Dây leo [Q2-C16-F2]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 16-Phần 2

________________________________________

Cho rằng vẫn có thể sống chung với Lý Văn Khải như trước đây, nhưng sai rồi, hoàn toàn sai rồi, Đường Mạn không dám gọi điện thoại cho anh, mà anh và cô lại có thể giận dỗi nhau như hai đứa trẻ, lúc giận, hai người đều không điện thoại cho đối phương. Ước chừng cũng một tuần rồi, Đường mạn rất muốn nghe anh trách mắng mình vài câu, nhưng không có, cô lại có chút không vui, tưởng tượng ra một đứa trẻ đang khóc nháo một chút, cho đến một tuần sau.

Ở lối đi nhỏ của nhà hàng, cô chạm mặt với Lý Văn Khải.

Trời đất ơi.

Vừa nhìn thấy cô, Lý Văn Khải đột nhiên bước chậm lại, xung quanh không có ai, anh chỉ lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt chuyên chú như vậy. Đường Mạn trợn mắt há hốc mồm không nói câu nào, chẳng qua, cô thấy rõ ràng trong đồng tử của anh, nội trong vài giây bỗng nhiên giãn rộng ra, trong mắt anh gần như không có thứ gì cả, chỉ có bóng dáng của cô. Cô tưởng bản thân cường điệu, nhưng không phải, tuyệt đối không phải, thật sự là nội trong một giây, anh đã xảy ra một chút biến hóa, viền ngoài của mắt là một màu rất nhạt, trong của trong suốt, viền trong mắt lại thâm sâu đen láy, khoảnh khắc đó, họ trao nhau cái nhìn chăm chú, không nói một câu.

Bỗng nhiên Đường Mạn rất muốn khóc, cô đã vô cùng giận dỗi, lại muốn mắng anh một trận tơi bời, nhưng vừa mới hé răng, nỗi thống khổ liền tràn ra khiến miệng ngậm chặt lại.

Trời ơi, cắn phải đầu lưỡi, đây là chuyện gì thế này? Cô muốn mắng anh, kết quả lại bị sự xấu hổ tấn công, cô suýt cắn lưỡi tự vẫn.

Cô đau đến nỗi xém rơi nước mắt.

Lý Văn Khải lướt qua người cô, anh thở dài. Đường Mạn nghe thấy anh nói, “Cái đó, chữ trên bảng thông báo là em viết đúng không?”

“Đúng vậy.”

Anh nói với cô: “Nhiều lỗi chính tả lắm.”

Sau đó anh lướt qua cô, đi mất, đi thẳng đến văn phòng ông chủ. Anh đến tìm ông chủ sao.

Đường Mạn tức giận muốn khóc.

Bất thình lình, Đường Mạn gọi anh lại, “Chờ một lát.” Khi anh đứng lại, cô nói: “Em muốn mời anh dùng cơm, có thể không?”

Anh quay đầu lại, “Từ thứ hai đến thứ tư, anh đều có hẹn, chỉ có thứ năm là rảnh.”

Đường Mạn nhìn vào mắt anh, “Không được, em muốn thứ tư.”

Anh hơi lo lắng, cuối cùng trả lời, “Được, vậy thì thứ tư.”

Bởi vì thứ tư là sinh nhật của Đường Mạn.

Hai ngày sau là thứ tư, Đường Mạn thiếu chút nữa chết chìm trong những suy nghĩ lung tung của mình, sinh nhật năm ngoái, cô và Trương Khải Hiên đúng lúc nảy sinh mâu thuẫn, cô mất con, nằm trong bệnh viện, nỗi bi thương to lớn khiến cô không tài nào nhớ đến sinh nhật của mình, còn Trương Khải Hiên, anh cũng không nhớ.

Một năm trôi qua.

Điện thoại vang lên, Lý Văn Khải đến đón cô rất đúng giờ.

Khi cô xuất hiện trong tầm mắt của anh, rất đẹp.

Một cô gái có nhan sắc bình thường, khi trang điểm tinh tế lên, cũng xinh đẹp vạn phần. Hôm nay quả thật Đường Mạn rất đẹp, tóc xoăn nhẹ được nhuộm màu tím anh đào rất mốt, đánh phấn mắt màu tử đinh hương, son môi bóng màu hồng sẫm, anh mỉm cười.

Đường Mạn hỏi, “Em ngang ngược gán cho anh một cuộc hẹn, sẽ không làm anh thiệt hại gì chứ.”

Anh mỉm cười, nói: “Sinh nhật vui vẻ, Đường Mạn.”

Đường Mạn lập tức cảm động, hóa ra, anh biết hôm nay là sinh nhật của cô.

Cùng lúc đó, Trương Khải Hiên đang ngồi trên giường bệnh, y tá vội đến lấy nhiệt kế của anh, anh hỏi y tá: “Đêm nay tôi có thể về nhà được không? Tôi sẽ ký đơn xin phép.”

“Không được, trừ phi đích thân chủ nhiệm phê duyệt.”

Trương Khải Hiên không biết làm sao.

Y tá đi rồi, cửa phòng bệnh lại bị mở ra, Từ Mạn thon thả đi vào, Trương Khải Hiên lập tức nhướng mày ra vẻ tươi cười, mấy hôm nay, hai người từng tiếp xúc không ít, thậm chí khi Từ Mạn biểu diễn còn tặng vé cho anh, anh cũng đến xem hai lần.

Đợi ý tá đi khỏi, Từ Mạn lập mưu: “Chi bằng, chúng ta lén trốn đi?”

“Thật sự anh chỉ bị cảm nhẹ thôi, bác sĩ không nên giữ anh lại theo dõi.”

“Bác sĩ lo lắng cho anh, dù sao anh cũng đã làm một cuộc phẫu thuật lớn như vậy, mới khỏe lại chưa đầy 9 tháng, thời kỳ dưỡng bệnh thông thường là một năm.”

Trương Khải Hiên không thể đợi được, anh chụp lấy áo khoác, “Đi, chúng ta trốn thôi.”

Hai người nhẹ nhàng chuồn ra ngoài như đặc công, sau khi ra khỏi bệnh viện, Từ Mạn lái xe, chạy ngang qua một tiệm bánh ngọt, Trương Khải Hiên bảo dừng lại, chọn tới chọn lui, anh chọn được một chiếc bánh kem ở trong đó. Từ Mạn tò mò: “Hôm nay là sinh nhật ai vậy, sao phải mua bánh kem?”

Ánh mắt Trương Khải Hiên rơi vào bên cạnh, vẻ mặt như nước cam trộn lẫn nhiều màu sắc khác, có ngọt ngào có cay đắng, anh mới nói với cô: ”Hôm nay là sinh nhật vợ anh.”

Đường Mạn, trong lòng anh lẩm bẩm, “Anh biết bây giờ em đang ở Thượng Hải, bây giờ em đang làm gì?”

Anh ngầm hạ quyết tâm, sau khi xuất viện, sẽ đến Thượng Hải, anh không đợi nổi nữa rồi, anh muốn đích thân đến đón cô về nhà.

Anh vẫn không từ bỏ ý định phái người đến Thượng Hải tìm Đường Mạn, cuối cùng người của nhóm thứ 3 nói với anh, “Chúng tôi tra ta được tin tức của chị Trương, chị ấy đang ở Thượng Hải, làm việc trong một nhà hàng cơm Tây.”

Lý Văn Khải và Đường Mạn cùng ngồi trong một nhà hàng, phục vụ dọn thức ăn được trình bày tinh xảo lên cho họ.

Từ trong túi, anh lấy ra một hộp trang sức nho nhỏ, đặt ở trước mặt Đường Mạn: “Tặng em quà sinh nhật.”

Đường Mạn ngượng ngùng, “Đôi lúc em thật sự rất khâm phục anh, anh bận trăm công ngàn việc, thế mà vẫn nhớ sinh nhật của em.”

Tuy rằng lời nói này là lời xã giao của cô, nhưng thật ra trong lòng cũng rất đắc ý.

Quả nhiên, anh không khách sáo nói, “Vì để nhìn vẻ xinh đẹp của em.”

Đường Mạn nhất thời giận dõi. “Anh muốn em nhận hay không nhận hả?”

Anh cười ha ha, “Anh đã hơn 30 tuổi rồi, ngày ngày phải nghiêm trang đối mặt với một đám đàn ông thối, ngay cả em cũng không cho phép anh ở trước mặt em cười hi hi ha ha một hồi hay sao?”

Đường Mạn cũng không giận nữa, biết anh chỉ nói bâng quơ thôi.

Tầm mắt cô chuyển đến hộp trang sức, vội mở ra, bên trong chiếc hộp nhung màu lam là một sợi dây chuyền bạch kim được chế tác rất tinh xảo, mặt dây chuyền là hai con cá heo đang nhảy lên, miệng của đôi cá heo vừa vặn hôn nhau, trên đó được đính một viên kim cương nhỏ.

Xem ra anh rất phí tâm.

Cô nói: “Em rất thích.” Rồi lại có hơi e thẹn, “Anh nhìn em giống trẻ con không, nhận được quà, ngay cả một chút dè dặt cũng không có, hư vinh đến nỗi tay chân luống cuống.”

Anh chỉ cười.

Đường Mạn hỏi anh: “Hiện giờ, tổng giám đốc hành chính khu vực Trung Quốc đã về hưu chưa?”

“Trước mặt vẫn chưa, nhưng ngày rời khỏi cương vị công tác đã xác định rồi, bây giờ chính là thời điểm sống mái giữa các lãnh đạo cấp cao kịch liệt nhất, tin tức của tổng bộ bên Mỹ lại phong tỏa rất nghiêm ngặt, điều kiện của những người cạnh tranh đều tương đương nhau, cho nên anh cũng rất khổ tâm liều mạng.”

Đường Mạn chỉ tức giận thay anh, “Em tin tưởng anh, anh nhất định sẽ thành công.”

“Đường Mạn, bây giờ cạnh tranh vị trí này cũng giống như cạnh tranh tổng thống vậy, ai ai cũng hóa trang lên sàn diễn, xuất hết các chiêu, cho nên không dễ dàng đâu.” Anh lại vô cùng bí ẩn trêu chọc cô: “Anh có một ưu thế lớn hơn ba người cạnh tranh khác, em đoán xem là gì?”

Cô không hiểu lắm, “Là gì vậy?”

Khóe môi của Lý Văn Khải tràn ra một nụ cười vừa ranh mãnh vừa đùa cợt: “Anh không có nhiều tai tiếng như họ.”

Đường Mạn lập tức cười ồ, cô không cố ý bới móc đời tư người khác. Chẳng qua cô chỉ nghĩ, lặng lẽ tự hỏi vô số lần, một người đàn ông bình thường, không lẽ có thể thật sự kiềm chế bản thân như vậy? Anh ly hôn cũng đã 2 năm rồi, vậy thì, lúc anh ham muốn chẳng lẽ lại dùng phương pháp nguyên thủy nhất để giải quyết?

Không không không, không thể có suy nghĩ vô sỉ như vậy được.

Bất chợt, Đường Mạn có cảm giác anh và cô rất giống nhau, đều mang tâm sự, cứ suy nghĩ lung tung, bữa cơm này tẻ nhạt vô vị, thật sự cả hai đều có chút thất thường, kết quả của vấn đề đặt ra cũng hỏi một đằng trả lời một nẻo.

Đợi khi anh vào nhà vệ sinh quay lại, cô lại hỏi: “Ngài Lý Văn Khải, có phải vừa rồi ngài mượn cớ đi gọi điện thoại để lặng lẽ thanh toán tiền hay không?”

“Đúng vậy.”

“Em nói em mời anh ăn cơm mà, sao lại lại có thể tự làm chủ như vậy.”

“Không phải, đây chỉ là thói quen trả tiền khi hẹn hò với một cô gái mà không muốn cô ấy phải bỏ tiền ra thôi.”

Trên mặt Đường Mạn lộ vẻ không vui, người đàn ông này thật là.

Anh lập tức đến lấy lòng cô, “Nếu em muốn mời lại anh, chi bằng cuối tuần đến nhà anh đi, nhân tiện nấu mấy món cho anh ăn.”

Đường Mạn cũng hết cách, cô giơ quyển tạp chí trong tay lên, “Trong này có một bài khảo sát chơi rất vui, anh làm trước đi, đợi em quay lại.”

Lý Văn Khải chỉ nghĩ cô muốn đi vệ sinh, anh nhận lấy quyển tạp chí trong tay cô. Một trang ở trên đó là đáp án của Đường Mạn.

_________________________________

Người tôn trọng nhất?

Chính là tôi.

– Người nhứt đầu nhất?

Cũng chính là tôi.

– Câu thường nói nhất?

Mấy giờ rồi?

– Chuyện hy vọng nhất?

Khi đi dạo cửa háng bách hóa, bộ quần áo nào cũng giảm giá.

– Chuyện khiến tâm trạng bạn không tốt?

Đi cửa hàng bách hóa thì phát hiện ra bộ nào cũng không giảm giá.

– Hành động thích nhất?

Lên giường, à, là lên giường đi ngủ.

– Hành động không thích nhất?

Khi từ trong WC đi ra, có người hỏi, ăn cơm không? Thật muốn đánh hắn.

– Chuyện hy vọng được nhìn thấy nhất?

Tiền lương tăng lên, giá phòng hạ xuống.

 – Chuyện không mong muốn nhất?

Tiền lương giảm, giá phòng tăng cao.

– Điểm khác biệt giữa bạn và những người khác?

Khi người khác dám dùng tiếng Ấn Độ để mắng tôi, tôi sẽ dùng tiếng Ả Rập để đánh trả lại người đó đến không ngóc mặt lên nổi. Tôi còn biết sửa đèn chân không bị hư, má Tang ở dưới lầu nếu dám nói tôi ba xạo, tôi sẽ trả đũa bà ta đến không còn manh giáp.

– Bạn theo chủ nghĩa tình yêu trong Phi Thành Vật Liễuà (1)?

 (1) tên 1 bộ phim và cũng là 1 chương trình trên đài Hồ Nam, nghĩa của “Phi thành vật liễu” chính là nếu không có thành ý thì đừng đến quấy rầy, tức là trong ty, nếu không nghiêm túc thì đừng đến trêu chọc tôi.

Chương trình này tôi chưa xem.

– Người khác phái thích nhất?

Lý Văn Khải.

__________________________________

Lý Văn Khải đột ngột đóng quyển tạp chí lại, Đường Mạn điền tùy tiện câu hỏi khảo sát, trái tim anh lại đập loạn nhịp, câu cuối cùng, người khác phái thích nhất, Lý Văn Khải.

Anh cảm thấy trong lòng hốt hoảng, nhanh chóng chụp ly nước trên bàn, uống hết toàn bộ ly nước đá đó.

Lúc này mới phát hiện, hình như cô đi cũng lâu rồi, anh vô cùng nghi ngờ, không ngừng nhìn về hướng nhà vệ sinh, cảm thấy như vậy thì bất lịch sự quá, nhưng gọi điện lại cảm thấy không thích hợp, đang ở thế khó xử, có người phục vụ tiến lại.

“Chào anh.” Cô ấy lễ phép giao cho anh một mảnh giấy màu hồng được gấp làm bốn, “Cô gái vừa rồi để lại cho anh.”

Anh buồn bực, Đường Mạn để lại ư, cô ấy đi đâu rồi?

Mở mảnh giấy kia ra, một tấm thẻ rớt xuống, anh nghi ngờ nhặt lên xem, là thẻ mở cửa phòng ư?

Thẻ mở cửa phòng trong một khách sạn cách đó không xa sao?

Tagged:

5 thoughts on “Dây leo [Q2-C16-F2]

  1. Bao Bao Tháng Chín 10, 2013 lúc 10:00 Chiều Reply

    Minh lai co tem. Thank you editer nhiu

  2. Anh Bùi Tháng Chín 10, 2013 lúc 10:32 Chiều Reply

    oh, bạn đường mạn đã hạ quyết tâm rồi ư? hóng chap mới

  3. xuandong91 Tháng Chín 10, 2013 lúc 10:47 Chiều Reply

    thank bạn, ngày nay cực cho bạn rồi, tới 2 chương lun. Hi vọng bạn cứ cố gắng như thế này được rồi, không cần cực hơn, 2 chương/ngày là quá sướng rồi!!!

  4. Bích Dung Tháng Chín 11, 2013 lúc 11:17 Sáng Reply

    Yeeeeeeeeeeeeeeeeee! LVK i love you!!! chúc mừng anh thành công, thằng cha TKH đừng có mà nhào vô phá đám nhá!!!!!

  5. leyna Tháng Chín 11, 2013 lúc 9:30 Chiều Reply

    Chỉ mong là khi LVK đến ks, DM lại ko nhận cú phone nào từ TKH gọi để chúc mừng SN. Mình thật sự chỉ mong a Khải cùng chị Mạn yêu nhau thôi!
    Cám ơn Nhoclubu nhiều nhé!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: