Dây leo [Q2-C16-F1]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 16- Phần 1.

____________________________________________

Đường Mạn ngồi trên sô pha nhìn xung quanh, không biết đã đợi bao lâu, cô nghiêng tai nghe thấy có tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng chó sủa nghẹn ngào cùng tiếng chuông vang lên, cô nhảy dựng lên, liên tục gọi Kara, kéo mạnh cửa ra, quả nhiên nhìn thấy Lý Văn Khải với vẻ mặt đen xì đang cầm một cái túi nylon lớn, con Kara đang ló đầu ra.

Đường Mạn mừng đến nỗi rớt nước mắt, tiếp nhận Kara từ trong tay anh như lấy được của báu, Kara được nhìn thấy chủ, nhất thời vui mừng nhảy cẫng lên, không ngừng nức nở quấn quanh chân Đường Mạn.

Lý Văn Khải thấy cô vui vẻ, bản thân đành thở dài, ““Đường Mạn, đôi lúc anh thật sự rất ganh tị với Kara, tuy rằng nó chỉ là một con chó.”

Đường Mạn thoáng nhìn anh mỉm cười, trong mắt vừa có sự cảm kích lại có đắc ý.

Lý Văn Khải lắc đầu bất đắc dĩ.

Cuối cùng, dưới sự áp bức và vừa đấm vừa xoa của Lý Văn Khải, Đường Mạn nước mắt ngắn dài đưa Kara đến một nông trường thật xa. Kara được nuôi trong một chuồng heo, làm một con chó canh chừng heo.

Biết số phận của Kara sẽ tốt hơn, ít nhất nó sẽ không phải lang thang nữa, nó sẽ chết già trong trại heo này, Đường Mạn cũng yên tâm, nhưng vẫn vô cùng không muốn, bước một bước lại quay đầu nhìn.

Lý Văn Khải ngồi trong xe, khoanh tay cười khổ, “Cô gái này thật sự khiến người khác đau đầu, con chó này không đáng 50 tệ nữa, nhưng mình phải ngồi xe mất một ngày, còn có tiền xăng, phí đường bộ, tiền công làm việc nữa, mình làm vậy, cuối cùng đổi lại được gì chứ?”

Đường Mạn bước lên xe, cô thật sự rất cám ơn Lý Văn Khải, anh khởi động xe, cô nhịn không được duỗi tay qua, ôm lấy cánh tay anh.

Lý Văn Khải cũng đưa tay qua, nắm lấy tay cô. Nhưng chỉ vỏn vẹn nắm trong 2 giây, họ lại buông ra.

Đường Mạn cúi đầu, bên môi tràn ra một nụ cười nhẹ, sau đó hướng tầm mắt ra ngoài cửa xe, nhưng mà nụ cười này lại bị anh thu hết vào đáy mắt.

Lý Văn Khải cảm khái, biết trái tim này của mình không già cũng không còn trẻ, cũng hơn 30 tuổi rồi, vậy mà trái tim còn có thể đập thình thịnh như vậy, rung động như vậy, đáng giá, ai nói không đáng giá chứ?

Đưa Đường Mạn trở về nơi cô sống, Đường Mạn hơi do dự, không bước ngay xuống xe, anh cũng ngập ngừng, không nói câu nào.

Đường Mạn bỗng nhiên cảm thấy mối quan hệ của hai người từ sau tối qua cô bị sốt, anh đưa cô đến bệnh viện đã thay đổi càng thêm ấm áp, thậm chí còn nảy sinh một chút mờ ám. Đặc biệt, lúc sáng nay, anh còn nồng nhiệt hôn cô nữa, đến bây giờ, hương vị đôi môi đó vẫn còn vấn vương không rõ. Trái tim cô lại bắt đầu đập loạn, với anh, đó được gọi là gì vậy?

Quả nhiên, anh chậm rãi nói: “Tiểu Mạn, anh có chuyện muốn nói với em.”

“Dạ?” Cô chần chờ.

Anh nhích sát lại, không nhìn cô, anh nói: “Sau này chúng ta không cần làm bạn, cũng đừng làm anh em nữa.”

Không cần làm bạn? Cũng đừng làm anh em ư? Đường Mạn ngạc nhiên, anh có ý gì vậy? Nhưng ngay sau đó, cô hiểu được ý của anh.

Ý của anh rất rõ ràng, nói đúng hơn, quan hệ của anh và cô phải vượt qua hai loại quan hệ này.

Tâm trạng của cô liền phức tạp, không lời nào chống đỡ nổi.

Không đợi cô trả lời, anh nói tiếp: “Nếu em bằng lòng, anh và em sẽ cùng nhau trở về Thanh Đảo để giải quyết chuyện của em, nếu em không muốn, anh cũng tuyệt đối không miễn cưỡng em.”

Cô giật mình ngơ ngác, ngược lại, cô lại nghe thấy câu trả lời từ chối của chính mình, “Không muốn.”

“Vì sao?” Dường như anh cũng không tin vào tai mình.

“Có người ưu tú thích hợp với anh hơn em.”

Nói xong câu đó, bất chợt cô bắt gặp ánh mắt của anh ở trong gương trước mặt mình, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào gốc cây sồi trong bồn hoa của tiểu khu ở phía trước chiếc xe, vẻ mặt của anh vẫn trầm tĩnh như trước, nhưng trên đó lại có một ý cười thản nhiên, khoảnh khắc này cũng từ từ lắng đọng trong mắt cô, anh không nói gì cả, vẻ mặt bỗng biến thành nghiêm túc. Đột nhiên, trái tim Đường Mạn như một đĩa sắt bị ném tung lên rồi rơi xuống đất, cô cảm thấy bản thân ngạc nhiên và lúng túng, không, hóa ra cô đã sai rồi, câu nói lúc nãy của cô đã làm tổn thương đến anh.

Sau đó, cô nghe thấy anh nói, “Em lên nhà trước đi, hôm nay đã đi lại cả một ngày, em hãy nghỉ ngơi cho tốt nhé!”

Cô khẽ hỏi: “Anh có muốn lên cùng không? Người thuê nhà chung với em, hai vợ chồng họ không sống ở đây một tuần rồi.”

Cô bất chợt giật mình, cô nói vậy là có ý gì chứ? Người thuê nhà chung không ở đây, chỉ có một mình cô, buổi tối cô ở một mình lại hẹn một người đàn ông độc thân vào nhà mình, đây là ám chỉ gì thế?

Không ngờ anh lại lập tức trả lời, “Không.”

“Chỉ là, chỉ là lên đó uống trà thôi mà.” Giọng nói của cô nhỏ lại, nói xong thì mặt hơi đỏ.

Anh nói bâng quơ, “Hay là bỏ đi, nếu anh lên đó, sợ rằng anh sẽ không kiềm chế được mình.”

Lần này Đường Mạn đỏ mặt thật, cô bối rối xuống xe, một giây anh cũng không nán lại, lập tức khởi động xe rời đi.

Đường Mạn cũng sợ đến nỗi phải dùng cả tay và chân mới bò lên được cầu thang, một bước cũng không ngay ngắn, lúc vào nhà suýt nữa đập đầu vào ngăn tủ đối diện cửa.

Cô ngồi ngẩn ngơ trên sô pha, chỉ nhớ đến nét mặt của anh, thật ra, anh im lặng chăm chú nhìn bộ dạng của cô, có vẻ cô đơn bất đắc dĩ làm cho trái tim cô nháy mắt biến thành kẹo đường mềm ngọt, thật sự Lý Văn Khải là một người đàn ông rất có hương vị, nhất là khi anh lặng lẽ nhìn cô, đặc biệt hấp dẫn cô.

Cứ nghĩ rằng tối nay sẽ trôi qua dễ dàng, nhưng không ngờ cô lại mất ngủ, lúc này đây, cô nhớ đến Trương Khải Hiên. Không thể ngăn lại sự nhung nhớ, cô có một ý niệm điên cuồng trong đầu, bộ dạng của hai người đàn ông này thay nhau xuất hiện trước mặt cô, xa cách mấy tháng không gặp Khải Hiên, anh sao rồi? Cô ra đi không từ biệt anh, anh có thể hận cô không, sức khỏe của anh có tốt hay không? Anh và Cao Nhân Tuệ có gương vỡ lại lành không? Còn có, bà Trương sẽ làm trò trước mặt những người trong nhà như thế nào đây? Hồ ly tinh? Sao chổi? Không, không, không, lòng dạ của cô không cách nào bình ổn được. Sợ hãi, thật sự sợ hãi.

Nhưng mà cô bỗng nhiên rơi nước mắt, nhớ đến Trương Khải Hiên, tình yêu làm sao có thể nói quên liền quên được, dù sao cô cũng yêu anh, tuy rằng chia cắt, tuy rằng không còn liên lạc, nhưng con người này vẫn còn tồn tại, anh vẫn còn tồn tại trong lòng cô.

Dường như suy nghĩ này thôi thúc cô trong tích tắc, lập tức lấy điện thoại ra, không suy nghĩ thêm nữa, trực tiếp bấm số điện thoại của Khải Hiên, sau đó nhấn nút gọi.

Điện thoại được nối rất nhanh, từng tiếng từng tiếng chuyển máy, kéo dài sự tĩnh mịch của đêm, trong lòng cô bắt đầu căng thẳng, nếu bắt máy, nếu anh nhận điện thoại, anh sẽ nói gì? Cô hồi hộp, miệng khô khốc, tay rịn mồ hôi, ngay lúc cô chột dạ, khiếp sợ định gác máy, điện thoại được nối.

Đường Mạn do dự, miệng há thật to, chờ người bên kia lên tiếng trước.

Người bên kia nói một câu, “Xin chào.”

Đường Mạn ngây dại, là một cô gái nhận máy. Cô gái?

Cô không tin nhìn lại số điện thoại, không sai mà, ngàn sai vạn sai, nhưng số điện thoại này sẽ không sai, nhưng cô gái này là ai?

Dưới sự kinh ngạc và nghi ngờ, cô chần chờ không nói gì, người nhận máy bên kia cũng rất sảng khoái, “Xin chào, có phải tìm Trương Khải Hiên không?”

Suy nghĩ của Đường Mạn hỗn loạn, cô hỏi: “Đây là điện thoại của Trương Khải Hiên phải không?”

Người ở đầu dây bên kia nói, “Bây giờ anh ấy không có ở đây, anh ấy đi lấy xe rồi, đợi khi anh ấy quay lại, tôi sẽ nói với anh ấy có người đã gọi.”

Đường Mạn im lặng một giây, sau khi có phản ứng, cô trả lời một cách tự nhiên bình tĩnh, “Ngại quá, có thể là tôi gọi nhầm số rồi.”

Đối phương cũng hơi chần chờ, có thể là muộn như vậy, có người gọi nhầm số, thật sự là không thuyết phục lắm, nhưng cái gì cũng chưa hỏi, Đường Mạn gác máy.

Đường Mạn nhìn đồng hồ, 10h30 tối.

Tagged:

12 thoughts on “Dây leo [Q2-C16-F1]

  1. Bao Bao Tháng Chín 10, 2013 lúc 10:37 Sáng Reply

    Lau wa moi thay chuyên quay lai. Haizzzzz

    • nhoclubu Tháng Chín 10, 2013 lúc 10:43 Sáng Reply

      Bận quá thông cảm bạn ơi!

  2. phu0ng hanh Tháng Chín 10, 2013 lúc 11:01 Sáng Reply

    ghét nhất mấy kiểu hiểu lầm như thế này. sao ĐM cứ lằng nhằng mãi k quyết định đc thế. Truyện rất hay. Cám ơn b.

    • nhoclubu Tháng Chín 10, 2013 lúc 1:23 Chiều Reply

      Nếu là mình, mình cũng khó nghĩ lắm. Bản chất của phụ nữ là ích kỷ mà, đâu đó sâu tận trong đáy lòng luôn nghĩ mình yêu một ng, nhưng lại không muốn một người khác dành tình cảm cho ai đó và ngừng yêu mình😥

  3. bichdung1112 Tháng Chín 10, 2013 lúc 11:23 Sáng Reply

    Lại hiểu lầm, nhưng mà mình thích hehe! Mong rằng ĐM sẽ thành với LVK, a K ơi e là fan trung thành của a đây
    À, tks nhoclubu nhiều nhà, dạo này bạn bận lắm hay sao mà thấy lâu ra chap thế ^^!

    • nhoclubu Tháng Chín 10, 2013 lúc 1:21 Chiều Reply

      Thật sự là bận quá bạn ơi! Mình cũng buồn khi bận thế này, nhính ra được tý thời gian là tranh thủ làm ngay, sợ mấy bạn đợi lâu quá sẽ quên mất mạch truyện. Bùn toàn tập😥

  4. chanhcamquyt Tháng Chín 10, 2013 lúc 1:09 Chiều Reply

    Cảm ơn nhoclubu, mình rất hóng tr này

    • nhoclubu Tháng Chín 10, 2013 lúc 1:24 Chiều Reply

      Cám ơn🙂

  5. Mân Côi Tháng Chín 10, 2013 lúc 2:01 Chiều Reply

    Thanks! Gắng nhé, mình vẫn mong truyện này. Hi!

  6. khuongcoi Tháng Chín 10, 2013 lúc 6:12 Chiều Reply

    Dao nay ban qua phai ko em?
    Thanks

  7. gauconbaccuc Tháng Chín 10, 2013 lúc 8:44 Chiều Reply

    cố lên chị

  8. Daquy Tháng Chín 10, 2013 lúc 9:22 Chiều Reply

    Thank nang. Chac nang met lam nhi. Co hoi cho TKH dan dan qua di, du la hieu lam thi KH cung da ko tu minh di tim DM. Ah LVK co len nha ta ung ho anh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: