Dây leo [Q2-C21-F1]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 21-Phần 1.

_________________________________________

Trương Khải Hiên đã luyện tập qua vài lần cảnh tượng gặp lại, nên anh không cảm thấy lạ chút nào khi Đường Mạn có vẻ mặt như vậy. Do đó, anh điềm nhiên bình tĩnh nở nụ cười.

“Tiểu Mạn, em khỏe không?”

Đường Mạn như đang nuốt một củ gừng trong cổ họng, nuốt không trôi, hoảng hốt mà nuốt.

Lúc này đây, cô bỗng có cảm giác như trong《 Thiên Long Bát Bộ》, lúc Mộc Uyển Thanh gặp lại Đoàn Dự, câu nói diễn tả tâm trạng phức tạp đó, “Muội… …, có khỏe không?”

Cô không trả lời được.

Trương Khải Hiên ngừng một lát, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ: “Xin lỗi, trễ như vậy mới đến tìm em.”

Đường Mạn quá bất ngờ, cô biết anh sẽ đến, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy.

Anh hơi gầy, khuôn mặt không còn đầy đặn như năm ngoái, xương gò má hơi nhô lên, hốc mắt hơi trũng xuống, nhưng sắc mặt anh đã tốt hơn trước đây rất nhiều. Trước đó, anh còn muốn che giấu tình trạng của mình, nhưng nhìn kỹ, vẫn có chút mệt mỏi và vẻ có bệnh, nhưng bây giờ, sắc mặt anh lộ vẻ trắng hồng khỏe mạnh, có hơi giống như cây cối mùa xuân vừa được tưới nước, nụ mới nhú đã có vẻ rất khỏe mạnh.

Cô trấn tĩnh lại, “Khải Hiên, chào anh.”

“Cũng không thể mời em được… …?”

“Em đang vào ca.”

Anh đã sớm chuẩn bị, “Không sao, anh đợi em tan ca cũng được.”

Đường Mạn khách sáo lui ra, anh đến, chống đỡ làm sao đây? Anh là chồng cô, sao cô lại chột dạ như kẻ cắp thế này?

Cô muốn bình tĩnh thoải mái làm việc, lại cảm thấy đau xót quá, thời gian và hoàn cảnh đều đang chống lại cô, 4 tiếng sau cô bắt buộc phải tan ca, cuối cùng vẫn không có cách nào trốn tránh anh. Còn Trương Khải Hiên, ngồi tại chỗ đó, rất hứng thú xem tạp chí tài chính và kinh tế.

Chỉ là cô có cảm giác cho dù cô đi đến đâu, đôi mắt anh đều dõi theo cô.

Cô tự nhủ: “Bình tĩnh nào, cho dù mình thật sự ngoại tình, đó cũng không phải là ngày tận thế, cũng không ai dám trầm lồng heo mình, huống hồ, là người nhà họ Trương trơ tráo đuổi mình đi, Trương Khải Hiên là người đáng giận khi ngoại tình trước, mình bị ép buộc, mình đâu có định mặt dày vô sỉ, đúng là mình nên chuẩn bị sẵn một thanh đao, nếu anh ta dám ầm ỹ với mình, mình sẽ dùng binh khí chém đứt áo giáp của anh ta.”

Đúng, ngẩng cao đầu lên, cô cứ như vậy, không ngừng cổ vũ chính mình, cho đến khi trái tim trong lồng ngực đập càng lúc càng nhanh, biểu cảm trên gương mặt càng ngày càng đông cứng.

Nhưng vẫn không kiềm chế được, phải lẳng lặng nhìn lén anh vài lần. Anh gầy quá, nhưng vẻ điển trai không hề sụt giảm, thậm chí khí chất hơn người của anh vẫn như cũ. Còn có, đường cong đôi môi anh vẫn đẹp như vậy, ngồi ở đó như người mẫu nam trong tạp chí ảnh, chết tiệt, anh vẫn đẹp trai như vậy, trong 4 tiếng đó, anh xem hết tất cả tạp chí của nhà hàng, có nữ phục vụ ngại ngùng đưa tạp chí mới cho anh, anh lễ phép đáp lại: “Cám ơn cô.”

Kết quả, Đường Mạn nhìn thấy vẻ mặt đỏ ửng của cô gái đó, cô vô cùng ngạc nhiên, nghĩ lại có lẽ trái tim cô ấy đang rụt rè, Đường Mạn than thở, anh, thật sự là khác biệt mà, lúc bệnh thì có thể thu hút y tá; lúc khỏe mạnh, quả nhiên có thể tùy tiện giết chết mấy con bò cái ở ven đường.

Cuối cùng cũng tan ca, Đường Mạn thay đồ xong, Trương Khải Hiên đã đứng trước cửa chờ cô.

“Có thể đi được chưa?” Anh hỏi.

Đường Mạn gật đầu.

Ra đến cửa, cô hỏi: “Anh đến lúc nào vậy?”

“Tối qua.” Anh trả lời một cách thờ ơ, cùng cô sải bước trên con đường đèn hoa rực rỡ.

Đường Mạn bối rối từng hồi, tối qua, cô như nữ chính trong tiểu thuyết 《 Dây chuyền》, lần đầu tiên bước vào xã hội thượng lưu, vô cùng căng thẳng, sợ bản thân làm trò hề, bước đi cũng không dám, nhưng Lý Văn Khải luôn ở cùng cô, lạ thật, cũng không có người nào hỏi Lý Văn Khải cô là ai, dường như mọi người đã quen rồi, bên cạnh đàn ông nhất định phải có một cô gái trẻ làm nền, mà cô chính là cái phông nền bình thường không hơn không kém.

Cô tìm đại một đề tài: “Trên máy báy không ồn lắm đúng không?”

“Không, anh và tài xế lái xe đến.”

Cô cảm thấy lạ, lái xe ư? Lộ trình mất 10 tiếng đồng hồ?

Trương Khải Hiên giải thích, “Anh muốn đón em về, thời gian em ở bên ngoài lâu như vậy, cũng có không ít hành lý, đi xe sẽ tiện hơn.”

Đường Mạn ngạc nhiên, “Anh như vậy là khẳng định em có thể quay về cùng anh?”

Anh thản nhiên nói, “Tiểu Mạn, đây là mục đích anh đến, em cảm thấy anh sẽ dễ dàng vứt bỏ sao?”

Đột nhiên, Đường Mạn cảm thấy vô cùng tức giận, Trương Khải Hiên vẫn giống như trước, cô đi làm, anh không thích, nhất định phải đến phá. Còn bây giờ, anh đã tính toán xong kế hoạch phải đưa cô về, dương như mọi thứ là hiển nhiên, cô không thể trốn chạy, ngoại trừ ngoan ngoãn trở về cùng anh, cô ở đâu, anh cũng có thể đi theo như cái bóng.

Đường Mạn đứng ở ven đường, dừng chân lại, tầm mắt giao nhau với anh, cô nắm chặt tay, nín thở nhìn chăm chú.

Trương Khải Hiên lại điềm đạm nhìn cô, nếu nói ánh mắt cô cứng rắn hơn kim cương, vậy thì ánh mắt của anh chính là êm dịu còn hơn cả bọt biển. Trong ánh mắt dịu dàng nhìn cô có thể đủ để bóp chết con sử tử chín đầu ở Châu Phi kia, không biết tại sao, Đường Mạn rất muốn chất vấn anh như có súng trong tay, lời nói đến bên miệng rồi lại là: “Cái đó, trước tiên chúng ta đi ăn chút gì đi.” Một câu như vậy.

Anh gật đầu, “Được, em muốn ăn gì?”

Hả, cô muốn, đậu hủ tương cay có thể khá hơn không nhỉ, Trương Khải Hiên, không phải anh rất thích ăn đậu hủ sao?

“Được, em biết một nhà hàng Thái Lan, mùi vị không tệ, không gian cũng ổn.”

Anh lập tức giơ tay vẫy taxi.

Đến nhà hàng, sau khi ngồi xuống, anh vẫn trắng trợn nhìn cô.

Đường Mạn bị anh nhìn đến nỗi lông toàn thân dựng đứng, cô đành hỏi: “Khải Hiên, sức khỏe anh hồi phục tốt chứ?”

“Tốt lắm, hôm trước còn đánh cầu lông với đồng nghiệp, kết quả giết hắn đến nỗi không ngóc mặt lên được.”

“Chị dâu nói tuần trước vì anh bị cảm cúm dẫn đến nhiễm trùng đường hô hấp phải nhập viện.”

“Hơi cao máu, người bình thường nào không có bệnh chứ, chỉ là mọi người lo lắng quá đà thôi.”

Hai người đều rất hồi hộp, rõ ràng là người thân thiết nhất, nhưng khoảng cách trái tim lại xa ngàn dặm.

Đợi đã lâu, cô uống nước, anh mân mê cái ly, để phá vỡ sự im lặng, anh hỏi cô trước: “Tiểu Mạn, sao lúc ấy không nói cho anh biết, em đăng kí làm người hiến tặng.”

Đường Mạn trả lời ngắn gọn, “Thật ra chỉ là một chuyện nhỏ, cũng đơn giản như hiến máu vậy thôi, em cảm thấy không cần thiết phải nói, huống hồ…” Cô tự giễu, “Em ở nhà, vẫn luôn là khách.”

Lời nói của cô khiến anh xấu hổ, “Xin lỗi, thật sự xin lỗi em.”

Đường Mạn luống cuống, “Không sao, thật sự không sao mà.”

“Trước kia anh đối xử với em, quả thật có chút quá đáng.”

Đường Mạn kinh ngạc ngẩng đầu, đây là đang nhận lỗi sao? Trời đất, Trương Khải Hiên kiêu ngạo tự phụ như vậy lại có thể cúi đầu nhận lỗi?

Cô khúm núm, “Thật sự không trách anh được, tính tình của em nóng nảy, không ngăn nổi lời nói của mình, dù là người tu dưỡng cũng có thể bị em chọc cho giận dữ.”

Rốt cuộc, phục vụ cũng bưng món ăn lên.

Cả hai cúi đầu không nói gì.

“Về nhà đi, Tiểu Mạn.”

Đường Mạn bỗng nhiên có một cảm giác, anh giống như mới cãi nhau một trận với người yêu, nhẹ giọng khiển trách chính mình để dỗ dành cô, đừng tùy hứng, sau đó nhẹ nhàng bâng quơ, giống như chuyện đó chưa từng xảy ra.

Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, trong ánh mắt ấy, cô nhìn thấy rõ sự chân thành.

Cô quả quyết từ chối: “Không, bây giờ em không thể quay về.”

“Vì sao?”

Đường Mạn trả lời, “Bởi vì, bạn trai của em không có ở đây.”

Đúng vậy, nếu Trương Khải Hiên có thể tìm đến đây, có chuyện gì mà anh không biết chứ?

Đường Mạn chăm chú nhìn ánh mắt của Trương Khải Hiên, hai người từng là vợ chồng, từ trong mắt của nhau đã vô số lần nhìn đối phương, nghiền ngẫm tâm tư của đối phương, quả nhiên trong ánh mắt anh, cô nhìn thấy sự thất vọng, cái nhíu mày của anh viết rõ sự mất mác, khổ sở, đau đớn, tự trách và áy náy. Còn trong đồng tử ấy, như đồng tử của một con mèo, thoáng thu hẹp lại, ngưng kết cô lại thành một chấm nho nhỏ.

Cô cụp mắt xuống, khẽ nói, “Khải Hiên, chắc là anh đã biết hết, xin lỗi, lúc anh vẫn chưa thoát khỏi lằn ranh sống chết, em lại bốc đồng bỏ đi, chính xác là bản thân em rất tùy hứng, mà hậu quả của sự tùy hứng làm bậy này lại tiếp tục lan tràn, em đã thích người khác. Thật xin lỗi, em không tài nào đối diện với anh nữa.”

Tay phải của anh đặt trên bàn, ngón trỏ lặng lẽ tìm lại khoảng cách một centimet trên mặt bàn, trong lòng cảm thấy quá khó khăn, cô lại có thể trực tiếp nói ra chuyện này nhanh như vậy. Không, tuyệt đối không thể.

Anh nói: “Không sao, mọi thứ đều có thể làm lại từ đầu. Khi biết em chính là người hiến tủy cho anh, anh khổ sở gần như chết đi, so với câu nói anh đến để giữ em lại càng khó hơn. Đường Mạn, thật sự xin lỗi em, em đối xử với anh tốt như vậy, anh lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương em, em tha thứ cho anh đi, cho anh một cơ hội để anh có thể bù đắp lại một lần nữa. Không phải là chúng ta đã làm hòa với nhau rồi hay sao, lúc ở Tế Nam, chúng ta đã làm hòa rồi mà, chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa, đúng không?”

Đường Mạn rất đau xót, “Giữa hai chúng ta vĩnh viễn không có cách để trở lại như xưa, từng tổn thương có thể không tính toán, dối gạt cũng có thể quên đi, nhưng duy nhất một chuyện không cách nào thay đổi được, chính là tình yêu đã thay đổi, em đã thích người khác, rất vô sỉ đúng không, so với cuộc sống bắt đầu lại như trước, em quen với cuộc sống hiện tại của mình hơn. Khải Hiên, chúng ta chia tay đi.”

Trương Khải Hiên cau mày, Đường Mạn cúi đầu tự trách.

Anh nói: “Ăn cái gì đi!”

Hai người không nói gì, cùng nhau ăn thức ăn trước mặt mình. Một câu hỏi tình cờ với đối phương, đánh gãy tình hình căng thẳng.

“Đồng Đồng khỏe không?”

“Khỏe, nó cao thêm nửa cái đầu, nó vẫn rất nhớ em, thường xuyên hỏi thím út đang ở đâu.”

“Những người khác cũng khỏe hết chứ.”

Anh đáp: “Đều khỏe, còn mẹ, mẹ cũng vô cùng nhớ em.”

Đường Mạn buông muỗng xuống.

Bà Trương.

Advertisements

Tagged:

10 thoughts on “Dây leo [Q2-C21-F1]

  1. bichdung1112 Tháng Mười 7, 2013 lúc 10:12 Sáng Reply

    nói xạo, bà Trương xiêm la đó nhớ ĐM hồi nào chứ? anh Khải ơi a đi đâu mà lâu về vậy? ĐM của anh sắp bị chồng cũ giật lại kìa!!! còn con nhỏ Mạn j j đó đâu rồi? sao không xuất hiện kéo TKH của nó về chứ?!! =_=!

    • chanhcamquyt Tháng Mười 7, 2013 lúc 1:07 Chiều Reply

      ừ ừ, ta cũng đồng ý với nàng, nhưng ta tin Đường Mạn nhất định đợi Lý Văn Khải về

      • bichdung1112 Tháng Mười 7, 2013 lúc 1:52 Chiều

        trời ơi *bắt tay* cái! ta là fan cuồng cuồng cuồng của anh Khải đây, hic còn tới 19 chương nữa… sợ là ĐM thành đôi với TKH quá hic

    • kimmina1908 Tháng Mười 7, 2013 lúc 3:46 Chiều Reply

      bắt tay cái!!!!
      ta tán thành ý kiến của bạn.

  2. leyna Tháng Mười 7, 2013 lúc 12:16 Chiều Reply

    Chẳng qua TKH nói vậy để làm vui lòng ĐM thôi, mình nghĩ vậy ! Bà Trương khủng long kia chỉ vì sợ con trai yêu quí của bà giận bà, nên mới xuống nước thôi. Anh ta dĩ nhiên là ko thể nào nghĩ ra được mẹ mình có thể độc ác, nghiệt ngã đến như vậy, nên anh ta tin mẹ mình đã thay đổi. ĐM mà nhu nhược hoặc ko quên được tình cũ, thì mình * giận * tác giả lắm lắm í !

  3. vanlun Tháng Mười 7, 2013 lúc 12:52 Chiều Reply

    mình thật sự thích đường mạn và lý văn khải, đó mới là cuộc sống chứ. sống với tkh suốt ngày khép nép , sợ sệt, 1 con ng quá tự cao, sao mà sống được, mình mong đường mạn tới với Lý Văn Khải ^^

  4. kimmina1908 Tháng Mười 7, 2013 lúc 3:52 Chiều Reply

    Mình thật ko nghĩ ra là nếu ĐM về cái nhà đó thì sẽ thế nào nữa !!!!!
    Cho dù KH có tha thứ cho ĐM đi chăng nữa thì, bà Trương có chấp nhận ko?
    Hay là trước mặt con trai là vậy, nhưng sau lưng lại mắn chửi là người phụ nữ ko ra gì, chồng đau bệnh ko lo chăm sóc mà đi tìm trai bên ngoài. Ai chứ bà Trương thì ko gì là ko thể àh!!!!!!
    Dù sao thì mình cũng thích chị Mạn với anh Lý hơn.
    Về với anh Hiên có quá nhiều bất trắc ko biết đâu mà lường, có nhiều đau khổ và dằn vặt hơn.

  5. pingpong2411 Tháng Mười 7, 2013 lúc 9:31 Chiều Reply

    Phục chị Mạn quá dứt khoát. Cho anh Hiên ko còn cơ hội nối lại tình xưa. Thêm con Mạn kia nó mà lại đây quấy rối là chị Mạn sẽ thuộc về anh Khải. **Hạnh phúc vô biên**

  6. vivi Tháng Mười 7, 2013 lúc 11:12 Chiều Reply

    mặt nó dày thật!!!!sao ko cầm con dao gọt bớt da mặt nó đi.ghét gê

  7. Mân Côi Tháng Mười 8, 2013 lúc 6:17 Chiều Reply

    Ngóng! Càng đọc càng hay! Thanks!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tô Ngọc Hà

♥Lỡ sinh ra là để yêu nhau chẳng rời xa đâu...♥

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Sơn Hạ Lãn Miêu

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: