Dây leo [Q2-C17-F1]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 17 – Phần 1.

______________________________________________

Trương Khải Hiên và Từ Mạn ngồi ở một chỗ yên lặng giữa sườn núi, Từ Mạn thắp nến trên bánh sinh nhật, uống một chút rượu với anh.

Cô khuyên anh: “Anh Khải Hiên, đừng uống nhiều rượu quá, em kéo anh ra đây là muốn nói chuyện phiếm với anh, thực sự là em không thể mang một con sâu rượu trở về đâu.”

Anh cười ha ha, “Cho nên anh đã chuẩn bị sẵn rồi, anh không lái xe ra, cũng không cho em uống rượu, em làm tài xế là được mà.”

Trương Khải Hiên nhìn ly rượu trống không của mình, anh đưa tay qua lấy chai rượu vang, Từ Mạn mất hứng giật chai rượu giấu ở sau lưng, “Đừng uống nữa, sức khỏe của anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn mà.”

Anh vẫn muốn uống, Từ Mạn vẫn kiên quyết ôm chặt chai rượu, mặc anh ba hoa lấy lòng cũng không cho, Trương Khải Hiên đành chịu, “Công chúa, cho anh đi.”

“Được thôi, anh khen em đi, khen đến khi nào em hết giận thì sẽ cho anh.”

Trương Khải Hiên nghiêng đầu, nhìn trái nhìn phải cô, nhìn ra vẻ rất hứng thú, sau đó anh cười, đưa tay ra vỗ vai cô, cười ha ha nói, “Ừ, khen em, Tiểu Mạn, em rất xinh đẹp, đáng yêu, miệng mồm lanh lợi, thông minh dễ thương, như vậy được chưa?”

Từ Mạn bĩu môi bất mãn, “Trước kia khen vợ, anh cũng khen như vậy sao?”

Trương Khải Hiên run rẩy một chút, anh nhớ ra gì đó, cụp mắt xuống, giọng nói cũng chua chát như vị của quả hồng khô, “Không, thực ra anh chưa từng khen cô ấy.”

Anh cảm thấy khó khăn, “Thật sự là, anh chưa từng khen cô ấy.”

Nói xong lời này, anh khổ sở đến nỗi không nói thêm gì nữa.

Từ Mạn sinh lòng trắc ẩn, cô nhìn chai rượu trước ngực, cuối cùng cũng mềm lòng, đưa rượu cho anh.

Trương Khải Hiên không nén được sự chua xót, “Tiểu Mạn.”

Từ Mạn “dạ” một tiếng, Trương Khải Hiên cười khổ, “Tiểu Mạn, em tốt bụng thật.”

Cô lắc đầu, “Anh Khải Hiên, chừng nào anh mới đi Thượng Hải?”

“Vài ngày nữa xuất viện thì đi.”

Từ Mạn nhíu mày, trong giọng nói không hề tiết chế sự bất mãn, “Anh Khải Hiên, theo em thấy, vợ anh căn bản là không thương anh, bây giờ chị ấy đi cũng được hơn 8 tháng rồi, ngay cả một cuộc gọi cũng không có, nếu trong lòng chị ấy có anh, làm sao có thể nhẫn tâm như thế được chứ? Khi anh ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, vỗn dĩ là chưa thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, chị ấy bỏ lại người chồng bệnh tật để ra đi, đây gọi là vợ chồng sao? Dì trách mắng chị ấy, nhưng dì là bậc trưởng bối, phận dâu con sao dám cãi lại trưởng bối chứ? Chị ấy quá ích kỷ, rất không có trách nhiệm.”

Trương Khải Hiên tức giận, “Em hiểu cô ấy được bao nhiêu?” Anh vô cùng không vui, thậm chí sau đó còn hối hận tại sao lại nói chuyện của mình và Đường Mạn cho cô gái này biết chứ? Không tìm được tri âm thì bản thân lại ngây ngô đến vậy sao, kết quả lại nói hồ đồ với một con gà không có đầu óc, con gà này còn hăng giọng ta đây, tự cho mình là một tri kỷ nữa chứ.

Anh không nói nữa, chỉ lo uống rượu một mình.

Từ Mạn phát hiện bản thân cũng quản quá nhiều, cô cũng cảm thấy xấu hổ, dứt khoát im lặng, để mặc anh uống hết ly này đến ly khác.

Nếu không phải đột nhiên bị cảm cúm dẫn đến viêm phổi, bị ép buộc nằm viện quan sát, hiện tại anh đã sớm bay đến Thượng Hải tìm Đường Mạn.

Người được phái đi tìm Đường Mạn báo với anh, bây giờ Đường Mạn đang làm việc trong một nhà hàng cơm Tây ở Thượng Hải, đã thăng đến chức quản lý. Lúc ấy anh mừng như điên, muốn lập tức gọi điện thoại cho cô, Chu Duyệt lại khuyên anh, “Khải Hiên, chú cũng biết tính tình của Đường Mạn mà, 8 tháng em ấy không điện thoại về nhà, có thể thấy được em ấy còn giận chú, vẫn còn căm hận nhà họ Trương. Nếu bây giờ chú gọi điện thoại cho em ấy, lỡ như không làm rõ tình hình, trong cơn tức giận em ấy cúp điện thoại của chú rồi lại mất tích, đó không phải là kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ sao, chú nhẫn nhịn một chút, dù sao chú cũng đã biết tin tức của em ấy rồi, đợi khi chú đích thân đến Thượng Hải tìm, nói không chừng em ấy có thể quay về với chú.”

Anh đành chờ đợi thôi.

Chu Duyệt cũng âm thầm lo lắng, cô nghĩ đến cái gì đó, “Khải Hiên, Đường Mạn không phải đi một mình đâu, là người họ Lý kia dẫn em ấy đi, thời gian dài như vậy người đó vẫn chăm sóc em ấy, lỡ như em ấy.”

Trương Khải Hiên quả quyết, “Không đâu, cô ấy vẫn còn yêu em, sẽ không dễ dàng thay lòng đổi dạ đâu.”

Chu Duyệt phân vân, “Nếu em ấy thực sự không chịu quay về, muốn ly hôn với chú thì phải làm sao đây?”

Trương Khải Hiên cũng mâu thuẫn, đúng vậy, 8 tháng rồi không có tin tức của Đường Mạn, trước kia cô thương anh, nhưng anh lại không dành cho cô bao nhiêu yêu thương, bây giờ cô phiêu bạt tha hương, người đàn ông tên Lý Văn Khải đó lại kè kè bên cô như ruồi bọ, ân cần như con đĩa hút máu, nếu Đường Mạn bị hắn làm cho rung động, ly hôn với mình, làm sao đây?

Chu Duyệt khuyên anh: “Khải Hiên, nếu chú gặp Đường Mạn, nhớ kỹ một chuyện, cái gì chú cũng phải nghe em ấy, cho dù em ấy muốn ly hôn với chú, chú cũng hãy tạm thời đồng ý. Dẫn được em ấy về, tất cả chúng ta cùng nhau khuyên, Đường Mạn hay mềm lòng lắm, chị không tin em ấy thật sự không còn một chút tình cảm nào đối với chú.”

Anh gật đầu, đúng, dẫn cô ấy về, hơn nữa, trong lòng anh cũng mừng thầm, bởi vì người phái đi tìm Đường Mạn nói với anh: “Tuy rằng chỗ ở của chị Trương và nhà họ Lý rất gần, nhưng chị ấy không ở chung với Lý Văn Khải.” Điều này khiến lòng anh vui sướng, Đường Mạn vẫn là bảo bối của anh, tưởng tượng đến đây, trong lòng anh không nén được sự xúc động, dẫn cô về, cho dù khiến anh phải giẫm nát sĩ diện dưới chân, cho dù giam cầm cô mãi bên cạnh mình, anh cũng muốn mang cô về, một ngày, hay ngày, cô cũng sẽ tha thứ cho anh.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt anh lại lộ ra nụ cười tươi rói, một ngụm uống hết toàn bộ rượu trong ly.

Người thường xuyên uống rượu sẽ có một chút tửu lượng, một khi ngừng lại, gan không thích ứng, lúc này tửu lượng cũng sẽ giảm sút mấy phần, trong lòng anh có nỗi buồn, càng đau khổ càng nhanh say.

Từ Mạn hết cách với anh, trong lòng là từng tiếng tim đập thê lương. Một đêm lãng mạn như vậy, cô lại ngồi đây nghe chồng của người khác kể lể về tình yêu của anh ta, đây được gọi là gì vậy? Cô duyên dáng xinh đẹp, vô số người đeo đuổi, biết bao nhiêu người khác phái mong muốn được âu yếm, sao cô lại phải đi cùng với một người đàn ông không thuộc về mình chứ?

Trương Khải Hiên chợt ho khan dữ dội, Từ Mạn hoàn hồn, cuối cùng cũng không biết sợ là gì, giật lấy cái ly, hai người cù cưa giành giật, bất thình lình, mưa lại rơi xuống đầu, hai người bị dính mưa đến ngạc nhiên, sao trời lại mưa vậy.

Từ Mạn nhanh chóng đứng lên, Trương Khải Hiên nặng đầu nên không đứng dậy nổi, Từ Mạn kéo anh lên, hai người nhanh chóng chui vào trong xe.

Men say bắt đầu ngấm, Trương Khải Hiên ngồi phịch xuống ghế phụ, chưa đến hai giây, anh gục đầu ngủ mất.

Từ Mạn vẫn còn tỉnh táo, bên ngoài trời mưa xối xã, ào ào, giữa trời đất hệt như một thế giới mất phương hướng, cô xoay đầu nhìn Trương Khải Hiên, cứ nhìn mãi, cô phát hiện ra trái tim mình như bị hút vào một vùng nước xoáy, đang liều mạng xoay quanh, nhưng bản thân lại không cách nào giãy giụa được.

Cô ngửi thấy trên người anh có một mùi hương rất đặc biệt, cứ nghĩ là mùi cồn, nhưng không phải, còn có một mùi khác, cô rất thích, không phải mùi nước cạo râu, cũng không phải mùi nước hoa đàn ông hay dùng. Lạ thật, trong lòng cô cứ nhộn nhạo khó tả, một loại khao khát từ lòng bàn chân cô bắt đầu lan ra, dần dần tản mát khắp cơ thể, nở đầy toàn thân cô. Cô không nhịn được áp mặt vào trán anh, kéo đầu anh dựa vào ngực mình.

Đột nhiên cô có một cảm giác rất căm phẫn thậm chí là rất ghen ghét, Đường Mạn, cô gái này có gì tốt? Cô đã xem qua ảnh chụp của cô ta, cũng trẻ đẹp, nhưng tuyệt đối không phải đẹp lộng lẫy gì, cái buồn nôn nhất chính là cô ta có một đôi mắt ra vẻ vô tội, tràn đầy sức sống, nhìn chằm chằm vào người khác, như giả vờ thanh khiết, có thể chính là điểm này của cô ta đã làm rung động Trương Khải Hiên. Gia thế của cô ta cũng kém, chỉ là một sinh viên bình thường, muốn cái gì cũng không được, thì dựa vào cái gì để bước vào nhà giàu sang chứ, dựa vào cái gì có thể xứng với Khải Hiên chứ? Nghĩ đến đây, Từ Mạn cảm thấy rất oán giận, anh Khải Hiên xuất sắc của cô, hoàng tử ưu tú của cô làm sao lại bị một con hồ ly tinh cám dỗ mất rồi?

Trên mặt Từ Mạn lộ ra một nụ cười ngây ngốc, cô giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt mặt của Trương Khải Hiên, “Khải Hiên.” Cô cúi đầu, dùng lưỡi liếm chóp mũi của anh.

Trong hơi thở của anh toàn mùi rượu, nhưng mà cô hèn mọn thích ngửi.

“Tiểu Mạn.” Hơi thở ấm nóng của anh vương vấn bên tai cô.

Trong lòng Từ Mạn vui mừng, anh gọi mình sao, cô lên tiếng đáp, “Khải Hiên, em đây.”

Trương Khải Hiên lại gọi: “Tiểu Mạn.” Anh quay đầu qua, môi anh vừa vặn chạm vào môi cô.

Trong lòng Từ Mạn hệt như có luồng điện xẹt qua, cô không kìm lòng nổi cúi đầu xuống, hôn lên môi anh, tuy rằng trong hơi thở của anh toàn là rượu, nhưng cô không quan tâm. Giờ phút này cô chỉ có duy nhất một suy nghĩ, Khải Hiên, cho dù phải dùng cách thức gì, giờ phút này, em hoàn toàn muốn anh, cho dù người trong lòng anh thích không phải là em, em cũng muốn có được anh.

Trương Khải Hiên dường như đang mơ, nụ hôn ngọt ngào quá, là Đường Mạn đã về sao? Anh mở nụ cười, đưa tay ôm lấy cổ cô.

Từ Mạn cúi sát xuống, môi cô khắng khít với môi anh, hô hấp cũng hòa vào nhau, cô tận tình hiến dâng nụ hôn của mình, mà anh, chỉ hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của bản thân.

Trương Khải Hiên đang mơ mơ màng màng, anh có cảm giác mình đang mơ, trong mơ anh thấy Đường Mạn trở về, cô cúi đầu xuống hôn lên môi anh.

Bên ngoài càng lúc càng tối, đèn trong xe cũng tắt.

********************************

Đường Mạn nằm trên giường ở khách sạn, cô tắt đèn, trong phòng tối tăm tĩnh mịch, chiếc giường vừa to vừa rộng, bao bọc lấy cô hệt như một bông hoa nhỏ nổi bật giữa đám đậu Hòa Lan.

Anh có đến không?

Tagged:

9 thoughts on “Dây leo [Q2-C17-F1]

  1. Bích Dung Tháng Chín 12, 2013 lúc 3:48 Chiều Reply

    ❤ chân thành xin lỗi khi đọc chương này mình chỉ có cảm giác thỏa mãn, vì TKH đã thịt con bé tiểu tứ kia roài nên chắc chắn ĐM sẽ thành với LVK!!! Ôi anh Khải của em❤❤❤
    p/s: ta lại cóa tem, tks nhoclubu nhiều nha❤

  2. khuongcoi Tháng Chín 12, 2013 lúc 4:01 Chiều Reply

    Cái cô Tiểu Mạn đúng là con gà ko não. Nói thật đến giờ vẫn ko thích anh chàng Khải Hiên chút nào cả.

  3. gauconbaccuc Tháng Chín 12, 2013 lúc 4:10 Chiều Reply

    Lý Văn Khải
    đó lại kè kè bên cô như ruồi bọ, ân cần
    như con đĩa hút máu,~> con đỉa chị ak
    ui a hiên này h cũng thấy tội tội nhưng số a này đào hoa gớm chỗ nào cũng có gái theo là sao,mụ tiểu tứ này k dk như ý đâu.có lẽ 1 lúc nữa a sẽ tỉnh…

    • nhoclubu Tháng Chín 12, 2013 lúc 7:16 Chiều Reply

      Thanks em🙂 hèng chi chị cứ thấy nó là lạ thế nào í =))

  4. pingpong2411 Tháng Chín 12, 2013 lúc 9:07 Chiều Reply

    Anh Hiên với cái con tên Mạn kia dẫn nhau đi chết là vừa, để chị Đường Mạn lại cho anh Khải. Há há há…. Lần đầu tiên cảm thấy thoả mãn như zậy😀

  5. chanhcamquyt Tháng Chín 12, 2013 lúc 9:44 Chiều Reply

    Cảm ơn nhoclubu

  6. bichdung1112 Tháng Chín 17, 2013 lúc 5:28 Chiều Reply

    Gần cả tuần rùi í hic hic! nhoclubu ới ơi ời ơi!!!!

  7. Jung Minyoung Tháng Chín 28, 2013 lúc 11:39 Chiều Reply

    Cảm ơn ss ạ!
    oái… anh Trương Khải Hiên này chung quy cũng chỉ giỏi nói mà thôi… dù sao thì anh cũng là người nhà họ Trương mà, nói thế này có vẻ hơi nặng nề, nhưng anh thực đạo đức giả… miệng thì yêu Đường Mạn, nhưng chung quy anh cũng chỉ là ích kỷ vì bản thân mà thôi.
    Anh yêu chị ấy được bao nhiêu? mang lại được gì cho chị ấy?
    Có vui cười ko hay chỉ toàn đau khổ và nước mắt…
    Nếu anh thực sự yêu chị ấy, có nghĩ cho chị ấy bao giờ chưa? hay anh chỉ giỏi chửi mắng và trách móc người khác, trong khi bản thân ko dám làm gì để bảo vệ vợ?
    Còn cô Từ Mạn kia nữa, vênh váo có vừa vừa, cô nghĩ cô là ai, xinh đẹp, tài giỏi, giàu có cỡ nào ko liên quan, cô thích thì đi mà ôm lấy anh ta đi…
    Thật sự là đã từng có một hy vọng anh Khải Hiên và chị Đường Mạn có thể sẽ quay về bên nhau, nhưng sau chap này thì… anh Khải Hiên đáng giá ngàn vàng quá, hết người này tranh đến người kia giật, lại còn giở cả cái trò ‘gạo nấu thành cơm’ này thì thôi anh và cô Từ Mạn này đi với nhau luôn đê!!!!!

    • nhoclubu Tháng Chín 30, 2013 lúc 4:37 Chiều Reply

      Choáng, em học chuyên ngành văn hã *ngất toàn tập* nhưng chị thix, nhìu chữ đọc đã ghiền hehehe, tks e đã com (y)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: