Dây leo [Q2-C21-F2]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 21- Phần 2.

_________________________________

Trương Khải Hiên giải thích, “Anh biết, mẹ làm tổn thương em, mẹ cũng đã tự trách mình rất nhiều. Lần này đến Thượng Hải, vốn dĩ mẹ đòi đến, nhưng anh đã khuyên mẹ, Tiểu Mạn,” anh bỏ hết lòng tự trọng, giọng điệu mềm dịu đi rất nhiều, “Tiểu Mạn, chúng ta về nhà nhé, người chung một nhà đừng kết ân oán nữa, anh cần em.” Anh khổ sở, “Anh cũng rất yêu em, em đi rồi anh mới phát hiện, hóa ra anh yêu em sâu đậm như vậy.”

Đường Mạn ngây người, đây là Trương Khải Hiên sao? 9 tháng không gặp, anh lại bệnh nữa sao, toàn bộ đầu óc đều bị 84 chất khử trùng rửa sạch rồi sao, từ đỉnh đầu đến lòng bàn chân, cô nghe không biết là cảm động hay kinh ngạc, toàn thân đều nổi gai ốc.

Nếu không phải đã yêu Lý Văn Khải, nghe từng câu nói chân tình như vậy của Trương Khải Hiên, cô sẽ khóc, sẽ chấp nhận bản thân mình sai rồi, sẽ tìm bậc thang rồi tự lăn xuống.

Nhưng sự cảm động chỉ tồn tại đúng 3 giây.

“Khải Hiên, đã là quá khứ, không nên nhắc lại.”

“Đúng, chúng ta không nhắc lại nữa, chúng ta hãy bắt đầu lại đi. Đường Mạn, máu của em đang chảy trong cơ thể anh, không có em, anh không thể nào ngồi ở đây, không có em, anh không thể nào nhìn rõ chính mình, về nhà đi em, con đường về nhà cho dù dài thế nào chăng nữa, cũng không dài bằng đời người. Nếu chúng ta đã là vợ chồng, còn có một phần mười vạn duyên phận nữa, tương lai sẽ khiến chúng ta càng quý trọng nhau hơn, thời gian 80 năm hay 100 năm, chúng ta có thời gian dài như thế, có thể sống với nhau vô cùng hạnh phúc.”

Đường Mạn cười hờ hững, “Khải Hiên, xin anh nghĩ thoáng hơn một chút, quả thật là em đã yêu người khác, cũng giống như anh với Cao Nhân Tuệ, bây giờ anh có thể bắt đầu lại lần nữa với cô ấy không?”

Anh xấu hổ không cách nào trả lời được.

Đường Mạn bùi ngùi, “Em tin rằng anh và cô ấy không cách nào bắt đầu lại, cũng giống như em và anh, đã bỏ lỡ nhau rồi, nếu anh đang xin lỗi em về những chuyện trước đây, em sẽ nhận, cũng cám ơn anh cuối cùng có thể chân thành thẳng thắn nói rằng anh yêu em. Nhưng mà, lúc em bỏ đi, là giận, em bỏ lại người chồng bệnh nặng, là vô tình, em không nhớ tình nghĩa vợ chồng, là bất nghĩa, em chống đối với mẹ chồng, là bất hiếu. Khải Hiên, người nên nói xin lỗi là em, xin anh tha thứ cho em.”

Trương Khải Hiên cứng đờ tại chỗ, anh cũng bắt đầu ở thế rối loạn, anh biết Đường Mạn khéo ăn khéo nói, chưa bao giờ hạ thấp phong độ, nhưng anh không ngờ Đường Mạn thật sự nói có tình có lý như vậy. Anh xấu hổ.

Hai người lại rơi vào cục diện bế tắc.

Thật lâu sau, Đường Mạn ngẩng đầu, “Em sẽ nhanh chóng dành thời gian để quay về Thanh Đảo, cùng anh hoàn tất thủ tục ly hôn.”

Lòng dạ Trương Khải Hiên hoàn toàn chùn xuống, cô lại có thế trực tiếp nói ra hai chữ “ly hôn”!

Nhưng anh vẫn không hiểu, không từ bỏ ý định anh hỏi: “Em yêu anh ta vì cái gì chứ? Điều anh ta cho em, anh đều có thể cho em mà.”

Đường Mạn mỉm cười, “Không đâu, Khải Hiên, có một chuyện anh ấy hơn anh, đó là anh ấy yêu trẻ con, thật lòng thật dạ yêu trẻ con, bởi vì yêu trẻ con cho nên anh ấy vĩnh viễn sẽ không lên giường với phụ nữ khác ở sau lưng người vợ đang mang thai của mình; bởi vì yêu trẻ con, anh ấy sẽ không để cho người phụ nữ yêu nhau suốt 4 năm, mang thai 3 lần vì anh ấy nhưng lại không cưới cô ấy, anh ấy sẽ càng yêu thương người phụ nữ vì anh ấy mà mang thai, khi người phụ nữ ấy bị thương, anh ấy sẽ không trách mắng cô ấy, mà thấu hiểu và đối xử với cô ấy một cách yêu thương, không nói đến chuyện khác, chỉ vì một nguyên nhân này thôi, anh đã không thể so với anh ấy.”

Trương Khải Hiên chết lặng tại chỗ, anh đã chuẩn bị một bụng lời nói, khẩn thiết cầu xin thật chân thành, kết quả khi thật sự ứng đối với hiện trường, như một đống bản nháp không giống với đề tài, cuối cùng chỉ là một đống giấy vệ sinh chùi phân mà thôi.

Anh khổ sở vô cùng, thở dài một tiếng, không kiềm được đau đớn, thế nên không kiểm soát được nước mắt đang rơi lã chã không ngừng.

Đường Mạn cũng cảm thấy khó quá. Cơm, ai cũng ăn không vô.

Đường Mạn cười khổ, “Khải Hiên, anh có biết tâm trạng lúc em rời khỏi Tế Nam là thế nào không? Trời đất quay cuồng, bầu trời đen kịt, bị mẹ chồng mình hiểu lầm, đuổi ra khỏi nhà. Em không biết bản thân đã làm sai cái gì, lại phải nghe những lời chỉ trích nặng nề như vậy, điểu em mong mỏi mãnh liệt nhất chính là có thể bước đến nắm lấy tay anh, nhìn khuôn mặt anh, nhưng khi em chạy đến bên ngoài phòng bệnh, cái em thấy chỉ là người phụ nữ ở cùng chồng em.”

Trương Khải Hiên không ngừng giải thích, “Thật sự là anh không hứa hẹn gì với cô ấy hết, anh… …”

Đường Mạn lắc đầu ý bảo anh không cần giải thích, “Giây phút em rời khỏi nhà họ Trương, em đã tự nói với mình, duyện phận giữa em và anh, với cả nhà họ Trương đến đây chấm dứt, em sẽ không quay về đó nữa. Xin lỗi Khải Hiên, không có tình yêu lâu bền để chống đỡ em đi đến bây giờ, hôn nhân của chúng ta vừa bắt đầu đã là một sai lầm, yêu anh chính là tình cảm mãnh liệt trong khoảnh khắc, cứu anh chính là sự trùng hợp của cơ duyên, hiện tại em đã làm xong những gì em có thể làm, em muốn rời khỏi anh, em nhất định phải ly hôn.”

Trương Khải Hiên nhìn cô, anh không nhìn ra được chút tình cảm nào dành cho mình trong mắt Đường Mạn nữa, cô bình tĩnh, ôn hòa, giọng nói mềm nhẹ không lo lắng bất an hay căng thẳng giận dữ nữa, cô thật sự muốn đi. Hệt như một chiếc lá khô mùa thu, phiêu diêu rũ xuống trên ngọn cây, một cơn gió thổi đến, nhẹ nhàng khe khẽ, tình cảm của họ cũng bay đi như vậy.

Los Angeles- Mỹ.

Lý Văn Khải nhận phòng ở khách sạn, giao tiếp ngắn gọn với đồng nghiệp đến đón mình, sau khi người đó đi khỏi, anh lập tức gọi điện thoại cho Đường Mạn, anh đã từng hứa với cô.

Chuông điện thoại reo 5 lần cô mới tiếp.

Điện thoại vừa được nối, tiếng nói của Đường Mạn truyền đến, trong lòng anh tràn đầy trông mong Đường Mạn sẽ trêu đùa vui vẻ với anh: “Xin chào, xin hỏi anh tìm cô Đường Mạn phải không? Tìm Đường Mạn có chuyện gì không? Tán gẫu xin nhấn phím 1, hỏi đáp câu đố xin nhấn phím 2, nối chữ xin nhấn phím 3, không có chuyện gì xin trực tiếp gác máy.”

Nhưng bây giờ Đường Mạn lại do dự nói một chữ: “À?”

Anh tựa vào đầu giường, nói nửa đùa nửa thật: “Phong cảnh ở L.A thật đẹp, nhưng khi anh nằm xuống, không tự chủ được mà nghĩ đến em, chẳng lẽ anh chưa quen với chênh lệch múi giờ, hay là, anh đói bụng?”

Đường Mạn nói trong điện thoại: “Chỗ em đang có chút việc. Chờ em về nhà sẽ liên lạc với anh sau.”

Anh cảm thấy lạ, đành không vui nói: “Được rồi, trước khi em ngủ, anh sẽ gọi điện lại cho em.”

Đường Mạn cúp máy.

Có lẽ thật sự bận rộn, anh nghĩ.

Trương Khải Hiên nhìn Đường Mạn nhận điện thoại, biểu cảm trên mặt cô khiến anh lập tức nghĩ đến một người, Lý Văn Khải.

Tên chết tiệt này, hắn có cái gì tốt chứ? Trước khi đến Thượng Hải, anh đã tìm hiểu rất kỹ càng gia sản của Lý Văn Khải. Đích thực, Lý Văn Khải rất xuất sắc, hắn học ở Mỹ, tốt nghiệp đại học Yale, lại làm việc tại Mỹ, bởi vì không bỏ được mẹ, cuối cùng xin chuyển về Trung Quốc. Ở thị trường Trung Quốc, điều hành một công ty đa quốc gia rất thuận lợi, bây giờ, hắn còn nhắm vào vị trí tổng giám đốc khu vực Trung Quốc.

Đúng vậy, người này chính xác không dễ đối phó, muốn đánh bại hắn, muốn thể hiện bản thân mình mới thật khó lường.

Nhưng chẳng lẽ mình lại thua hắn sao?

Trương Khải Hiên và Đường Mạn, tính cách hai người có điểm tương đồng; khi bình tĩnh, tuyệt đối sẽ không nói dài dòng vô nghĩa; khi tranh cãi, cũng không ai chịu nhường ai, đối chọi gay gắt; ngay cả khi ở trên giường, cả hai đều không chịu mềm mỏng.

Bây giờ, hai người nói chuyện đến kiệt sức.

Bởi vì trái tim của ai cũng như gương sáng, đau khổ cầu xin cũng không có tác dụng, cãi nhau lại là hạ sách, thẳng thắn buông tay nhất định sẽ có một người bị thương.

Tình yêu không cứu vãn lại được.

Hiện giờ, anh chỉ thầm mong cô quay về, cứu vãn tình yêu này. Cô lại thầm muốn trốn đi, bắt đầu cuộc sống mới.

Đường Mạn nhìn đồng hồ, cô nói: “Khải Hiên, về thôi, muộn quá rồi!”

Anh hoàn hồn lại.

Hai người ra khỏi nhà hàng, một trước một sau, đèn đường kéo bóng dáng của họ dài ra. Đứng ở ven đường, hai người nhìn nhau chăm chú.

Đường Mạn hỏi anh: “Anh ở khách sạn à? Em muốn về nhà, ngày mai còn phải đi làm nữa.”

Giọng nói của anh như du hồn, “Anh đưa em về.”

Đường Mạn lắc đầu, “Không cần đâu, có taxi mà, vô cùng tiện lợi.”

Cô xoay người muốn đi, mới bước được hai bước, Trương Khải Hiên đột nhiên đuổi theo, đưa tay kéo cô lại, anh không ngừng khẩn cầu cô: “Nhất định, cần phải như vậy sao?”

Đường Mạn nhìn anh, cụp mắt xuống, “Ừ.”

“Ngoại trừ ly hôn, bất cứ chuyện gì anh đều có thể đồng ý với em, Tiểu Mạn,” anh không khống chế được tâm trạng thống khổ của chính mình, toàn bộ mặt nạ đều rớt xuống hết, anh chỉ còn lại sự bất lực, “Em đi rồi, ngày nào anh cũng mất ngủ. Anh nằm trên chiếc giường mà chúng ta đã từng ngủ, tưởng tượng em đang ở cạnh anh; khi ăn cơm, tưởng tượng em đang ở trước mặt anh; khi lái xe, tưởng tượng em ngồi bên anh. Tiểu Mạn, em đừng rời xa anh, van em, em theo anh về đi, cái gì anh cũng có thể sửa đổi.”

Đường Mạn bất đắc dĩ, “Khải Hiên, nếu anh cứ nhất quyết không muốn ly hôn, em chỉ đành đơn phương xin tòa án, xin lỗi anh.”

Tay anh trượt xuống, thật lâu sau, anh cười khổ, “Vậy để anh đưa em về nhà nhé, khuya vậy rồi, một mình em về anh không yên tâm.”

Đường Mạn đành phải đồng ý, để anh gọi taxi.

Đợi khi taxi đến, anh nói, “Hình như cơm cà ri có mùi hơi nồng.” Từ trong túi, anh lấy ra một thanh xilytol, “Nào, nhai một viên xilytol để tỉnh táo một chút.”

Đường Mạn không nghĩ gì mà nhận lấy.

Xe taxi dừng lại bên cạnh họ, hai người lên xe.

Chiếc xe chạy boong boong trên đường phố Thượng Hải, bảng hiệu quảng cáo ở hai bên vô cùng rực rỡ, Trương Khải Hiên khẽ lay lay Đường Mạn, cô đã mê man.

Hiệu quả của viên xilytol đặc chế kia thật sự không ngờ, Đường Mạn đúng là ngủ say rất nhanh.

Bên môi Trương Khải Hiên nở nụ cười chua chát, anh khẽ chạm vào khuôn mặt cô, ra hiệu tài xế dừng lại.

Một chiếc xe thương vụ màu đen mang biển số Thanh Đảo nhanh chóng dừng lại ở phía sau họ.

Tài xế và một vệ sĩ từ trong xe bước xuống.

Trương Khải Hiên bế Đường Mạn lên, tài xế lập tức mở cửa xe. Anh đặt Đường Mạn xuống chỗ ngồi ở phía sau, sau khi lên xe, chiếc xe thương vụ màu đen lao xuyên qua màn đêm như một vong hồn.

Anh ôm chặt Đường Mạn trong lồng ngực, ngắm nhìn khuôn mặt cô.

Lạ thật, khi ai đó nhìn một người, nhìn quen rồi thì không còn cảm giác nữa, càng nhìn càng chán ghét, càng nhìn càng thấy phiền, anh cũng vậy, cô chính là vợ anh, giờ phút này anh ôm cô vào lòng, lại có cảm giác rất mới mẻ như mối tình đầu, dường như người mình ôm không phải là vợ mình, mà là tình nhân nhỏ bé của mối tình đầu.

Anh cúi đầu, khẽ hôn lên môi cô, một cảm giác như điện giật kéo đến, anh không kiềm chế được ham muốn, nhẹ nhàng hôn rồi lại hôn.

Anh đã đợi khoảnh khắc này suốt 9 tháng, bây giờ đã được đền bù như mong ước, thật muốn hiện tại không phải đang ở trên xe mà là ở trên giường, có thể ôm cô vào lòng, mây mưa một phen cho thỏa thích.

Trương Khải Hiên khẽ nói, “Tiểu Mạn, chúng ta về nhà nhé.”

Tagged:

17 thoughts on “Dây leo [Q2-C21-F2]

  1. pingpong2411 Tháng Mười 8, 2013 lúc 8:30 Chiều Reply

    Tên khốn nạn!!! Đồ *** ****!!! Anh Khải ơi về cứu chị Mạn điiiiiiiiiiiii!!!!

  2. Chi Nguyen Tháng Mười 8, 2013 lúc 8:32 Chiều Reply

    Tem nay, doc convert roi ma van thay hay, thanks ban nhieu

    • Thanhsoi Tháng Mười 8, 2013 lúc 10:17 Chiều Reply

      ban ơi, bật mí cho mình chút thôi, cuối cùng có về vs anh hiên bệnh hoạn này k

      • nhoclubu Tháng Mười 9, 2013 lúc 8:22 Sáng

        Bật mí thì còn gì là bí mật😉

  3. xuandong91 Tháng Mười 8, 2013 lúc 8:33 Chiều Reply

    anh này tiêu cực quá, thật hèn mà

  4. leyna Tháng Mười 8, 2013 lúc 9:43 Chiều Reply

    OMG, ko ngờ 1 TKH mà lại hành xử bỉ ổi như vậy ! Nếu ĐM còn 1 chút nào quyến luyến hay do dự thì cũng sẽ cứng rắn sau hành động này của anh ta. Đọc đến chỗ ĐM phân tích con người TKH, lúc anh ta còn đang yêu CNT, vẫn ko cho cô 1 danh phận, lấy ĐM vì muốn dùng tuỷ của đưá con, khi cô mang thai vẫn qua lại cùng CNT, mình thật muốn…giết anh ta ! Tình yêu của cô đã làm rung động trái tim của TKH, đó là sự thật, nhưng dù sao đi nữa, anh ta cũng phải trả giá cho những hành xử của mình trong quá khứ.
    Truyện hay quá, cám ơn nhoclubu nhiều nhé !

  5. kivacullen Tháng Mười 8, 2013 lúc 10:16 Chiều Reply

    Sao mà ghet cha này kinh khủng. thứj do. sao mà ghet wa. sao thay tác giả ưu ái ông này ge!!!
    thks nang. hehe

  6. khuongcoi Tháng Mười 8, 2013 lúc 10:31 Chiều Reply

    Đánh chết anh TRương Khải Hiên đáng ghét.
    Heeee xin lỗi các fan KH nhé nhưng anh này xấu tính quá

  7. vân anh Tháng Mười 8, 2013 lúc 11:30 Chiều Reply

    Cái đồ ngụy quân tử, thứ băng hoại, suy đồi đạo đức, b**p….ta thù, ta ghét, ta khinh tên TKH nhà ngươi……a Khải ơi….có án mạng……
    Tks ad…hóg chap s

  8. Meo tron Tháng Mười 9, 2013 lúc 1:58 Sáng Reply

    Tieu rui, Kha ca oi, anh mat chi Man rui

  9. Mân Côi Tháng Mười 9, 2013 lúc 7:52 Sáng Reply

    Hồi hộp! Cho KH một trộn đòn đi, ĐM ah!
    Ngóng!
    Thank you so much!

  10. thuyhang Tháng Mười 9, 2013 lúc 9:07 Sáng Reply

    hả.mình về phe a khải hiên có bị ném đá k nhỉ ????

    • nhoclubu Tháng Mười 9, 2013 lúc 9:23 Sáng Reply

      Đừng lo, chủ thớt cũng là fan gơ của Hiên ca❤

  11. bichdung1112 Tháng Mười 9, 2013 lúc 9:11 Sáng Reply

    :(( Cái thằng chết bầm, cái thằng chết tiệt…… a Khảiiiiiiiiiiiiiii ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii về cứu ĐM đi
    TKs c My nhiều nhé

    • nhoclubu Tháng Mười 9, 2013 lúc 9:23 Sáng Reply

      Tuôi là fan gơ của Hiên ca😥 Hiên ca bị chửi mờ đau lòng quá huhuhicchicc

      • bichdung1112 Tháng Mười 9, 2013 lúc 9:51 Sáng

        Chuyển qua a Khải đi c ơi, chán Hiên ca của c quá, a Khải của e chỉ mỗi tội ko đẹp trai và giàu bằng Hiên ca của c thôi chứ mấy cái # a ăn đứt hehehe

      • nhoclubu Tháng Mười 9, 2013 lúc 3:36 Chiều

        *đạp đạp* tềnh iu mà bẩu đổi là đổi sao? Có phải quần áo đâu😥

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: