Dây leo [Q2-C15-F2]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cátchảy qua kẽ tay.

Chương 15-Phần 2.

_______________________________________________

Thỉnh thoảng Đường Mạn từng suy nghĩ, giữa hai người yêu nhau, giữa hai vợ chồng chẳng phải cũng như vậy sao, cho dù người yêu có tốt đến đâu cũng không thể gắn bó keo sơn cả đời, sau khi trở thành vợ chồng không phải cũng vướng víu trong cuộc sống tầm thường sao, cái gì là cuộc sống, chính là vùng vẫy trong mớ cơm áo gạo tiền, là cãi nhau, là làm tình.

Cô cũng cảm thấy mâu thuẫn. Thời gian càng lâu cô càng không dám gọi điện thoại cho Trương Khải Hiên, Lý Văn Khải nói rất đúng, đúng là cô sợ, sợ nghe thấy giọng nói của anh, sợ rằng ôm hy vọng tràn trề muốn nói với anh một câu lại nhận được một câu trả lời khiến cô đau đớn. Nếu sau đó, Trương Khải Hiên thật sự tìm ra cô, nói với cô, “Đường Mạn, chúng ta ly hôn đi!” cô phải đối mặt như thế nào đây? Là nên nói thật vui vẻ, “Được rồi, ly hôn đi” hay là khổ sở muốn làm một chút đấu tranh chứ?

Cô bị ý nghĩ mâu thuẫn và rối rắm của chính mình tra tấn đến nỗi đầu muốn nứt ra, dường như mỗi ngày đều bước đi nhẹ nhàng như đạp trên bông vải, cầm điện thoại, vô số lần cô nghĩ đến số điện thoại của Trương Khải Hiên, rất muốn gọi cho anh, muốn nghe giọng nói của anh, nhưng mỗi lần đều buông máy xuống.

Cô đặc biệt muốn gặp Lý Văn Khải, muốn nói vài câu với anh, nhưng anh lại cố gắng lảng tránh cô, điều này khiến cô vừa sốt ruột vừa khó chịu.

Rơi vào đường cùng, cô chỉ đành dồn hết tâm tư vào công việc, chăm chỉ làm việc, không nghĩ gì nữa, nhưng lạ thật, khi dồn hết tâm tư và thời gian vào công việc, đột nhiên phát hiện ra thời gian như nước lũ, thoáng cái trôi qua rất nhanh. Một nhân viên phục vụ mới đến làm vỡ chén, cô đi qua giúp nhân viên đó dọn dẹp, sắc mặt của cô ấy đỏ bừng, sợ quản lý sẽ trách mắng mình, nhưng cô lại khoan dung an ủi, đây chỉ là một sai lầm nhỏ nhặt trong công việc mà ai cũng sẽ phạm phải, không cần thiết giữ trong lòng, cô dùng thái độ ôn hòa và tươi cười làm cho nhân viên phục vụ đó cảm động đến nỗi trong mắt đều là sự biết ơn.

Đúng là, hóa ra giành được cảm tình tốt của người khác lại đơn giản như thế.

Suốt mấy ngày liên tiếp, trạng thái làm việc của cô vô cùng tốt, tất cả mọi chuyện đều suôn sẻ, ngoài trừ ăn ít cơm, ngủ ít ra, những cái khác đều bình thường.

Mãi cho đến một ngày, khi Đường Mạn tan tầm, phát hiện ra bản thân đang bị theo dõi.

Cô cảm thấy lạ, lập tức nhớ đến trên báo đài và TV đều đưa tin trong khoảng thời gian gần đây, ở một số tiểu khu liên tục xảy ra chuyện cầm dao cướp túi xách, nhắc nhở người dân phải cảnh giác đề phòng. Mà hiện giờ con đường cô đi có chút vắng vẻ, bởi vì khu cô sống đang sửa chữa đường ống, không thể không đi đường vòng, cho nên cô mới không thể không đi qua con hẻm nhỏ dài khoảng 150m này. Cô ôm chặt túi xách đi về phía trước, phát hiện có một bóng đen đang đi theo phía sau cô, lòng cô càng lúc càng sợ hãi, lập tức bước nhanh chân hơn, cảm thấy người ở phía sau kia cũng đang bước nhanh theo cô, cô không kịp nghĩ thêm, nhủ thầm phải nhanh chóng chạy qua khỏi con hẻm nhỏ này, nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau cũng càng lúc càng gấp gáp, cô sợ quá, sẽ đến cuối hẻm nhanh thôi, người ở phía sau kia cũng đuổi theo đến, Đường Mạn vừa quay đầu lại, thấy người đó chỉ cách mình khoảng 5m, cô liền hét lên, tay nắm chặt túi xách nện lên đầu bóng đen kia. Sau khi nện lên đầu bóng đen đó, cô xoay người chạy thục mạng về phía trước, đúng lúc này, một chiếc xe màu đen dừng sát lại bên cạnh cô, Đường Mạn bị bất ngờ không kịp chuẩn bị, cả người bổ nhào vào xe, trán bị đập thật mạnh vào đó, cô còn chưa kịp định thần, người trên xe đã hốt hoảng nhảy xuống, kéo cô qua, Đường Mạn sợ hãi liều mạng phản kháng, người ấy lại gọi cô, “Đường Mạn, Đường Mạn, là anh.”

Đường Mạn ngẩng đầu, lúc này mới nhìn rõ là Lý Văn Khải, cô thả lỏng, hơi thở yếu ớt nói với anh: “Có người, có người theo dõi em.” Sau đó liền ngất đi.

Đến khi cô tỉnh lại, phát hiện ra mình đang nằm trong xe của Lý Văn Khải, trên người là áo vest của anh.

Toàn bộ uất ức, sợ hãi của Đường Mạn dâng lên, cô bật khóc.

Lý Văn Khải ngồi bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, Đường Mạn dựa sát vào lòng anh, đanh đá chùi nước mũi trước ngực anh, hưởng thụ sự che chở thân mật của anh một cách không kiêng dè.

Anh cũng dùng một giọng nói nhẹ như sợi tơ để dỗ dành cô: “Đừng sợ, cô ngốc, không sao cả.”

Đường Mạn bình tâm lại, ngọt ngào như một thỏi sô cô la nấu chín, anh xuất hiện trước mặt cô, cô liền có cảm giác an toàn, cô yên tâm.

Lý Văn Khải nâng trán cô lên, liền tức giận mắng cô: “Đầu em có bao nhiêu độ chứ? Thật giống như bóng đèn 80W vậy.”

Đường Mạn phát sốt.

Gắng gượng cũng không nổi, một tuần rồi không ăn cơm đàng hoàng, không nghỉ ngơi cho tốt, cuối cùng cô cũng thuận lợi đưa mình vào bệnh viện.

Anh luôn luôn trông chừng cô, ánh mắt lo âu tuyệt đối không rời khỏi cô, hệt như con chim cánh cụt bố cứ nhìn chằm chằm con của mình không rời mắt.

Giữa mơ mơ màng màng, cô chỉ nhớ rõ mình mơ hồ hỏi anh: “Em sốt bao nhiêu độ vậy?”

Lý Văn Khải xem nhiệt kế, sau đó tức giận chế nhạo cô: “Cũng tàm tạm, không cao lắm đâu, có 40 độ thôi.”

Cô nhắm mắt, lại chìm vào mê man.

Đến khi tỉnh lại lần nữa, mặt trời đã lên cao, mở mắt ra giữa mông lung, nhìn thấy Lý Văn Khải đứng ở bên cửa sổ, đang nhìn cảnh vật ở bên ngoài.

Ánh nắng sáng hệt như kim phấn chiếu vào người anh, làm cho người anh như phát ra nhiều tia sáng, bóng dáng của anh cũng như vài tháng trước vậy, dưới ánh đèn đường, như kéo dài ra, rộng lớn, bước chân cô giẫm xuống mặt đường, đúng lúc bị bóng của anh vây quanh, hệt như anh đang ôm cô từ phía sau, không thay đổi chút nào.

Đường Mạn xúc động sắp khóc, cô nhớ đến lúc ở Tế Nam, cửa phòng thẩm vấn lạnh băng vừa mở ra, thân hình cao lớn của anh đập vào mắt cô, cô không tin thì thào hỏi: “Là thiên sứ đến đây sao?”

Giờ phút này, cô lại khẽ hỏi: “Anh là thiên sứ phải không?”

Lý Văn Khải quay đầu lại, thấy cô đã tỉnh, cũng thấy trong mắt cô toàn là nước.

Anh ngồi xuống trước mặt cô, dỗ dành cô: “Anh không phải thiên sứ, anh là thần hộ mênh của hồ ly Hoa Bối.”

Đường Mạn khóc thỏa mãn, nước mắt hệt như dây trân châu bị đứt.

Cô còn ngửi thấy mùi thơm của cháo, anh tốt thật, trông chừng cô suốt đêm, sáng sớm còn mua về cho cô cháo ngon nữa chứ.

Nếu gả cho người đàn ông như vậy, có thể làm cho các cô gái hạnh phúc đến nỗi trong mơ cũng mỉm cười không?

Lý Văn Khải đỡ cô ngồi dậy, rót cho cô ly nước trước, bảo cô uống nước.

Anh hơi khó chịu: “Em đâu có bán thân, bạn anh cũng đâu có ép em tăng ca làm thêm giờ, sao em phải giày vò mình như một con lừa kéo xe vậy chứ? Còn nữa, chẳng phải đã nói rồi sao, đừng đi ngõ tắt đó nữa mà, cho dù em đi vòng qua hai bãi đổ xe nữa để về nhà, cũng an toàn hơn là đi ngõ tắt đó nhiều.”

Đường Mạn im lặng nghe anh giáo huấn, không định khóc, cũng không dám cãi lại, hệt như đứa trẻ đang bị mắng trong vườn trẻ.

Cô cũng thấy lạ, “Sao anh lại xuất hiện ở chỗ đó?”

Anh tức giận, “Anh đến đón em, kết quả tổng giám đốc Phan nói lúc em làm việc đã bị ngất một lần, sao em lại như vậy, em tưởng em là Tôn Nhị Nương (1) sao?

(1): Nhân vật trong Thủy Hử.

Đường Mạn không cãi lại gì cả, trong lòng tràn đầy ấm áp.

Cô ăn hết món ngon anh mua đến, ăn xong cũng truyền dịch xong, sau đó để anh đưa cô về nơi cô sống, vừa vào đến nhà, cô nhất thời hét lên.

Đường Mạn không thấy con chó Kara lang thang mà mình nuôi nữa, trước đó vài ngày có một con chó bị lạc rất đáng thương, nó ngồi trước mái hiên lạnh run vì trời mưa, cô sinh lòng trắc ẩn, nhặt nó về nhà, sợ nó cắn người nên đã nhốt nó trong cái lồng sắt, đặt ở cửa. Mỗi ngày khi cô về nhà thì sẽ cùng Kara đi dạo, lúc bình thường thì nhốt nó trong lồng, nhưng bây giờ lại không thấy Kara đâu cả.

Đường Mạn lo lắng như đánh mất khoản tiền lớn 500 vạn tệ, cô sợ nhất là bị quản lý thành phố cưỡng chế bắt đi, bởi vì cô thấy, khóa lồng là bị đập vỡ thật mạnh, có nghĩa là Kara bị người khác ép mang đi.

Cô thất thần chạy xuống lầu, Lý Văn Khải còn chưa vào kịp, thấy cô vội vã lao xuống, anh ngạc nhiên.

Đường Mạn khóc lên, “Không thấy Kara nữa.”

Lý Văn Khải tức giận, “Anh cứ nghĩ nhà em bị trộm viếng thăm chứ, anh đã mang con chó đó đi rồi.”

Đường Mạn ngây người, “Anh dựa vào cái gì mà mang chó của em đi chứ? Nó rất ngoan, không đụng chạm bất cứ ai mà.”

“Đúng, nó ngoan, nhưng em không ngoan, em không biết mình bị dị ứng với lông động vật sao?” Anh nắm lấy cánh tay Đường Mạn một phen, “Em nhìn em xem, trên người nổi lên nhiều vết đỏ như vậy, không đến bệnh viện kiểm tra chỉ âm thầm bôi thuốc viêm da, em xem cánh tay mình là vỏ cây sao? Nói em ngốc, em đúng là ngốc đến nổi bọt, hôm qua khi kiểm tra huyết tương cho em, anh thuận tiện bảo bác sĩ làm kiểm tra máu cho em luôn, cuối cùng cũng tìm ra được nguyên nhân, em có chứng mẫn cảm với lông động vật, cô gái ngu ngốc này, có bệnh này lại dám nuôi chó sao? Nhân lúc em truyền dịch, anh về nhà bắt Kara đi rồi, em định làm gì vậy?”

Đường Mạn bị anh mắng đến chết lặng, một lúc lâu sau cô mới hét lên: “Lý Văn Khải, anh là kẻ điên, anh là kẻ giết người, anh mang tội giết người.” Cô khóc lớn, “Anh có biết Kara đang mang thai không, nó sắp sinh chó con rồi, nó cũng là mẹ mà, bây giờ ở thành phố hiện đại này, đâu đâu cũng có chó lang thang, anh bỏ Kara ở bên ngoài, nó… …, nó sống sao đây, Lý Văn Khải, anh là đồ khốn.” Cô vừa tức vừa giận, dùng hai tay liều mạng đánh anh, hét lên mắng anh: “Anh mang chó của em đi, anh có trách nhiệm tìm về cho em.”

Lý Văn Khải tức giận mà không có chỗ xả, “Đường Mạn, em đúng là kẻ điên mà!”

Đường Mạn vẫn không ngừng đấm anh, anh không tránh kịp, tức giận nắm chặt hai tay cô ra khiến cô không thể nhúc nhích. Đường Mạn chỉ khóc, anh vừa tức vừa đành chịu, đột nhiên, anh ôm cô vào lồng ngực, ôm thật chặt, sau đó anh cúi đầu xuống, in môi mình lên môi cô, nụ hôn mê đắm hệt như buổi tối hôm đó, phút chốc đoạt lấy hơi thở của cô.

Đường Mạn liền ngây người, vào lúc này, anh lại có thể vội vã hôn mình.

Nhưng rất nhanh sau đó, lòng cô liền bình tĩnh lại, im lặng dựa vào trong lòng anh, dịu dàng hôn môi với anh, trong lòng chỉ có từng đợt ngọt ngào.

Anh dời môi đi, hôn lên nước mắt của cô, hết cách đành nhỏ giọng dỗ dành cô, “Cô ngốc không nghe lời, em ngoan ngoãn ở nhà, anh đi tìm chó cho em.”

Tagged:

10 thoughts on “Dây leo [Q2-C15-F2]

  1. Phuong Thao Tháng Chín 5, 2013 lúc 10:48 Sáng Reply

    tem

  2. Bao Bao Tháng Chín 5, 2013 lúc 11:00 Sáng Reply

    Tem fai hong

  3. khuongcoi Tháng Chín 5, 2013 lúc 11:28 Sáng Reply

    Lâu quá nhỉ. Bao giờ mới tìm được hạnh phúc cho mminhf vậy Đường Man

  4. Daquy Tháng Chín 5, 2013 lúc 12:04 Chiều Reply

    Thank nang. That la am long

  5. Anh Bùi Tháng Chín 5, 2013 lúc 12:57 Chiều Reply

    like

  6. llvllyllvlly Tháng Chín 5, 2013 lúc 4:09 Chiều Reply

    ta mong ĐM với LVK là 1 ><

  7. he0luoi Tháng Chín 5, 2013 lúc 6:45 Chiều Reply

    hay wa tk chj nhju

  8. thienphuccobe Tháng Chín 6, 2013 lúc 8:59 Chiều Reply

    tốt nhất là cái bạn họ Trương đó đừng đến nữa, HE *vỗ tay ào ào*

  9. nutina Tháng Chín 7, 2013 lúc 3:56 Chiều Reply

    thôi tạm biệt bạn họ trương thôi

  10. thuyhang Tháng Chín 8, 2013 lúc 6:16 Chiều Reply

    k dc.anh hiên đâu nhanh cướp vợ về đi.k là mất vợ đó

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: