Dây leo [Q2-C19-F1]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 19 – Phần 1.

_______________________________

Lúc ra ngoài, phát hiện sắc trời đã bắt đầu thay đổi, bầu trời xa xăm phân tầng màu sắc, kéo dài vô tận, phần cuối cùng là màu lam nhạt, giống như lớp bụi mỏng trên quần áo, từ từ điểm xuyết vào phần trung tâm, màu sắc bắt đầu thay đổi mạnh, có chút như màu mực tàu từ từ nhòe đi, à, thì ra đã sắp 3h chiều. 

 

Trở lại nhà hàng Tây, lại phát hiện Harao đang đợi cô, thấy cô về, trên mặt anh ta nở nụ cười: “Cuối cùng em cũng đã về, tôi uống cà phê sắp đau bụng luôn rồi.”

 

Đường Mạn miễn cưỡng mỉm cười: “Ngại quá, tôi xin nghỉ để đưa anh đi dạo xung quanh nhé.”

 

Harao vui vẻ cùng cô ra ngoài.

 

Đường Mạn nói, “Thật ra nhìn thành phố lớn như vậy, Thượng Hải và Tokyo cũng không khác nhau lắm, rất hy vọng có thể dẫn anh đi thăm thú danh lam di tích, đáng tiếc, nơi này chỉ có nhà lầu cốt thép.”

 

“Sang năm sẽ náo nhiệt thôi, năm sau World Expo (hội chợ quốc tế) sẽ được tổ chức tại Thượng Hải, đến lúc đó tôi nhất định sẽ đến.”

 

“Được, lúc đó nhất định tôi sẽ đi cùng anh.”

 

Harao nhớ đến chuyện gì, “Đường Mạn, em định sống luôn ở Thượng Hải sao?”

 

“Có gì không tốt chứ? Lúc trẻ thì ở thành phố lớn sa ngã một chút, đến già thì du thủ du thực ở thành phố nhỏ, cả đời người đều trôi qua như vậy.”

 

“Tôi đánh liều muốn hỏi, em không định trở về Thanh Đảo sao?”

 

Đường Mạn nhìn màu sắc ly cốc-tai được pha chế vô cùng đẹp đẽ ở trước mặt, như hoa lan tử la mơ mộng, tầng trên cùng là màu tím từ đậm đến nhạt, ở giữa là màu vàng nhạt pha chút xanh biếc, tầng cuối cùng là một màu trắng trong suốt. Thoạt nhìn hương vị cũng không tồi.

 

Tầm mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ.

 

Harao suy nghĩ một lát, cuối cùng nói: “Thật ra Đường Mạn à, em nên tin tưởng Khải Hiên, nếu anh ta đã lấy em, chắc chắn là có tình cảm với em. Bây giờ, anh ta rất nhớ em, nói một cách đơn giản, khi em ở đó, anh ta không yêu em, nhưng khi em đi rồi, anh ta lại phát hiện ra đã yêu em.”

 

Đường Mạn trả lời thản nhiên: “Harao, cám ơn anh đến Trung Quốc công tác còn có thể dành ra chút thời gian để đến thăm tôi.”

 

Harao rõ ràng là một người rất rộng lượng, anh ta vừa nghe đã biết, cô không muốn người khác hỏi quá nhiều về chuyện của mình. Hiểu rồi thì không cần làm chuyện nhàm chán nữa, cho nên anh ta liền im lặng, anh ta chỉ tán gẫu với Đường Mạn mọi chuyện mà người khác cảm thấy hứng thú, đối với vấn đề riêng tư của cô thì dán kín miệng như nắp bình rượu Mao Đài, kín như bưng.

 

Chẳng qua là, buổi tối khi tiễn Đường Mạn về nhà, anh ta lại hỏi đùa Đường Mạn, “Đường Mạn, nếu có cơ hội lần nữa, em có bằng lòng lựa chọn tôi không?”

 

Đường Mạn cười, “Kết hôn chớp nhoáng biến thành kết hôn mù mờ (hai người không hiểu nhau, biết nhau mà đã lấy nhau) cũng giống như đi bộ mà bịt mắt vậy, là thách thức quá lớn, nếu cơ hội đến lần nữa, tôi sẽ không lựa chọn kết hôn nhanh như vậy.”

 

Đúng vậy, nếu cuộc sống có thể đóng gói chỉnh sửa lại từ đầu, cô nhất định sẽ trét bê tông mỗi một lỗ hỏng thật nghiêm túc, tuyệt đối sẽ không gả mình đi dễ dàng như vậy được.  

 

Harao cười ha ha, trêu chọc cô, “Ôi dào, người như em thật là, chỉ một câu đã phán tử hình cho ngươi khác, ngay cả kéo dài thời hạn cũng không cho.”

 

Hai người cùng cười.

 

Rất nhanh, đến lúc Harao phải về, Đường Mạn vẫn tiễn anh ta đến sân bay, trước khi chia tay, anh ta lại xúc động, “Đường Mạn, cho dù em tiếp nhận hay không, tôi cũng muốn nói, tôi rất thích em.”

 

Đường Mạn nháy mắt, nói tinh nghịch, “Harao, thật sự cám ơn anh. Đáng tiếc, tôi là một con cá vừa mới vớt lên, chưa qua chế biến; còn anh, điều kiện xuất sắc, diện mạo điển trai, là sashimi hải sản đã qua chế biến ngon lành, hai người chúng ta, kém nhau vài quá trình. Chẳng qua là, nếu anh bằng lòng, tôi còn có một đứa em gái, diện mạo hay tính cách đều hoàn hảo hơn tôi.”

 

Harao bất đắc dĩ cười khổ, “Đường Mạn, con người em đúng là giải khuyến khích cũng không cho người ta, chỉ cho tôi giải an ủi. Được rồi, tôi cũng sẵn lòng có thêm một em gái.”

 

Hai người cười ha ha, lại ôm cô lần nữa, Đường Mạn vẫn đưa mắt nhìn theo anh ta.

 

Lời nói thoải mái rộng rãi, có thể có mối quan hệ trong sạch như vậy, đời người có được người bạn thế này, thật sự là chuyện may mắn.

 

Lúc về nhà, cô luôn nghĩ đến lời nói của Harao, “Em nên tin tưởng Khải Hiên, nếu anh ta đã lấy em, chắc chắn là có tình cảm với em. Bây giờ, anh ta rất nhớ em, nói một cách đơn giản, khi em ở đó, anh ta không yêu em, nhưng khi em đi rồi, anh ta lại phát hiện ra đã yêu em.”

 

Cô cười khổ, tiếc là một món ăn không ăn lúc còn nóng, đợi đến khi nguội lạnh mới nhớ động đũa vào, cuối cùng vẫn không tìm lại được mùi vị đó.

 

Cô suy nghĩ nhiều lần về một chuyện, Trương Khải Hiên tìm cô, nếu thám tử tư đưa tin tức về trễ như vậy, với tính cách của Khải Hiên, anh tuyệt đối sẽ không thu tay lại, sớm muộn gì, anh cũng biết được cô đang ở đây, tuyệt đối cũng sẽ biết được chuyện của cô và Lý Văn Khải.

 

Thậm chí, Đường Mạn còn tưởng tượng ra, nếu biết cô thích người đàn ông khác, Trương Khải Hiên nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Bây giờ, Đường Mạn lúc nào cũng hy vọng sẽ xuất hiện một người thứ ba có thể chiếm lấy Trương Khải Hiên, có thể dời tầm mắt anh đi chỗ khác, như vậy cô mới có thể an tâm thoải mái ra đi, chứ không đến mức phải áy náy thế này.

 

Đúng vậy, cô áy náy, áy náy cái gì chứ, cô kinh ngạc, chẳng lẽ, cô vẫn còn tình cảm với anh sao?

 

Nằm trên giường, không biết là là tư thế ngủ không đúng hay là lòng dạ rối bời, tóm lại, cô hệt như cái bánh nướng áp chảo, lật qua lật lại, mệt mỏi rã rời.

 

Bỗng nhiên, cô nghĩ đến một người, Chu Duyệt. Ở nhà họ Trương, người duy nhất cô thích, người sẵn lòng nói nhiều lời quan tâm với cô chính là Chu Duyệt. Nếu xấu hổ không biết nói chuyện thế nào với Trương Khải Hiên, cô gọi điện thoại cho chị ấy trước, thăm dò tình hình bên trong cũng tốt mà.

 

Tìm được số điện thoại của Chu Duyệt, cuối cùng cô cũng gọi đi.

 

Không ngờ người nhận máy là Trương Vũ Đồng, con bé dùng giọng nói ngây thơ hỏi: “Dì là ai?”

 

Đường Mạn thấy thích thú, cô nhịn không được trêu nó, “Dì là…… tiểu hồ ly Hoa Bối.”

 

Trương Vũ Đồng suy nghĩ một lát, đột nhiên mừng rỡ hét to, “Dì là thím út, dì nhất định là thím út, bởi vì chỉ có thím út mới kể cho con nghe câu chuyện hồ ly Hoa Bối thôi.”

 

Tư tưởng của Đường Mạn trong nháy mắt sụp đổ, nước mắt tràn ra khỏi viền mắt. 

 

Hóa ra chỉ làm người thân một khoảng thời gian, lại có thể có sức hấp dẫn lớn như vậy, nó gọi về vẻ dịu dàng đã lâu trong đáy lòng cô thức tỉnh.

 

Bên kia, Trương Vũ Đồng gọi to, “Mẹ ơi.”

 

Chu Duyệt vội vàng chạy đến, nhanh chóng tiếp điện thoại, cô kinh ngạc gọi, “Đường Mạn?”

 

Đường Mạn cố gắng đáp, “Chị dâu.”

 

Bỗng nhiên cô cảm thấy bản thân như một đứa trẻ đang khóc sướt mướt vì không muốn đi nhà trẻ, muốn nắm lấy gấu áo người lớn mà khóc thoả thích.

 

Chu Duyệt vội vàng nói, “Đường Mạn, đúng là em rồi, em đang ở đâu? Em có khỏe không? Sau lâu như vậy mà không gọi về nhà một lần?”

 

Cô hỏi liên tục như phụ nữ trung niên thời mãn kinh.

 

Đường Mạn xúc động hỏi: “Chị dâu, mọi người đều khỏe chứ?”

 

Chu Duyệt thở dài, “Khải Hiên đã khỏe lại, nhưng em không ở đây, Đường Mạn, đừng trách chú ấy nữa, quay về sớm một chút đi em.”

 

Đường Mạn chỉ khóc, “Xin lỗi chị dâu, lúc đó em cũng có lỗi.”

 

Chu Duyệt an ủi cô: “Ngoan nào, trên đời này không có chuyện gì là không vượt qua được, mọi người vẫn là người một nhà, ba mẹ cũng thông suốt rồi, cũng mong chờ em quay về.”

 

Đường Mạn bật khóc, muốn nói lại thôi, cuối cùng thì bà Trương và Trương Thụy Hằng cũng bằng lòng nhìn nhận đứa con dâu này sao? Đáng tiếc, suy nghĩ của cô đã khác, đầu óc mù mịt rồi, toàn thân cũng mệt mỏi nữa, chỉ duy nhất một suy nghĩ đang nhảy múa là không muốn đối mặt với những người này như trước.

 

Cô không cách nào đối diện với những lời nói ân cần và kiên nhẫn của Chu Duyệt nữa, cuối cùng chỉ có thể đáp, “Chị dâu, xin chị nói lại với Khải Hiên, bảo anh ấy giữ gìn sức khỏe cho tốt, qua một thời gian nữa, em nhất định sẽ về.”

 

“Em nói cho chị biết địa chỉ đi, chị bảo chú ấy đến đón em về, Đường Mạn, đừng chơi trốn tìm nữa em, về sớm một chút được không?”

 

Đường Mạn nghẹn ngào, tâm trạng phức tạp như một nồi bánh bao.

 

Cuối cùng cô nhẫn tâm, khi Chu Duyệt đang hỏi huyên thuyên, lời nói khổ sở đè nặng bản thân, cô cúp máy, cũng biết rằng, từ khoảnh khắc này trở đi, thế giới của cô không thể bình yên được nữa, sóng to gió lớn sẽ ập đến nhanh thôi.

 

Điện thoại báo có tin nhắn, là của Lý Văn Khải.

 

“Thương nhớ, mong mỏi, chờ đợi, khát vọng, ???” Mấy dấu chấm hỏi liên tiếp.

 

Cô rớt nước mắt, liên tục kéo ống giấy vệ sinh trong nhà vệ sinh, kéo đến khi đôi mắt sinh đau nhức, khóc một lát, cô trả lời anh, “Một món ăn, 8 lớp, mang theo tên một con vật nhưng lại có thể hình dung ra con người.”

 

Không ngờ chưa đầy 1 phút, anh lại có thể trả lời, “Con chó không để ý đến bánh bao.”

 

Đường Mạn nhắm mắt lại, đau thương khó bình tĩnh được, sao ở bên cạnh cô lại xuất hiện một tên đàn ông thối nổi tiếng như thế chứ?

 

Cô vừa tức vừa hận, gọi điện thoại cho anh, “Sao anh lại đối xử tốt với em như vậy? Thấy em bơ vơ quá sao? Em có đáng để anh thông cảm không? Em như nạn nhân Xô-ma-li đói khát à? Hay là em giống cô nhi trong trận động đất ở Vấn Xuyên?”

 

Tagged:

5 thoughts on “Dây leo [Q2-C19-F1]

  1. llvllyllvlly Tháng Chín 28, 2013 lúc 4:07 Chiều Reply

    tem tem
    lần đầu đc tem nhá
    tks nàng ^^

  2. Hải Châu Tháng Chín 28, 2013 lúc 5:30 Chiều Reply

    thật là mình vẫn ngu ngu thường không hiểu câu đố của hai anh chị này. haizz. chị về đi. về đi. cảm ơn bạn My!

  3. Anh Bùi Tháng Chín 28, 2013 lúc 6:50 Chiều Reply

    tớ chả hiểu gì câu đố của anh chị này, đừng về Đường Mạn

  4. ThiênDu Tháng Chín 28, 2013 lúc 10:09 Chiều Reply

    Chỉ có yêu nhau mới có cảm giác bắt đền hờn dỗi thế này, ĐM chắc chắn đã yêu LVK rồi!

  5. Jung Minyoung Tháng Chín 29, 2013 lúc 12:35 Sáng Reply

    Cảm ơn ss ạ!

    Uầy, thực ra anh Harao nói ko sai. anh Hiên có yêu chị chứ ko phải là ko, chỉ tiếc là anh nhận ra quá trễ, quá muộn màng.
    tình yêu một khi đã ko đc đáp lại thì sẽ tự động phai nhạt đi.
    tình yêu là phải đc bồi dưỡng cơ mà, nó ko phải là tình thân, tình anh em ruột thịt…
    tình yêu là một mức cao hơn của tình bạn, nếu yêu một người, dù bản thân cố gắng bao nhiêu đều cũng bị gạt bỏ.
    ngược lại trong lúc đau khổ đó lại có một tình cảm khác nhẹ nhàng hơn đến vs mình, thử hỏi bạn sẽ chọn thứ tình cảm đau khổ hay một sự nhẹ nhàng ấm áp tận đáy lòng?
    dù gì thì chị cũng nên trở về giải quyết cho xong hết và chị ko đc hối tiếc nha…
    áy náy vì đã bỏ chồng mà đi khi anh ấy bị bệnh, đồng ý… nhưng ko có lửa làm sao có khói? chuyện gì cũng có lý do và cái giá của nó…
    chị kết hôn sớm là cả anh Hiên và chị đều sai, nhưng anh Hiên sai nhiều hơn vì dù sao lúc đó cũng là do chị mang thai nên mới phải có quyết định như thế…
    dù gì thì anh Hiên sai ko chỉ một lần…
    cho nên chị cần quay về dứt khoát giải quyết, nhìn nhận lại tình cảm của bản thân…
    chỉ mong chị đừng phụ Văn ca ah, sẽ rất đáng thương nha…

    thêm nữa, em cũng ko hiểu đc chị Mạn vs Văn ca nói cái gì nha, câu đố chỉ hai người mới hiểu hay sao ý =))))))))))))))))))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: