Dây leo [Q2-C22-F2]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 22-Phần 2.

_______________________________________

Rất nhanh sau đó, Trương Thụy Hằng và Trương Vũ Đồng cũng lần lượt về đến nhà, Trương Vũ Đồng vừa nhìn thấy Đường Mạn lập tức nhào vào lòng cô, không ngừng hôn cô, dù sao cũng là chuyện của người lớn, không liên quan đến trẻ con, nhìn thấy luôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô của con bé, Đường Mạn cũng rất vui.

Trương Thụy Hằng nhìn thấy Đường Mạn chỉ cười ha ha, “Về nhà là tốt rồi.” Dường như tất cả mọi chuyện chưa từng xảy ra, cô chỉ là một đứa trẻ, bốc đồng bỏ ra ngoài dạo chơi một vòng, rồi khi trời tối không về nhà ăn cơm, vốn dĩ lo lắng lúc về sẽ bị người lớn dạy bảo một chút, không ngờ người lớn chỉ nói qua loa một câu, trở về là tốt rồi.

Còn có, lúc ăn cơm chiều, à, tuy rằng Đường Mạn không muốn ăn cơm, nhưng cô không được chống đối lại cái bụng đói meo của mình, buồn chiến cả ngày, cô không thể không ngồi xuống bàn ăn, cô cứ ngượng ngùng ngồi như thế, thức ăn trên bàn đều là món cô thích, đối diện với cô là người đàn ông thối tha từng khiến cô hết sức đau đầu, bên trái của cô là Trương Vũ Đồng đáng yêu, bên phải là bà Trương ân cần như loài ong mật.

Trương Thụy Hằng hiền từ khuyên cô: “Tiểu Mạn, ba biết trong lòng con nhất định có rất nhiều uất ức.”

Uất ức, ừ, nếu uất ức có thể cân đo đong đếm, như vậy uất ức trong lòng cô có thể nặng cỡ cốt thép trong sân vận động quốc gia Bắc Kinh.

Bà Trương ân cần nói với cô: “Tiểu Mạn, con nếm thử chút măng đi.”

Đường Mạn thật sự có rất nhiều lời để nói, cô cũng muốn cãi nhau lắm, cũng muốn đằng đằng sát khí lắm, nhưng hiện tại ai ai cũng đối xử tha thiết với cô, nếu cô nổi giận nữa, thật sự sẽ là người chanh chua đánh đá, chửi đổng. Cô không dám, cũng không thể.

Bỗng nhiên, cô có một cảm giác, đây là ngôi nhà mà cô đã từng sống suốt 8 tháng, trong nhà này có đủ loại mùi vị: thơm mát, ngọt ngào, chua xót, thống khổ, cái nào cũng có. Hiện giờ, cô nghi ngờ phát hiện ra, khi tiến vào cửa nhà một bước, cảm giác quen thuộc lại ùa về.

Đối với câu hỏi của mọi người, cô chỉ có thể khúm núm gật đầu đầy khách sáo.

Ăn cơm xong, Trương Thụy Hằng gọi cô đến phòng khách nói chuyện, “Tiểu Mạn, đến đây con, ba biết con có rất nhiều chuyện muốn nói với chúng ta, thật ra mọi người đều là người một nhà, có gì mà không thể giải quyết, đúng không con?”

Cô gật đầu, “Vâng, thưa ba.”

Trương Khải Hiên ngồi xuống sô pha.

Trương Thụy Hằng nói: “Sau khi con đi khỏi, chúng ta mới phát hiện, hóa ra người cứu Khải Hiên là con. Tiểu Mạn, thật sự xin lỗi con, mẹ con đã quá phận rồi, thật ra con và Khải Hiên, hai đứa hoàn toàn không nên cứng nhắc như vậy, mọi người chúng ta hẳn là nên đối diện với vấn đề một cách lý trí, phân tích nguyên nhân nảy sinh của nó, như vậy mới có thể giải quyết.”

Trương Thụy Hằng thật không hỗ danh là chủ tịch, ông lên làm báo cáo, đọc diễn văn, luôn nghĩ sẵn trong đầu, cho nên ông nhìn ra được, cô gái nhỏ này, là con dâu thôi mà, cãi nhau với con trai, kẻ làm cha này phải ra mặt điều đình, sau đó, tuyệt đối không được che chở cho con trai, muốn đánh, cho dù phải đánh mạnh hơn nữa cũng phải đánh, để thể diện cho con dâu.

Đường Mạn rất cay đắng, “Ba, con cũng có lỗi, xin ba tha thứ cho con.”

Trương Thụy Hằng cười sang sảng, “Người một nhà không nói chuyện hai nhà. Con đã về là tốt rồi, trước kia là do Khải Hiên không đúng, chúng ta sẽ dạy bảo nó lại cho tốt, nếu hai con cảm thấy sống chung với chúng ta không tiện, có thể dọn ra ngoài sống riêng, đều để con quyết định.”

Không phải như vậy, cô gian nan mở miệng, “Thưa ba, không cách nào nói nhẹ nhàng như vậy đâu, con đã nói qua với Khải Hiên rồi, con muốn ly hôn.”

Trương Thụy Hằng cũng bất ngờ, ông thản nhiên nói, “Trong xã hội này có rất nhiều người ly hôn, nguyên nhân thì vô số, nhưng kết hôn từng có trình tự thì ly hôn cũng vậy. Ba không nghĩ rằng con và Khải Hiên có thể dễ dàng cắt đứt như thế, gác qua một bên mọi chuyện không bàn nữa, con nghĩ lại xem, con và nó có duyên phận ra sao? Chúng ta dùng đủ mọi cách để tìm ra người hiến tặng tủy thích hợp cho Khải Hiên, kết quả lại phát hiện ra con mới chính là người thích hợp nhất, ông trời cũng nhất định tác hợp cho hai con, cho máu huyết của hai con hòa vào nhau, liên kết chặt chẽ, con nói xem, con có thể ly hôn như vậy sao?”

Cô cũng vô cùng khổ sở. Chính xác, trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp như vậy, hoặc là, cơ thể cô là vạn năng? Không chỉ có thể cứu Trương Khải Hiên, thậm chí có thể làm Người Nhện, cứu chúng sinh lao khổ khác?

Trương Thụy Hằng nói, “Nếu con đồng ý, ba có thể mua cho hai con một căn nhà khác đứng tên con, địa điểm tùy con chọn lựa, Khải Hiên không có quyền tranh giành, có người vợ tốt như con lại có người ngày ngày dạy dỗ nó, ba cam đoan từ nay về sau nó không bao giờ dám như vậy nữa đâu. Con và nó sống với nhau cho tốt, về phần Khải Hiên, giao cho con, con có thể vừa đánh vừa mắng, tận tình tra tấn nó.”

Đường Mạn nhủ thầm, đây là chuyện gì? Một căn nhà chặn họng cô lại, không, khôNG, KHÔNG, họ không hiểu nguyên nhân, họ nghĩ Đường Mạn đang quấy khóc, đang đòi lấy, cô bị uất ức, quay về để trút giận, hết thảy đều là đương nhiên, như vậy nhà họ Trương rộng lượng một chút, khách sáo một chút, tất cả đều có thể giải quyết êm đẹp, phải không?

Sai lầm rồi.

Cô cố lấy hết can đảm, nói với Trương Thụy Hằng một cách quả quyết, “Thưa ba, cám ơn ý tốt của ba, đối với ba, cả đời con luôn luôn kính trọng. Nhưng, con và Khải Hiên, cái có không chỉ là mâu thuẫn, con bỏ đi 9 tháng, trong 9 tháng đó con đã suy đi nghĩ lại rất nhiều, hiện giờ, con có công việc mới, bạn bè mới, còn có người đàn ông mà con yêu, đây mới chính là điều cốt lõi nhất, anh ấy vô cùng yêu thương con. Xin lỗi ba, con không thể rời khỏi anh ấy, cho dù con và Khải Hiên có nhiều duyên phận, nhưng tất cả đều là quá khứ, hiện tại duyên phận giữa chúng con đã chấm hết, con hy vọng mọi người chúng ta đều có lý trí để đối mặt với vấn đề, chia tay trong hòa bình.”

Không nghĩ tới Trương Thụy Hằng không bất ngờ chút nào, bên môi ông lộ ra vẻ cười, “Tiểu Mạn, con ở Thượng Hải 9 tháng, cũng trải qua không ít khổ cực, chúng ta cũng mới vừa biết được tung tích của con, nếu sớm biết, nhất định sẽ không để con phiêu bạt tha hương lâu như vậy. Về phần con nói con đã yêu người khác, ba không cảm thấy đó là trọng điểm có ảnh hưởng đến hôn nhân của con và Khải Hiên, theo ý ba, hôn nhân cũng giống như một con voi vậy, còn cuộc tình ngoài giá thú, chẳng qua chỉ là một con kiến nho nhỏ, chúng ta không thể vì một con kiến mà bỏ đi một con voi, con à.”

Bà Trương ở bên cạnh cũng xen miệng lấy lòng, “Đúng vậy, Tiểu Mạn, ba của Khải Hiên hồi còn trẻ, cũng rất phong lưu, không biết có bao nhiêu hồ ly tinh kề cận ông ấy, không phải cuối cùng mẹ vẫn thoải mái tha thứ cho ông ấy sao?”

Trương Thụy Hằng nhíu mày, lúc này bà Trương mới cảm thấy lời nói của mình có hơi thất thố, nhanh chóng ngậm miệng lại.

Đường Mạn có chút mỉa mai liếc nhìn Trương Khải Hiên, thì ra di truyền máu ngoại tình của anh bắt nguồn từ gia cảnh.

Nhưng bà Trương nói lời này có có ý gì? Tôi ngoại tình sao? Hiện giờ là nhà họ Trương rộng lượng tiếp nhận tôi? Hài hước, nực cười, con trai bà ngoại tình thì là phong lưu, còn tôi ngoại tình thì là ngói nát sao, phải cần nhà họ Trương rộng lượng tiếp nhận, thật sự là nhìn đủ quá rồi.

Mười ngón tay cô đan vào nhau, cuối cùng kiên quyết trả lời, “Thưa ba, cám ơn ba đã khoan dung độ lượng, nhưng mà con vẫn muốn ly hôn, bởi vì con không còn yêu Khải Hiên nữa.”

Trương Khải Hiên ngẩng đầu, anh nhìn Đường Mạn, trong mắt là sự đau đớn như dao đâm vào tim.

Mọi người trong phòng khách đều im lặng.

Thật lâu sau, Trương Khải Hiên nói, “Không, anh sẽ không đồng ý ly hôn.”

Đường Mạn biết anh nhất định sẽ nói như vậy, cô đành đáp: “Khải Hiên, nếu anh cứ nhất định không chịu, em đành phải đơn phương xin ly hôn. Chúng ta xa nhau đã 9 tháng, trước khi kết hôn không tìm hiểu nhau kỹ càng, sau khi kết hôn lại thiếu nền tảng tình cảm, em mang thai quá gấp gáp, anh không thể không cưới em, đây chính là chôn xuống kíp nổ cuộc hôn nhân bất hạnh của chúng ta sau này. Mà anh vẫn còn vấn vương với tình cũ, anh đã ruồng bỏ cuộc hôn nhân này. Bây giờ hai chúng ta không thể sống chung với nhau nữa, cho dù có một chút duyên phận như vậy, nhưng cũng không đủ làm cái cớ để chúng kết hợp lại một chỗ nữa.”

Mọi người lẳng lặng và bối rối nhìn cô.

Vẻ mặt Trương Khải Hiên rất lạnh, anh gằn từng tiếng, “Anh sẽ không đồng ý ly hôn.”

Đường Mạn quay đầu đi. Đúng vậy, anh sẽ không đồng ý, hơn nữa, cô cũng đã lường trước anh sẽ có những hành vi vô cùng cực đoan, bởi vì anh rất cố chấp, rất ngang ngược.

Cô bỗng nhiên cảm thấy bụng đau âm ỉ, nhịn không được lấy tay ôm bụng. Nhất định là do hôm nay tức giận, áp lực quá nhiều, cho nên mới khiến dạ dày không khỏe.

Trương Khải Hiên phát hiện ra, anh lập tức ngồi lại cạnh cô, vội vàng hỏi, “Em sao vậy? Khó chịu ở đâu?”

Đường Mạn suy nghĩ, cô đột nhiên ngẩng đầu trả lời, “Đúng vậy, em khó chịu, bởi vì em có thai.”

********************************

Thủy Tụ Nhân Gia: Đường Mạn viện cớ có thai, muốn nhà họ Trương bỏ cuộc nửa chừng, vậy thì Trương Khải Hiên sẽ có hành động thế nào? Anh sẽ nghĩ ra biện pháp gì để đối xử với Đường Mạn đây? Mời các bạn đón đọc chương tiếp theo.

Tagged:

5 thoughts on “Dây leo [Q2-C22-F2]

  1. pingpong2411 Tháng Mười 10, 2013 lúc 1:19 Chiều Reply

    Ặc. Chị dùng chiêu này thì chỉ có chết anh thui. Thả chị đi đi anh ơi.

  2. bichdung1112 Tháng Mười 10, 2013 lúc 1:42 Chiều Reply

    Thả người ta ra đi mà, haizzz, người gì mà kì cục ghê

  3. thuyhang Tháng Mười 10, 2013 lúc 1:45 Chiều Reply

    chị cho a nếm mùi đau khổ là tốt.nhưng đừng tuyệt tình quá chị ơi

  4. Meo tron Tháng Mười 10, 2013 lúc 1:54 Chiều Reply

    Gay can qua, hoi hop qua, cam on ban edit nhe ^.^

  5. chanhcamquyt Tháng Mười 10, 2013 lúc 4:42 Chiều Reply

    ôi, đang hay, cảm ơn nàng nhiều, truyện ngày càng hay quá

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: