hãi gần như nghẹt thở, chính anh đã chuẩn bị hết tất cả cho cô, dẫn cô chạy, tuy rằng thời gian cấp bách, nhưng anh vẫn ghé vào trung tâm mua sắm mua áo khoác cho cô, Đường Mạn kinh ngạc với sự tỉ mỉ của anh, cảm động rất nhiều, cô lại nghi ngờ: “Tại sao anh ấy lại đối xử với mình tốt như vậy, mình là một cô gái đặc biệt sao? Không, một là mình không có gia thế, hai là không tài năng và học vấn, mất đi tất cả.”

Khi Lý Văn Khải đến quầy thanh toán, trong lòng cô bỗng nhiên dâng lên một ý niệm sợ hãi, lẽ nào anh lại làm việc trong một tập đoàn mại dâm lớn, anh là sói đội lốt cừu sao? Anh sẽ bán mình vào một nhà chứa ngầm nào đó ở Thượng Hải? Hay là, anh sẽ nhốt mình vào trong một căn phòng tối đen đáng sợ, biến mình thành… … nô lệ tình dục cho anh? Cô lập tức chấn động.

Lý Văn Khải quay lại, anh cảm thấy lạ: “Tiểu Mạn, em đang suy nghĩ gì vậy?”

Cô hoàn hồn, có chút lắp bắp: “Văn Ca, em chỉ là đang nghĩ một chuyện, tại sao anh lại đối xử tốt với một người tình cờ gặp gỡ như thế?”

“Hiện giờ em đang sợ hãi sao? Không phải là em đang nghĩ, anh có thể là một con sói xám, sẽ bán em đến quán bar nhảy thoát y chứ?”

Đường Mạn bị anh nhìn thấu tâm sự nên nhất thời có chút lúng túng.

Anh nói thoải mái: “Nếu như muốn bỏ vốn đầu tư, thật đúng là phải đập chút tiền lên người em.”

Khuôn mặt cô liền đỏ bừng.

Lúc cô đang mặc áo khoác, sau khi người bán hàng tháo giá tiền ra, anh nói một câu: “Tiểu Mạn, sau này hãy cười nhiều nhé, lúc em cười lên rất đẹp.”

Đường mạn ngẩng đầu, vô cùng bất ngờ, anh còn nói lúc cô cười rất đẹp?

Cô nhớ đến Trương Khải Hiên, anh cũng đã từng nói cô rất đẹp, nhưng mà, chỉ có một lần duy nhất, từ sau lần đó, anh không bao giờ khen cô xinh đẹp nữa, trên đời này có người vợ nào không muốn được chồng mình khen ngợi chứ, mà người chồng này của cô, ngoại trừ cho cô đau đớn và dối trá, cũng chỉ là mẫu thuẫn trầm trọng mà thôi.

Đi đến sân bay, cô rớt nước mắt, Lý Văn Khải hỏi cô: “Có phải đột nhiên lại hối hận, lo lắng cho Trương Khải Hiên hay không? Nếu đúng như vậy, đợi mấy ngày nữa tâm trạng dịu đi một ít, anh sẽ đích thân đưa em quay về.”

Cô lắc đầu, lau nước mắt, “Không, em không lo lắng cho anh ấy, người thân bên cạnh anh ấy như núi cao ôm trọn lấy anh ấy, không thiếu người ân cầm thăm hỏi như em, mà trong lòng anh ấy, vị trí của em cũng không phải là quan trọng nhất. Em tin rằng anh ấy có thể vượt qua ải này, từ giờ trở đi, em muốn sống một cuộc sống thật sự dành cho em, vốn dĩ cuộc sống mà em dự tính sau khi gả cho Trương Khải Hiên đã nghiêng trời lệch đất rồi, hiện tại em muốn nhặt lại từng cái dự tính đó, em nên sống vì cuộc sống của chính em.”

Cô cúi đầu khép tay khoát lên đầu gối của mình, Lý Văn Khải duỗi tay qua, nhẹ nhàng cầm lấy tay cô.

Dòng nước ấm áp thoáng chảy dọc cơ thể cô, nếu là trước kia, Đường Mạn sẽ cảm thấy người đàn ông này có ý đồ quấy rối đối với mình, hiện tại, sự ấm áp của anh chỉ khiến cô không biết nói gì, cô đã đến đường cùng.

Cứ như vậy, cô đi theo Lý Văn Khải đến Thượng Hải.

Từ lúc chào đời cho đến nay, lần đầu tiên cô xa nhà nhất, lần đầu tiên ngồi máy bay, từ sân bay Phố Đông đi ra, lần đầu tiên ngồi tàu đệm từ, rồi ngồi tàu điện ngầm, đều là lần đầu tiên.

Cô nói với bản thân: “Hôm nay, mình gặp rất nhiều lần đầu tiên trong đời, mà từ hôm nay trở đi, mình cũng muốn bắt đầu cuộc sống của mình lần nữa.”

Cô vĩnh viễn không quên được, cái ngày mà đời cô rơi vào đáy vực, là Lý Văn Khải ở bên cạnh cô, khi anh dẫn cô về nhà, trong lòng cô lo lắng không biết làm thế nào để đối mặt với bà Lý, nhưng bà Lý vừa nhìn thấy cô, liền trực tiếp chào đón, ôm lấy cô.

Bà Lý khẽ thở dài: “Đứa con gái đáng thương.”

Nhớ đến người mẹ chồng đối xử tệ bạc lạnh nhạt với mình, lời lẽ thân thiết của bà Lý khiến Đường Mạn rơi nước mắt.

Bà Lý đối xử với cô như con gái ruột, họ chưa bao giờ hỏi cô, sau này cô tính toán thế nào, chừng nào cô trở về, đối với cô vậy là tốt rồi, như con gái sau khi lập gia đình rồi trở về nhà mẹ đẻ, điều này ngược lại khiến cô càng thêm ngượng ngùng.

Dưới sự giúp đỡ của Lý Văn Khải, cô tìm được nhà trọ, sống chung với một đôi vợ chồng làm bác sĩ, một vì tiết kiệm tiền thuê nhà, hai là vì an toàn, có người bầu bạn cũng là chuyện tốt.

Anh luôn luôn chăm sóc cô, mọi chuyện đều nghĩ cho cô trước.

Lúc bắt đầu, Đường Mạn qua loa tìm công việc, đến cửa hàng điện thoại bán điện thoại, tiền lương cũng không cao, chỉ có thể tự nuôi bản thân, cô trừ chối lời đề nghị của Lý Văn Khải muốn cô đến công ty của anh làm việc, không phải là không muốn, chẳng qua một là không quen, hai là sợ bản thân làm không tốt, sẽ ảnh hưởng đến anh.

Con người phải biết đủ, có một người bạn như vậy, cô đã cảm thấy đủ rồi.

Khi rảnh rỗi, cô sẽ đến nhà họ Lý với bà Lý. Bà Lý vô cùng khiêm tốn, bà tin Phật, có một nhóm bạn tín đồ, hàng ngày bà sẽ gọi điện thoại tán gẫu với vài người bạn, cũng có vài người đến tìm bà hát hí khúc, tập Thái Cực Quyền. Bà Lý tập bộ Thái Cực Quyền của Trần Thức, kiếm Thái Cực, quạt Thái Cực đều giỏi vô cùng, không có việc gì thì cùng trao đổi với mọi người, trải qua một cuộc sống không chút nhàm chán. Khi Đường Mạn ở cùng với bà, bà còn kiên nhẫn dạy Đường Mạn đánh Thái Cực Quyền, một bộ Thái Cực Quyền chậm rãi của Trần Thức có 24 chiêu thức, Đường Mạn cũng có thể đánh xuống một cách cứng nhắc. Bất quá cô tự giễu, “Cháu đánh chiêu thức, không sử dụng nội lực, không thể so sánh với dì.”

Cô bắt đầu công việc mới, lại kết giao với nhiều bạn bè mới, mỗi khi rảnh rỗi, cũng muốn gọi một cú điện thoại cho Trương Khải Hiên, bộ dáng hốc hác của anh như màn hình điện thoại mỗi ngày đều loáng thoáng ở trước mặt cô. Số điện thoại của anh, số điện thoại của Chu Duyệt xuất hiện vô số lần trên màn hình điện thoại của cô, nhưng mà, trước sau cô vẫn không có dũng khí gọi, mà thời gian, cứ trôi về phía trước không thể quay ngược lại, cuối cùng cô cũng buông bỏ.

Sắp đến tết, cô được nghỉ, cô cùng với bà Lý đi trung tâm mua sắm để mua đồ tết, cùng Thạch Băng đi công viên chơi, bởi vì cảm kích, cũng bởi vì rất hợp ý với bà Lý, cô sẵn lòng nói chuyện huyên thuyên với bà, kể cho bà nghe rất nhiều chuyện vui, bà Lý rất thích cô, ngày ngày đều mong muốn ở cùng một chỗ với cô. Đến ngày lễ tết, cô vào bếp cùng bác bảo mẫu làm nhân để gói sủi cảo, Lý Văn Khải thích ăn nhân cá thu, bà Lý thích nhân ăn dưa chua, Thạch băng thì thích ăn nhân cải trắng, cô nhanh chóng nắm bắt sở thích của 3 người, để tâm làm việc, sống chung với 3 người nhà họ Lý khiêm tốn, dần dần, Thạch Băng càng ngày càng thích dì Tiểu Mạn, bà Lý cũng rất vui vẻ giảng giải về Tứ Đại Danh Trứ mỗi ngày, thậm chí còn thêm mắm dặm muối, nghiên cứu chuyện Lưu Bị bán giầy rơm có phải là bởi vì chân có mồ hôi, Gia Cát Lượng hay cầm quạt có phải là vì miệng bị hôi, vợ ông đã dạy ông như thế.

Bà Lý cũng vô tình hữu ý nói với cô, “Đứa con trai này của dì hiện giờ lại có thể ngoan ngoãn như vậy, trước kia cứ 2-3 ngày lại ở bên ngoài uống rượu xã giao, bây giờ nó giống như Tôn Ngộ Không chịu quản thúc, đến giờ sẽ về nhà ăn cơm.”

Đường Mạn chỉ cười.

Khi Lý Văn Khải bận xã giao không có ở nhà, bà Lý liền giữ Đường Mạn lại ngủ, Đường Mạn kiên quyết không chịu, thân thiết cách mấy cũng phải chú ý chừng mực, cô vẫn là vợ của người khác.

Bà Lý lại thản nhiên nói: “Trong lòng bác đã sớm xem cháu như con gái của bác rồi, con gái ngủ một đêm ở nhà mẹ đẻ, nào có chuyện đêm hôm khuya khoắt lại muốn ra ngoài chứ?”

Đường Mạn rất biến ơn lòng tốt của bà Lý, thế nhưng, cô vẫn không thể tiếp nhận thản nhiên được, bởi vì, bởi vì cô thua kém anh rất nhiều, phụ nữ thiếu nợ đàn ông, thiếu nợ đến nỗi ngay cả bản thân cũng cảm thấy mình không thể trả lại được, có lẽ chỉ còn một cách trả nợ, chính là, cô không muốn làm vấy bẩn sự ngưỡng mộ của mình đối với anh.

Mãi đến một ngày.

Lý Văn Khải ra ngoài tiếp bạn bè, Thạch Băng lôi kéo tay của Đường Mạn, nói với cô: “Dì Tiểu Mạn, đêm nay dì có thể ôm con ngủ không? Con nhớ mẹ con lắm, nhưng mà, con cũng không nhớ rõ hình dáng của mẹ nữa.”

Đường Mạn vô cùng xúc động, 3 tuổi Thạch Băng đã mất mẹ, không khác cô là mấy, nhưng thời thơ ấu của cô không nhận được sự che chở như Thạch Băng.

Cô không kiềm được ôm lấy Thạch Băng mà nói, “Được rồi, đêm nay dì sẽ ngủ chung với con.”

“Con muốn nghe Hoa Viên Bảo Bảo.”

“Được, dì sẽ kể cho con nghe, trời tối, ngôi sao lấp lánh, biển cả tĩnh mịch… …”

Thạch Băng bị câu chuyện đồng thoại của cô làm cho mê mẩn, bất giác buồn ngủ, cô đắp chăn lại cho Thạch Băng, nó đột nhiên mở mắt ra, “Dì Mạn, sau này dì sẽ kết hôn với ba sao?”

Đường Mạn nghe xong thì ngẩn ra, trong thế giới của trẻ con có suy nghĩ riêng của nó, đứa bé này sao lại có suy nghĩ như thế chứ? Cô nhất thời nghẹn lời.

Đợi một lát, cô bẹo chiếc mũi nhỏ nhắn của Thạch Băng, “Thạch Băng mong muốn sau này ba sẽ tìm một người mẹ thế nào cho con?”

Thạch Băng rất thành thật, “Phải giống như dì Mạn, diện mạo xinh đẹp, lại yêu thương Thạch Băng, biết ca hát kể chuyện cổ tích, còn có thể chăm sóc cho ba.”

Đường Mạn khẽ hôn lên bàn tay bé nhỏ của nó, “Thạch Băng nhất định sẽ có người mẹ như vậy.”

Cô dùng một giọng êm dịu để dỗ dành nó đi vào giấc ngủ, nó nhắm mắt lại, dần dần chìm vào mộng.

Đợi sau khi cô đắp chăn lại cho Thạch Băng, lại phát hiện ra bà Lý đang đứng ở trước cửa, đợi cô đi ra, bà Lý rất xúc động: “Cháu tốt hơn Tô Thuấn Quyên rất nhiều.”

Tagged:

9 thoughts on “Dây leo [Q2-C12-F2]

  1. thuyhang Tháng Tám 20, 2013 lúc 10:38 Sáng Reply

    mong chị Mạn đối với anh LVK chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ thôi.cảm ơn chị nha

  2. bichdung1112 Tháng Tám 20, 2013 lúc 10:45 Sáng Reply

    Thế là ĐM vẫn còn là vợ TKH, mau mau li dị rồi lấy LVK điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii❤

  3. Daquy Tháng Tám 20, 2013 lúc 10:47 Sáng Reply

    Thank nang. Cs the nay thuc su nhu lat sang trang khax cho DM

  4. khuongcoi Tháng Tám 20, 2013 lúc 11:19 Sáng Reply

    Ko biết như thế nào nữa?

  5. kimmina1908 Tháng Tám 20, 2013 lúc 11:19 Sáng Reply

    cảm ơn chị nha !!!!!!
    < 3❤🙂

  6. Hải Châu Tháng Tám 20, 2013 lúc 12:00 Chiều Reply

    TKH vẫn chưa xuất hiện.sốt ruột quá đi mất.
    Cảm ơn bạn!

  7. Ha Doan Tháng Tám 20, 2013 lúc 12:13 Chiều Reply

    Hay qua. Thanks

  8. Lam Hoa Tháng Tám 20, 2013 lúc 5:29 Chiều Reply

    Mình chưa đọc từ đầu quyển 1 nên ko rõ TKH như thế nào, nhưng nếu ĐM lấy LVK thì chắc cũng ko hạnh phúc được đâu. Những cảm xúc mà ĐM có chỉ là tình thân chứ mình ko thấy rung động gì hết.

    • nhoclubu Tháng Tám 20, 2013 lúc 7:59 Chiều Reply

      Mình lại nghĩ khác, ông bà ta có câu nói rất hay: “Phụ nữ nên lấy người yêu mình, còn đàn ông phải lấy người mình yêu.” Có thể ban đầu ĐM chưa yêu VK, nhưng rồi sẽ yêu, sự ấm áp của anh ấy sẽ cảm động đc trái tim ĐM. Minh chứng cho sự lấy người mình yêu, là ĐM đã quá đau đớn vì những gì ng cô yêu mang lại.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: