Dây leo [Q2-C19-F2]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 19- Phần 2.

__________________________________-

Bên kia trả lời cô: “Cô Đường Mạn, cô gọi nhầm số rồi, mấy lời oán trách này, hẳn là cô nên gọi đường dây nóng đến <Bát nguyệt lãng tinh> lúc nửa đêm, số điện thoại là 119,119,”

Cô tức giận khóc mếu, “Lý Văn Khải, anh là tên vô lại trăm phần trăm, nội trong 15 phút anh phải lập tức xuất hiện trước mặt em, dù chỉ muộn 1 phút thôi, từ nay về sau em sẽ không có hứng thú muốn anh nữa.”

Anh cười, “Cần gì 15 phút chứ, 2 phút là đủ rồi.”

Đường Mạn hết hồn, “Anh đang ở đâu?”

“Dưới nhà em.”

Đường Mạn vô cùng ngạc nhiên và nghi ngờ, mở cửa ra, suýt chết ngất, “Anh lại có thể đứng dưới nhà em để rình em?”

Anh bước vào phòng, không đợi cô nói gì, anh cúi đầu đụng vào trán cô, “Xin lỗi em.” Anh nói.

Đường Mạn ngượng ngùng, “Người có chỉ số thông minh cao như thế lại nói xin lỗi với em sao?”

Anh nâng cằm cô lên, khẽ hôn lên chóp mũi và cánh môi cô, “Người có chỉ số thông minh cao cũng biết làm ra chuyện ngu ngốc mà. Xin lỗi, anh không nên nói em như vậy.”

Đường Mạn uất ức, vẫn muốn chế nhạo anh, nhưng anh ôm lấy đầu cô, nụ hôn như thủy triều rơi xuống trên mặt cô, bên tai cô, cô vòng tay qua, ôm chặt lấy thắt lưng anh, đáp trả nụ hôn của anh một cách nồng nhiệt. Thậm chí, cô vô cùng ngạc nhiên khi nghe bản thân đang nói, “Tối nay đừng đi nhé, em muốn anh ở lại với em.”

Anh gật đầu, giọng nói ấm áp mềm mại hệt như kéo sợi tơ, “Anh thành toàn cho em.”

Đường Mạn liền bực bội, cái này sao giống như cô đang cầu xin anh vậy.

Cô vung tay lên muốn đánh anh, anh bỗng né người, kết quả Đường Mạn nhào vào cái tủ bên cạnh cửa, lập tức kêu đau, lắc eo, cô đau suýt chảy nước mắt.

Lý Văn Khải gấp rút, nhanh chóng đỡ cô ngồi xuống sô pha. Đường Mạn vẫn khó nhọc vỗ thắt lưng, “Đau, đau quá!” Thật ra không chỉ cái eo mà toàn thân đều đau nhức.

Anh chộp lấy vai cô, trong giọng nói có chút yêu thương lấy lòng, “Đến đây, em nằm sấp xuống đi, anh xoa cho em một lát, em khó chịu ở chỗ nào?”

“Cả người đều đau.” Nói xong cô liền hối hận, trời đất ơi, chẳng lẽ muốn anh sờ hết cả người mình hay sao?

Anh lại nói, “Tốt lắm, anh biết rồi.” Giữa lúc cô đang nghi ngờ, anh giơ tay tháo vớ cô ra, “Em xoay người lại, nằm sấp xuống đi.”

Lúc này Đường Mạn mới có phản ứng, anh bóp chân cho cô, mặt cô liền đỏ bừng, vội vàng rút chân lại, bởi vì cô không phải là một thiên kim tiểu thư sống an nhàn sung sướng có đôi chân xinh xắn gì, phải thường xuyên mang giày cao gót đi tới đi lui nên trên chân đầy vết chai.

Không ngờ anh không để ý chút nào, ấn cô tựa vào sô pha, không nói gì cả mà bắt đầu bóp chân cho cô.

Đường Mạn lẩm bẩm: “Nhìn không ra nha, tổng giảm đốc Lý lại chăm sóc người khác thế này.”

Lý Văn Khải cúi đầu, khẽ hỏi bên tai cô: “Vừa rồi em gấp đến không thể chờ mà, sao bây giờ lại nhút nhát như con thỏ chui vào trong hang thế?”

Đường Mạn cũng đang suy nghĩ, đúng vậy, tại sao, tại sao đột nhiên cô lại có ý niệm ngoại tình đáng sợ ở trong đầu vậy?

Tim đập dồn như hồi hộp, cô hiểu, đúng, nếu bây giờ cô đi quá giới hạn, cũng ngoại tình, như vậy cô sẽ không có đủ sức để đối mặt với Trương Khải Hiên, có thể thẳng thắn nói với anh ấy, em đã làm chuyện có lỗi với anh, xin lỗi, để em ra đi nhé. Hoặc là chờ anh ấy nói một câu “Biến đi.”

Đúng vậy.

Lý Văn Khải cũng không biết tâm sự trong lòng cô, tay anh thành thạo ấn huyệt dưới chân cô. Lực vừa phải, Đường Mạn căng thẳng, rơi vào những suy nghĩ miên man, thật sự muốn giữ anh lại sao, như vậy cô cũng giống như những lời mà bà Lý đã từng nói? Cô rùng mình một cái, không được, không thể như vậy được.

“Thích không?” Lý Văn Khải ôm eo cô, giọng nói trầm thấp, mê hoặc tâm trí cô.

Mặt cô ứng hồng, “Có phải lúc nào anh cũng bóp chân cho phụ nữ như vậy không? Hay là ở bên ngoài được phụ nữ khác bóp cho?”

Anh kêu oan, “Đâu có chuyện đó, nếu có đi ra ngoài mát-xa chân, đó cũng là để thư giãn, cũng phải tìm kỹ thuật viên giỏi, anh không thích tìm nữ mát-xa chân đâu, sức lực và trình độ không đủ, mấy người mát-xa cho anh đều là nam.”

Cô hừ một tiếng: “Vậy… …” cô định không hỏi, lại nhịn không được, “Anh ly hôn lâu như vậy, thật sự có thể giữ gìn như thùng sắt hay sao?”

Anh cúi đầu, nói thầm bên tai cô, “Nếu nói không ăn trộm, thì là giả dối, ví dụ như bây giờ, anh rất muốn ăn trộm.”

Cô bị anh xoay người lại, tư duy ngưng trệ trong nháy mắt, anh cúi người xuống hôn lấy môi cô.

Đôi môi cô lạnh lẽo mà mềm mại, trong miệng có chút vị ngọt nhè nhẹ, anh nhẹ nhàng hôn cô, khe khẽ cắn cô, sự ấm áp từ đôi môi chậm rãi truyền đến, đòi lấy mùi hương giữa răng môi cô.

Cô rất ngoan ngoãn, ở trong lòng anh vẫn không ngúc nhích, để anh hôn mình.

Đột nhiên anh cảm thấy trên môi có chút mằn mặn, liền nghi ngờ buông cô ra, phát hiện thấy trên mặt Đường Mạn có nước mắt.

Anh không tin, “Em sao vậy?”

Đường Mạn chỉ khóc, “Em đã từng đồng ý với dì Thạch, sẽ không làm ra chuyện vi phạm đạo đức.”

“Bé cưng, đừng khóc.” Lý Văn Khải dỗ dành cô, “Anh đối với em là thật sự nghiêm túc, anh sẽ yêu em hết lòng, tình yêu mà anh đã từng dành cho vợ anh, bây giờ anh cũng dành cho em tình yêu đó. Em, mẹ anh, Thạch Băng, cả ba là những người phụ nữ quan trọng nhất trong đời anh, anh cần cả ba người luôn luôn ở bên cạnh anh.”

Đường Mạn vẫn đang đấu tranh, mặc dù trái tim đã tan ra, nhưng hành động lại muốn chống trả.

Đúng lúc này, cô bỗng nhiên cảm nhận được giữa hai chân có một dòng nước nóng hổi đang chảy xuống, cô lập tức hiểu được, quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của anh, cô chỉ thì thào nói một câu, “Cái đó, cái đó của em đến rồi.”

Lý Văn Khải hiểu ra, anh hung hăng nhéo một cái lên chân cô, nản lòng đành chịu nói: “Chết tiệt, em rõ là đào xong cái hố hại người khác phải giẫm lên mà!”

THANH ĐẢO.

Trương Khải Hiên ngồi trong phòng đọc sách chống đầu nhíu mày trầm tư, anh đã xuất viện, bây giờ nên đi Thượng Hải phải không? Hết lần này đến lần khác, anh luyện tập diễn biến cảnh tượng khi nhìn thấy cô, cô sẽ cảm thấy thế nào? Nhất định rất ngạc nhiên, anh nên mở miệng nói câu đầu tiên như thế nào đây?

“Tiểu Mạn, em có khỏe không?”

Điện thoại lại vang lên, anh liếc qua dãy số, liền nhíu mày, lập tức nhấn nút ngắt.

Là Từ Mạn.

Chết tiệt, 18 tuổi đã bắt đầu cua gái, từ trước đến giờ tính gộp lại cũng có 7-8 cô, nhưng chưa từng bị một cô gái chủ động chiếm đoạt khi đang say nửa tỉnh nửa mê. Hơn nữa, quá trình không lãng mạn chút nào, thậm chí hết sức vô liêm sỉ. Sai khi tỉnh lại, gần như là anh hốt hoảng mở cửa xe chạy trốn về bệnh viện, sau khi trở về, anh hối hận trốn trong nhà vệ sinh không ngừng nôn mửa, cho dù Đường Mạn hoàn toàn không biết gì về chuyện này, thì anh cũng không có cách nào tha thứ cho chính mình.

Chu Duyệt vội vàng gõ cửa bước vào, “Khải Hiên, hôm nay Đường Mạn gọi điện thoại cho chị.”

Trương Khải Hiên quá kinh ngạc và vui mừng, anh không tin vào tai mình: “Cô ấy gọi điện thoại cho chị?”

Cô gật đầu, “Đúng vậy, đúng là em ấy, chị dẫn Đồng Đồng ra ngoài dùng cơm, khi đi vào nhà vệ sinh thì Đồng Đồng nhận máy, lúc đầu chị cũng không tin, cho đến khi em ấy gọi chị mấy tiếng chị dâu trong điện thoại, lúc này chị mới có phản ứng.”

Trương Khải Hiên cau mày, trái tim anh lạnh ngắt, “Đường Mạn gọi điện thoại cho chị? Cô ấy gọi điện cho chị cũng không gọi nói chuyện với em sao?”

Có một ý niệm lập tức dâng lên trong đầu anh, Đường Mạn không muốn nói chuyện với anh, cô thà rằng trốn tránh anh, gọi điện thoại cho người ngoài như Chu Duyệt cũng không muốn nói câu nào với anh, điều này có nghĩa là gì? Trong lòng anh vừa giận vừa đau, đúng vậy, cô thất vọng hoàn toàn, tuyệt vọng hoàn toàn với mình, anh nhất thời ngồi phịch xuống ghế, cả người không còn sức lực.

Chu Duyệt phát hiện ra vẻ mặt của anh khác thường, cô có chút thông cảm với anh.

Trương Khải Hiên cười khổ, “Cô ấy nói gì?”

“Em ấy nói bây giờ đang ở Thượng Hải, vẫn khỏe, em ấy hỏi thăm chú, chị nói rất chi tiết với em ấy, chị còn nói với em ấy, người hiến tủy cho chú không phải ai khác mà chính là em ấy.”

“Vậy cô ấy trả lời thế nào?”

“Em ấy không nói gì cả, chỉ nói thật trùng hợp, chị hỏi em ấy đang ở đâu, em ấy không muốn nói nhiều, chỉ nói hy vọng em giữ gìn sức khỏe cho tốt.”

Trương Khải Hiên hừ khẽ một tiếng, xem ra Đường Mạn cũng không biết anh đã biết nơi ở của cô.

Được rồi, anh quyết định, đặt vé máy bay ngày mai đi Thượng Hải. Bây giờ một phút anh cũng không muốn đợi nữa, càng trễ, hiểu lầm chỉ ngày càng sâu, tạo cơ hội cho tên khốn Lý Văn Khải kia một cách uổng phí.

Đúng, một phút anh cũng không muốn chờ đợi thêm nữa, bây giờ anh nôn nóng muốn gặp cô, xa nhau đã 9 tháng, buổi tối đi ngủ không có Đường Mạn trong phòng, nhìn giá quần áo của cô trong ngăn tủ, anh ngoại trừ đau lòng vẫn là đau lòng, thậm chí trong lúc hoảng hốt, anh cảm thấy như thời gian chưa từng trôi đi, liền như cái ngày của một năm trước, họ vẫn là họ của một năm trước.

Làm sao có thể, cô lại không gọi điện thoại cho anh, mà gọi trực tiếp cho Chu Duyệt, bản thân bị suy nghĩ này tra tấn gần như không thở nổi, cô lại thờ ơ gọi điện cho Chu Duyệt, người phụ nữ này đúng là bạch cốt tin nhẫn tâm mà.

Anh thật sự không cam lòng, có chút tức giận, có chút đau khổ, nhưng rất nhanh, anh bị sự đau đớn và tự trách thật lớn vây quanh.

Anh tự nói với mình: “Tiểu Mạn, anh biết em cảm thấy khó khăn lắm, em rất đau, mà nỗi đau đó là anh gây ra cho em. Xin lỗi em, thật sự xin lỗi em, cho đến bây giờ anh mới nhận ra, anh yêu em, yêu em điên cuồng. Sự kiên cường của em, thông minh của em, dũng cảm của em, tất cả tất cả của em đều ở trong trái tim anh, anh không thể sống thiếu em, cho nên, anh nhất định phải tìm được em, nhất định phải giữ em lại bên cạnh anh, chẳng sợ em sẽ xua đuổi anh đi, em dùng lời lẽ cay nghiệt nhất để kích thích anh, anh cũng sẽ giữ chặt lấy em, anh sẽ không buông em ra, không bao giờ muốn buông em ra nữa, không bao giờ muốn phải thế này nữa.”

Tagged:

7 thoughts on “Dây leo [Q2-C19-F2]

  1. Sami Tháng Mười 1, 2013 lúc 10:28 Sáng Reply

    tem :v :v. lại có truyện đọc rồi. Cảm ơn chị My nhiều ❤

  2. bichdung1112 Tháng Mười 1, 2013 lúc 10:33 Sáng Reply

    E bực quá đi mất! >”< canh me thịt mấy chương rồi đó mà cứ bị hụt hoài!

  3. khuongcoi Tháng Mười 1, 2013 lúc 11:31 Sáng Reply

    Có khi nào cái cô Từ Mạn đó có thai không nhỉ lại có chuyện hay rồi . Mình chẳng thích Khải Hiên chút nào để ĐM cho anh ta thật lãng phí.
    My ah cảm ơn nhé.

  4. vanlun Tháng Mười 1, 2013 lúc 11:34 Sáng Reply

    không biết cuối cùng đường mạn yêu ai nhỉ. mong là yêu lý văn khải, hí

  5. he0luoi Tháng Mười 1, 2013 lúc 6:18 Chiều Reply

    mong la DM thah zoj khaj ca ak chu hk thjk zoj hien ca ty nao.tk chj MY nhju nhju nhe

  6. carbunkleee Tháng Mười 2, 2013 lúc 9:14 Sáng Reply

    Ta đoán TKH k thể nào dành đc ĐM từ LVK nữa vì bh còn có thêm 1 TM nữa cơ mà

  7. chanhcamquyt Tháng Mười 2, 2013 lúc 10:16 Sáng Reply

    Liệu có phải tác giả muốn để Đường Mạn quay về với Khải Hiên không nhỉ? Sao mấy lần Lý Văn Khải sắp ăn được Đường Mạn đến nơi rồi lại hỏng
    huhuhu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: