Dây leo [Q2-C18-F1]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.
Chương 18 – Phần 1
________________________________

Đồng nghiệp giao điện thoại di động cho Đường Mạn, “Quản lý Đường, điện thoại của chị để trên bồn rửa tay ở nhà bếp.”

Cô nhanh chóng nhận lấy, thấy trên đó có hai tin nhắn mới.

“Chủ ngữ, động từ, tính từ.”

Đường Mạn mỉm cười, thật ra trong ấn tượng của cô, cảm giác rằng Lý Văn Khải không phải là một người thích dùng lời ngon tiếng ngọt, bất quá, đôi lúc khi hai người chơi trò đố chữ này vẫn thường đùa để điều tiết không khí, dù sao anh cũng lớn hơn cô 10 tuổi, anh biết phụ nữ thích cảm giác được yêu, cũng biết làm sao để yêu thương phụ nữ, cho nên một câu đơn giản bình thường có thể làm cho lòng cô có cảm giác ấm áp.

Cô suy nghĩ một lúc, trả lời, “Anh, nhớ, em, vô cùng vô tận.”

Gửi tin nhắn cho anh:

Cô: Chúng ta quen nhau đã 10 tháng rồi sao?

Anh: Cách “thập niên” Trần Dịch Tấn còn rất xa.

Cô: Thật ra em rất nhớ anh và rất muốn nhìn thấy anh.

Anh: Cách lần nói chuyện trước của chúng ta mới có 9 tiếng đồng hồ.

Cô: Đôi lúc anh gọi em là cô ngốc, thật ra em nghe xong thì rất vui vẻ, liền mỉm cười ngây ngô như một con ngốc vậy.

Anh: Đừng cười lớn quá, bởi vì em có một cái răng không thể gặp gió.

Cô: Em biết anh bận rộn.

Anh: Em nhớ mang theo ô (dù) là được rồi, nghe nói hôm nay và ngày mai đều có mưa.

Cô: Chúng ta rồi cũng già đi.

Anh: Già đi rồi em sẽ biết cái gì là bất đắc dĩ.

Cô: Anh muốn bảo em phải cố gắng thật tốt, em rất nghe lời đó.

Anh: Thật ra thì người không tim không phổi như em mà nghe lời là tốt rồi.

Cô: Lời anh nói em sẽ nhớ kỹ, làm việc cho tốt, ăn cơm đúng giờ, lúc đến kỳ, không được ăn cay và lạnh, cũng không được ăn nấm mèo.

Anh: Anh cũng không nhớ nữa.

Cô: Ôi, qua hôm nay, lại qua một ngày.

Anh: Chao ôi, qua một giờ, lại là qua một giờ.

Cô: Cùng nhau ăn cơm, tán gẫu, tâm sự, có thể chứng minh được gì đây?

Anh: Mạng sống tùy thuộc vào vận động.

Cô: Thật ra em rất vô lương tâm.

Anh: Thật ra anh cũng không phải đồ gì tốt.

Đường Mạn khép điện thoại lại, mới gửi xong một tin nhắn, lại không nhịn nổi muốn gửi thêm cho anh vài tin nữa, thật muốn giờ phút này anh đang ở bên cạnh cô, thậm chí cô hơi hối hận, sớm biết sẽ để tùy anh rồi, để anh gọi điện thoại cho ông chủ xin cho cô nghỉ phép, cô tình nguyện đi với anh, cho dù là, mặt cô đỏ ửng, cả ngày không rời, cả đêm quấn lấy anh.

Lý Văn Khải đi công tác mấy ngày, chưa đến hai ngày mà làm sao lại có cảm giác lâu như hai tuần vậy, cô thở ra, còn vài ngày nữa anh mới về, gần như cô nhớ đến nỗi không chờ kịp mấy ngày nữa mới có thể gặp anh.

Nhưng mà, chuyện khiến cô bất ngờ lập tức kéo đến liên tục.

Sau khi tan ca về nhà, cô mở hộp mail đã lâu rồi không sử dụng, kinh ngạc nhìn thấy mấy cái email.

Harao Kazuki.

Là anh ta? Đường Mạn cảm thấy khá bất ngờ, người đàn ông Nhật này lại có thể còn nhớ cô để gửi mail cho cô. Nhớ lại sau khi anh ta quay về Nhật rồi vẫn gửi cho cô vài cái mail, sau đó cô lại yêu đương với Trương Khải Hiên rồi kết hôn chớp nhoáng, cô theo lễ thông báo cho anh ta tin tức này, anh ta bất đắc dĩ chúc phúc, “Đường Mạn, tôi vốn có đầy đủ lòng tin để theo đuổi em, Trương Khải Hiên là người làm mối cho tôi, kết quả cuối cùng tôi lại là người mai mối cho hai người, ôi, cuộc đời thật sự rất trớ trêu.”

Cô mở từng cái mail ra xem, cái gần nhất là vào nửa tháng trước.

“Đường Mạn, em có khỏe không? Tuy rằng em đã kết hôn với Khải Hiên, nhưng mà tôi vẫn rất nhớ người bạn là em, chỉ là nhớ em thôi, không vượt quá giới hạn chứ? Nhưng từ sau khi em kết hôn, em không trả lời mail nào của tôi, tôi không biết tại sao, tôi cứ tưởng tượng ra vài lý do không thuộc về mình, bị hack, bị tấn công, quên mật khẩu, hay là, em chán ghét tôi, dần dần tôi lại nghĩ, hay là em căn bản không nhớ tôi là ai, còn đối với em, tôi vẫn nhớ em như trước. Tôi nhớ em có một đôi mắt to tròn, hệt như em gái Chibi Maruko của tôi, tôi còn nhớ em nói chuyện rất dí dỏm, như người em trai “Cậu bé bút chì” của tôi. Mặt khác, em còn có tính cách rất gan dạ, như người anh Seiya của tôi, ha ha, những cái này hẳn là cái em thích đúng không? Không biết khi nào em mới trả lời mail cho tôi, tháng sau tôi sẽ đến Trung Quốc, nếu em nhận được mail của tôi, xin trả lời tôi một lần, số điện thoại của tôi là… …”

Trong đầu Đường Mạn không khỏi nghĩ đến dáng vẻ của anh ta, cảm thấy nhận được mail mà không trả lời cho người bạn này thì thật sự không công bằng, cuối cùng cô trả lời anh ta.

“Anh Harao, anh khỏe không, cực kỳ xấu hổ, tôi quên bẵng đi hộp mail này, cho nên đã vô trách nhiệm làm thư của anh mắc kẹt trong đống này, vô cùng có lỗi. Hiện tại, tôi không ở Thanh Đảo, tôi đang ở Thượng Hải, tôi vẫn khỏe, cám ơn anh vẫn nhớ đến tôi.”

Không ngờ mới đến giờ cơm tối, cô đã nhận được hồi âm của Harao.

“Tiểu Mạn, trùng hợp quá, tôi đang đi Thượng Hải, 3 ngày sau, tôi sẽ đáp xuống sân bay Hồng Kiều, vô cùng mong muốn được gặp mặt em, em sẵn lòng gặp tôi chứ? Xin em cho tôi số điện thoại được không?”

3 ngày? Cô thấy bất ngờ, nhanh vậy sao?

Suy nghĩ một lát, cuối cùng cô trả lời: “Một trong ba chuyện may mắn lớn của đời người chính là tha hương gặp lại bạn cũ, tôi cũng trông mong có thể gặp lại bạn cũ.“ Trong mail cô để lại số điện thoại của mình.

Bởi vì Lý Văn Khải không ở nhà, cô đến nhà họ Lý ở cùng với bà Lý.

Bà Lý quả là sách gì cũng muốn đọc qua một lần, hôm nay cô đang đọc cho bà Lý nghe 《 Thiên Long Bát Bộ 》 của Kim Dung, vừa đến đoạn kể về mẹ ruột của Đoàn Dự là Đao Bạch Phượng hồng hạnh vượt tường, tư thông với một tên cái bang nghèo túng, kết quả mang thai Đoàn Dự.

Bà Lý lắng nghe say sưa, đột nhiên bà nghĩ ra gì đó, bà hỏi Đường Mạn, “Tiểu Mạn, cháu thấy người phụ nữ này như thế nào? Chồng mình có người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, cho nên bà ấy cũng trả thù, đi tìm người đàn ông khác, cháu thấy bà ấy thế nào chứ?”

Đường Mạn suy nghĩ, “Cháu không thích cách làm này của bà ấy, nếu không yêu, lại làm ra chuyện phản bội thể xác, cũng không thể tha thứ như phản bội trên tinh thần vậy.”

Bà Lý ngừng một lát, bà hỏi: “Cháu yêu Văn Khải không?”

Mặt Đường Mạn nóng lên.

Bà Lý đưa tay ra, cầm lấy tay của Đường Mạn, “Tiểu Mạn, tâm sự của cháu và Văn Khải dì đều hiểu cả, hai đứa ý hợp tâm đầu, đây vốn là chuyện tốt. Nhưng mà, bây giờ cháu vẫn là vợ của người khác, cháu hiểu ý của dì không? Cho dù dì là một người tiến bộ, dì cũng không thể chấp nhận người phụ nữ làm ra cái chuyện vi phạm đạo nghĩa, nếu cháu thật sự yêu Văn Khải, cháu phải tự xử lý chuyện của mình cho xong đi, khi cháu giải quyết xong chuyện của mình, dì sẽ dang hai tay ra chờ đón cháu.”

Đường Mạn cúi đầu, trong lòng là sự biết ơn cay đắng, “Cám ơn dì Thạch.”

Lời nói của bà Lý như hạt châu, cũng nặng tựa ngàn cân đập vào lòng cô.

Đúng là nên giải quyết xong chuyện của mình.

Cô vô cùng chột dạ, nhớ đến cái ngày Trương Khải Hiên từ trong phòng phẫu thuật đi ra, anh yếu ớt vươn tay ra khỏi chăn, nhìn thấy cô, trong mắt mênh mông ngập nước, anh đưa ngón tay lên, ám chỉ với cô, em và anh, hai chúng ta, anh yêu em.

Cô bật khóc, nếu sự gặp gỡ của em và anh chỉ là một màn trong vở hài kịch, vậy thì em có thể tìm bản thảo và dùng bút gạch chéo tên anh rồi phải không? Không, không cách nào gạch anh ra được.

Cô cảm thấy quá khó khăn, xa cách hơn 8 tháng rồi, nhưng cô chưa từng trục tiếp hỏi thăm tin tức về anh, cô là một người vô cùng tàn nhẫn, thậm chí là vô trách nhiệm. Anh nói, anh yêu em, bất luận thế nào, anh có ý muốn hàn gắn, cô lại chẳng biết xấu hổ mà đi yêu thương một người khác. Nếu cô như con quạ đen hé miệng nói với anh chuyện này, Trương Khải Hiên sẽ như thế nào đây? Cả nhà họ Trương sẽ đối xử với cô thế nào đây?

Cô ôm lấy đầu mình, khổ sở đến độ hận không thể chẻ nó ra thành 8 mảnh, từ trước đến nay luôn luôn khinh bỉ những người vụng trộm bên ngoài, lại không ngờ rằng có một ngày cô cũng thành nhân vật chính, trời ơi, trên đời này có ngành nào có thể quản lý cuộc đời không? Nếu có, cô tình nguyện giam mình trong nhà trường, làm lại từ đầu rồi trở ra.

Cứ miên man suy nghĩ, thời gian trôi qua nhanh, 3 ngày sau, khi Harao thật sự đứng ở trước mặt cô, cô thật sự có chút vui mừng.

Lúc anh ta đến, Đường Mạn còn đang trên ca, cho nên anh ta trực tiếp đến nhà hàng cơm Tây, nơi Đường Mạn làm việc.

Cô đang ở quầy bar chỉnh lý lại thực đơn ngày hôm đó, có người gọi cô: “Đường Mạn?”

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông rất rạng rỡ, dáng người cao 1m78, cân nặng khoảng 75kg, thân hình cao to, nước da màu đồng, cô mỉm cười.

Hôm nay vốn dĩ bên ngoài trời đầy mây, nhưng mà không biết tại sao, anh ta vừa bước vào, trời liền quang đãng.

Harao dang hai tay về phía cô, “Tiểu Mạn.”

Đường Mạn cũng không để tâm, cô thoải mái bước đến ôm lấy anh ta.

Cô đưa Harao đến một chỗ ngồi gần cửa sổ rất tao nhã và yên tĩnh, sau khi ngồi xuống, cô khen anh ta: “Tiếng Trung Quốc của anh càng nói càng giỏi nha, còn có, anh cũng càng ngày càng đẹp trai.”

Harao cũng khen ngợi cô tự đáy lòng: “Em cũng khiến tôi rất bất ngờ, không ngờ xa cách vậy mà đã hơn một năm, em lại có chuyển biến lớn như vậy, em cắt tóc, nhưng mà bây giờ nhìn rất đẹp, vô cùng thích hợp với em. Em chín chắn hơn so với trước kia, trước kia em là trái táo xanh, bây giờ em đã là trái táo đỏ rồi.”

Đường Mạn mỉm cười, “Tôi cũng phát hiện ra một chuyện, sức chịu đựng của trái tim tôi càng lúc càng mạnh. Ttrước kia khi người khác khen tôi, tôi sẽ không tự chủ được mà đỏ mặt, nhưng bây giờ khi người khác khen tôi, tôi sẽ vô cùng đắc ý, đây không phải cái được gọi là da mặt dày hay sao?”

Hai người cười ha ha.

Hàn huyên một lát, anh ta mới nói: “Tôi có liên lạc với Khải Hiên, không ngờ mới hơn một năm, thế nhưng đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.”

Thì ra anh ta cũng từng liên lạc với Trương Khải Hiên, như vậy anh ta cũng đã biết chuyện xảy ra lúc đó, Đường Mạn chỉ thản nhiên nói: “Có rất nhiều chuyện không như tôi muốn, cũng không tiến hành theo kế hoạch của tôi.”

“Tôi cũng vừa mới biết được, thì ra anh ta ngã bệnh, điều khiến tôi bất ngờ hơn chính là hai người hiện tại lại… … tách ra.”

“Như vậy, anh đã nói với anh ấy, tôi ở Thượng Hải sao?”

“Không có, tôi không nói, đây là chuyện riêng của em, em đã không muốn nói với anh ta, tôi nghĩ tôi đừng tự quyết định là tốt nhất.”

Cô vô cùng biết ơn, “Cám ơn anh, Harao.”

Cô tán gẫu với Harao một lát, bởi vì vẫn còn đang trong thời gian làm việc, trong nhà hàng có rất nhiều khách, Harao cũng không quấy rầy cô, ngồi không bao lâu, anh ta liền cáo từ để đi đặt phòng ở khách sạn.

Đợi đến 9h tối khi Đường Mạn tan ca, anh ta lại đến đúng giờ, lần gặp gỡ này, anh ta thay một chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt, quần jean xanh, thoạt nhìn cả người tràn đầy sức sống, anh ta nháy mắt hỏi Đường Mạn: “Đời người vui vẻ cần vui hết mình, không gì bằng uống rượu dưới trăng, chi bằng chúng ta tìm quán rượu nào đó để ngồi tâm sự?”

Đường Mạn cười ha ha, “Đương nhiên là được, nhưng phải có chừng mực, bởi vì ngày mai chúng ta đều phải đi làm.”

Hai người tìm một quán rượu nhỏ ở gần đó, gọi một chai rượu sake nồng độ thấp, vừa nhâm nhi vừa tán gẫn. Họ ngoại trừ nói một ít về chuyện thú vị thời thơ ấu, lại còn bàn đến cơn lốc tài chính quốc tế, vụ bê bối của giám đốc Italy, một số nội tình đen tối của giới chính trị Đài Loan, còn có thức ăn ngon, chính trị, phim ảnh, những điều trước kia chưa từng nói lại có thể cởi mở hết trong lần nói chuyện này. Đường Mạn cũng cảm thấy hết sức kỳ lạ, lần này cô không bài xích anh ta. Nói đến đoạn buồn cười, hai người cười ha ha, cười đến không cười nổi nữa thì thôi.

Vốn không định uống nhiều, nhưng bất giác tán gẫu quá vui vẻ, cô lại có thể uống hết cả một chai rượu sake, nhanh chóng rơi vào trạng thái chóng mặt. Sáng sớm hôm sau khi cô mở mắt ra, trời đã sáng choang, định thần lại tung chăn lên, có hơi lạ, tối qua về nhà bằng cách nào nhỉ?

Tagged:

8 thoughts on “Dây leo [Q2-C18-F1]

  1. pingpong2411 Tháng Chín 24, 2013 lúc 4:09 Chiều Reply

    Nhìn tình củm của 2 anh chị thấy sướng hết người. Cho anh Hiên hối hận chết đi. Há há há

    Tự nhiên thấy hình như mình hơi độc ác tí

  2. bichdung1112 Tháng Chín 24, 2013 lúc 4:11 Chiều Reply

    huhu sao ngắt ngay cái đoạn đau tim thế này???!!!!

  3. Hải Châu Tháng Chín 24, 2013 lúc 4:15 Chiều Reply

    thật sự mình thấy mấy chương này không thích Đường Mạn tý nào. Nếu chị ấy yêu anh Khải thật thì rất tốt. Nhưng mà từ muốn báo ân đến yêu vèo vèo trong có 1 đêm. Mà nếu yêu anh ý rồi thì cũng nên dứt khoát với anh Hiên đi chứ. lúc trước thấy anh ý dây dưa với người thứ 3 chị ý đã rất đau lòng thì bây giờ chị ý làm như vậy thì có gì khác. Chẳng nhẽ chị vẫn chưa nhận ra anh Hiên yêu chị.

    • nhoclubu Tháng Chín 24, 2013 lúc 4:38 Chiều Reply

      Con gái là vậy đó, nhiều khi mình yêu mà cũng không biết mình yêu. Nhận ra trong 1 đêm còn may đó, có người cả đời cũng chả nhận ra🙂 Thì chính ĐM cũng đang lăn tăn và ghét mình mà, nhưng đừng lo, chương sau cô ấy sẽ giải quyết dứt khoát. Khi người ta tìm thấy mục tiêu rồi thì tất nhiên sẽ xử lý rốt ráo mà, bạn yên tâm nhé!🙂

      • Hải Châu Tháng Chín 25, 2013 lúc 9:54 Sáng

        Nói vậy chứ mình vẫn chung thành với chủ nghĩa mối tình đầu. vẫn mong chị Mạn với anh Hiên hơn=))

  4. Leyna Tháng Chín 24, 2013 lúc 11:07 Chiều Reply

    Nói như nhoclubu thì rằng là ĐM sẽ dứt khoát với TKH ở chương tới ? Ui, tớ thật mong chờ điều ấy là sự thật. Mình cũng thông cảm cho ĐM, nói vậy chứ, chia tay với tình yêu đầu, rồi còn nghĩa vợ chồng, mình nghĩ là cũng rất đau đớn, cô bị giằng xé nội tâm như vậy thì cũng phải thôi.
    Hy vọng anh Harao đưa ĐM về nhà, không gặp ngay Khải ca ở cửa, lại mong dì Thạch đừng nghĩ lầm . Mình đúng là lo xa!

    • nhoclubu Tháng Chín 25, 2013 lúc 8:01 Sáng Reply

      Mình chỉ nhìn sơ qua là có về giải quyết, còn giải quyết thế nào thì …. chịu. Đến khi dịch tiếp mới bik được =.=” Không tài nào gặm nổi CV ;(

  5. Jung Minyoung Tháng Chín 29, 2013 lúc 12:14 Sáng Reply

    cảm ơn ss ạ!
    uy, hai người này ngọt như chè nha! ^^ =)))))
    nhưng dù sao ngọt ngào và vui vẻ muốn kéo dài lâu thì thực sự chị phải dứt khoát.
    một là tha thứ và quay về với anh Hiên.
    Hai là quên anh ta đi để toàn tâm toàn ý với Văn ca…
    Nhưng khi đối mắt với anh Hiên, liệu chị có đủ vững tâm, có đủ quyết đoán để kết thúc chăng?
    Thực ra, bản thân em cảm thấy tình cảm của chị dành cho Văn ca tiến triển hơi quá nhanh và có vẻ là do cảm kích nhiều hơn, nhưng tình cảm này đc Văn ca xây dựng nên nhờ niềm tin, hy vọng và sự ấm áp. còn tình cảm của chị dành cho anh Hiên, dù là nhất kiến chung tình hay tình cảm lâu ngày đi chăng nữa thì một khi tình cảm ko đc đáp lại thì sẽ tự động chết đi, nhất là chị là cô gái thanh xuân phơi phới, tình cảm là thứ dễ dàng thay đổi nhất, huống chi anh Hiên chỉ để lại cho chị nỗi đau và buồn phiền chứ yêu chả bao nhiêu…
    Dù sao thì chỉ mong chị đủ vững tâm, dù chị quyết định thế nào quan trọng là bản thân chị ko hối tiếc, vậy là đủ…
    nhưng mà anh Harao này đã tìm đến, vậy thì có lẽ Hiên ca sẽ sớm xuất hiện… òa!!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: