Dây leo [Q2-C23-F1: Yêu là đã nợ.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 23-Phần 1: Yêu là đã nợ.

_________________________________

Tất cả mọi người giật mình, Trương Khải Hiên là kinh hãi nhất.

Đường Mạn có thai?

Quả nhiên, Đường Mạn nhìn khuôn mặt ngạc nhiên của tất cả mọi người, cô rất bình tĩnh nói: “Đúng vậy, em có thai.”

Cô nhủ thầm, Trương Khải Hiên, anh đừng trách tôi, anh ngang ngược bắt tôi về, cũng đừng trách tôi dùng cách thức này làm tổn thương trái tim anh.

Vẻ thống khổ lập tức hiện lên trên mặt của Trương Khải Hiên, biểu cảm này của anh là một phần trấn định, hai phần ung dung, mười phần phẫn nộ, trăm phần căm hận.

Tất cả mọi lời nói của người nhà họ Trương đều bị Đường Mạn đáp trả lại. Ai cũng muốn thu phục Đường Mạn như thiên binh thiên tướng thu phục Mỹ Hầu Vương, không ngờ cô gái nhỏ này, gặp chiêu phá chiêu, ung dung thản nhiên ném một trái bom nguyên tử, mọi người hoảng hốt nổ tung.

Trương Khải Hiên bình tĩnh lại, khi mọi người còn đang kinh ngạc, anh điềm tĩnh tự nhiên trả lời: “Được, sinh ra đi, là của em anh đều yêu thương, em là mẹ của đứa bé, còn anh sẽ là ba của nó.”

Nếu nói Đường Mạn ném ra là trái bom nguyen tử, thì câu trả lời của Trương Khải Hiên không khác gì một trái bom hydro san bằng đất đai.

Đường Mạn nhìn vào vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt điển trai của Trương Khải Hiên mà không tin, cô tỉ mỉ muốn tìm vẻ căm hận, vẻ thẹn quá hóa giận trên mặt anh, không ngờ anh đã xuất chiêu cao nhất, hai người so chiêu, một chiêu này, cô đã thua.

Cô nhắm mắt lại, cứng đờ ngã xuống sô pha.

*******************************

Lý Văn Khải vừa họp xong, anh nhận được điện thoại của Đào Đại Dũng từ Thanh Đảo.

“Văn Khải, đúng như cậu đoán, Đường Mạn đã về nhà họ Trương.”

Anh biết Đường Mạn đang ở nhà họ Trương, bây giờ trong lòng anh vẫn hết sức lo lắng, nói về an nguy thì anh không lo cho cô, bởi vì Trương Khải Hiên có ngang ngược chiếm Đường Mạn làm của riêng, còn có ích kỷ thích cô, thì hắn cũng sẽ không làm hại Đường Mạn. Vấn đề là, nếu Trương Khải Hiên dùng vũ lực với cô, với tính tình của Đường Mạn, Trương Khải Hiên nhất định không chiếm được cô, nhưng mà, nếu hắn cúi đầu uyển chuyển van xin Đường Mạn, một ngày, hai ngày, khó nói được Đường Mạn sẽ không mềm lòng.

Trong lòng anh cũng không yên, thật nôn nóng muốn đến Thanh Đảo ngay bây giờ để gặp Đường Mạn.

Anh hỏi Đào Đại Dũng: “Thứ mà mình yêu cầu, cậu đã chuẩn bị xong chưa?”

“Không thành vấn đề, tất cả đều ở chỗ mình.”

Lý Văn Khải yên tâm, được rồi, đánh cược một ván xem sao.

***************************************

Nhà họ Trương rất mâu thuẫn.

Lúc đầu định bụng sẽ khuyên Đường Mạn, giờ phút này trên trận tuyến mọi chuyện lại trở giáo, mọi người bắt đầu khuyên giải Trương Khải Hiên.

Trương Khải Hiên cũng quá phiền muộn, mọi tính toán trước đó của anh đều bị phá hỏng hết, anh biết Đường Mạn sẽ không chịu về nhà cũng anh, cho nên không thể không dùng thủ đoạn để bắt cô về, anh có niềm tin vững chắc rằng Đường Mạn vẫn còn tình cảm với anh. Những câu chữ cô ghi trong nhật ký, vẫn còn quanh quẩn bên tai, cô chân thành tỏ tình, chẳng lẽ lại là hư ảo? Không, tình yêu sẽ không tan biến, anh không thể tin rằng Đường Mạn yêu anh như vậy, mà chỉ trong vòng 9 tháng lại đi yêu một người khác.

Thậm chí, trong đầu anh còn có ý nghĩ rất điên cuồng, bắt cô uống thuốc, để cô sẩy thai, đứa bé không còn nữa thì sớm muộn gì Đường Mạn cũng hồi tâm chuyển ý trước những lời khuyên giải của anh.

Không, không được, nếu thật sự làm vậy, Đường Mạn sẽ hoàn toàn tuyệt vọng.

Anh nhứt đầu quá, chỉ cảm thấy bản thân bị khốn đốn bủa vây. Buông bỏ, anh không cam lòng; nếu không bỏ, người đàn ông nào có thể chấp nhận được chuyện vợ mình mang thai con của kẻ khác chứ?

Ngay cả người bình tĩnh cơ trí như Chu Duyệt cũng không thể nói gì hơn vào lúc này.

Ở trên lầu, Đường Mạn cũng không còn bình tĩnh, khi nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của Trương Khải Hiên, cô cũng rất mâu thuẫn. Lúc ở Tế Nam, anh nằm trong phòng vô trùng, tuy rằng đã suy yếu, nhưng vẫn nói rõ ràng với cô, “Anh yêu em.”

Không phải đã xóa bỏ hết những hiềm khích trước đó rồi sao? Tại sao hai người lại đi đến bước này chứ?

Trên thực tế, Trương Khải Hiên đúng là yêu cô, anh từng đánh mất, nhưng hiện tại anh muốn chuộc lại lỗi lầm của mình, còn cô, cũng có chỗ xấu xa, là người ngoại tình, tuy rằng chưa từng phản bội về thể xác, nhưng trên tình nghĩa, cô đã phản bội anh, cô bị cảm giác tội ác bao phủ.

Cô đau đầu như muốn nứt ra, Trương Khải Hiên dùng thủ đoạn này để đón cô về, nhưng chỉ vì một nguyên nhân, anh yêu cô, không muốn mất cô, thậm chí khi biết cô mang thai, anh vẫn muốn giữ cô lại.

Cô cảm thấy khó quá, đau đớn gần như muốn vặn xoắn mình thành một sợi dây thừng.

Ở dưới lầu, vẫn còn một cuộc họp gia đình khó khăn gian khổ.

Trương Thụy Hằng lên tiếng, “Khải Hiên, con và Đường Mạn sống chung, chúng ta không phản đối. Nhưng mà, bây giờ nó đang mang thai con của kẻ khác, đây là chuyện chúng ta không thể chấp nhận được. Nếu nó có thể bỏ đứa bé, chúng ta vẫn có thể nhận nó, nếu nó không chịu, vậy thì để cho nó đi đi, con níu kéo một người không yêu mình ở bên cạnh con, sẽ chỉ làm cho tất cả mọi người đều đau khổ. Cho dù chúng ta có rộng lượng, có hoang nghênh Đường Mạn cũng không cách nào chấp nhận một đứa cháu không chung huyết thống.”

Trương Khải Hiên thở dài, cụp mắt xuống, tay đặt trên trán.

Anh nghĩ trước nghĩ sau, quyết định lên lầu nói chuyện với Đường Mạn một lần nữa.

Đứng trước cửa phòng ngủ, anh gõ cửa, Đường Mạn đang ngồi ngây người ở trước cửa sổ, sau khi anh bước vào, cô quay đầu lại, ánh mắt mơ màng, hai người nhìn nhau với cặp mắt phức tạp.

Trương Khải Hiên tìm một cái ghế ngồi xuống ở trước mặt cô, lặng lẽ bắt đầu.

Đợi một lát, Trương Khải Hiên khẽ hỏi cô: “Tiểu Mạn, anh đã không phân tốt xấu, ép buộc em về nhà, em hận anh sao?”

Đường Mạn nhìn xuống sàn nhà ở trước mặt, trên sàn nhà có một vết loang lổ nho nhỏ, cũng không nhìn rõ lắm, nhưng nhìn kỹ thì nó vẫn tồn tại.

Cô phiền muộn, cụp mắt xuống, “Khải Hiên, thật ra em không hận anh. Em rất nghi ngờ, đây có phải là em đang mơ một giấc mơ dài không? Cảnh tượng trong mơ thật sự rất rối rắm; trong giấc mơ ấy có một người đàn ông tên là Trương Khải Hiên, anh ấy xuất hiện trong cuộc đời em, hẹn hò với em, hai người còn kết hôn, còn cãi nhau, nhưng sau khi tỉnh dậy, tất cả lại biến đâu không thấy, em luôn nghi ngờ, chẳng lẽ tất cả chuyện này đều là giấc mộng mà em tưởng tượng ra sao?”

“Đường Mạn.” Anh vô cùng xót xa, “Không phải chúng ta đã làm hòa rồi sao? Lúc ở Tế Nam, chúng ta đã thông cảm cho đối phương rồi mà, chúng ta đều hy vọng, muốn bắt đầu cuộc sống mới một lần nữa, vì sao chúng ta lại phải đi đến bước này chứ?”

Đường Mạn cũng đau lòng mãi, “Đúng vậy, Khải Hiên, vì sao chúng ta lại đi đến bước này? Chính là vì chúng ta đều rất cao ngạo, đều rất cố chấp, mà chúng ta đã bỏ lỡ nhau rồi thì nhất định phải chấp nhận sự thật đó, phải trả giá đắt. Yêu là phải dốc lòng, phải nghiêm túc, xin lỗi Khải Hiên, em đã không thể cho anh một tình yêu trọn vẹn nữa, xin anh hãy để em mang theo lời chúc phúc của anh mà ra đi, em không muốn chúng ta lãng phí thời gian của nhau nữa.”

Trương KHải Hiên cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng, anh không chấp nhận được, mang cô từ Thượng Hải về, chẳng lẽ chính là chấp nhận hiện thực chia ly sao?

Anh không cam lòng hỏi, “Em cho anh cơ hội tái sinh, khi lòng anh tràn đầy vui sướng, khi anh đang khao khát một cuộc sống mới, em lại muốn rời xa anh? Tại sao? Anh ta có cái gì tốt? Người gặp em trước là anh, người em yêu trước cũng là anh, yêu là sẽ không thay đổi, đúng không?”

Đường Mạn cảm thấy rối rắm, cô đã đi vào ngõ cụt rồi.

Cô rất bình tĩnh, “Tình yêu vẫn sẽ thay đổi, Khải Hiên, khi em dành tình yêu cho anh hết lần này đến lần khác, anh lại không thẳng thắn tiếp nhận em, không cùng em trân trọng nó, cho nên nó đã thay đổi. Khi em như một đứa trẻ bị vứt bỏ giữa trời đông giá rét, anh ấy đã đỡ em dậy, dưới tình huống như thế, bất cứ cô gái nào cũng không có biện pháp từ chối sự quan tâm ân cần như vậy. Em yêu anh ấy, không vì cái gì cả, chỉ bởi vì anh ấy có thể nghe em khóc, có thể thấp giọng để đổi lấy niềm vui của em, có thể bỏ qua tất cả khuyết điểm của em, có thể trực tiếp nói với em rằng: “Đường Mạn, anh yêu em”; thậm chí, anh ấy cũng không ép buộc em làm chuyện mà em không thích, anh ấy cho em một tình yêu thầm lặng như thế, khoan dung như thế, chỉ điểm này thôi, anh cũng thua anh ấy rồi.”

Trương Khải Hiên bị mỗi câu mỗi chữ của cô cứa vào tim, mỗi lời nói ấy nghe ra rất êm dịu, nhưng lại là con dao vô hình.

Anh đau đớn rớt nước mắt, cúi đầu lên đùi cô, khẩn cầu cô: “Hãy tin anh, anh ta có thể làm được vì em, anh sẽ làm gấp mười lần như thế, cái gì anh cũng có thể sửa, anh sửa đổi hết mà.”

Đường Mạn cười khổ, “Khải Hiên, anh sẽ không sửa đổi được đâu, từ cái cách anh mang em về Thanh Đảo, em đã biết rằng anh không thể sửa đổi được.”

Đúng vậy, cô ý thức được rất rõ, Trương Khải Hiên vẫn là Trương Khải Hiên của trước đây, anh tùy tiện, tự phụ, ở công ty anh có thể ném một tập văn kiện lên chỗ làm việc trước mặt cấp dưới mà không hề kiêng dè, “Nội trong 3 tiếng, làm một báo cáo mới, nếu không thì nghỉ đi, nếu cô cảm thấy nặng lực của tôi không đủ quản lý cô, viết ra ba lý do hợp lý, tôi sẽ nghỉ.”

Người quyết đoán kiên cường như thế sao lại thay đổi vì cô chứ, chuyện này quá đáng sợ, quá khó khăn. Cô không có cách nào tin tưởng.

“Vậy thì?” Cô hỏi, “Nếu em không đồng ý, anh dự dịnh vẫn nắm chặt lấy em không buông?”

Anh không biểu hiện gì, “Em sẽ đồng ý với anh thôi.”

“Cho dù bây giờ em có con của người khác, anh cũng nhất định phải giữ em lại bên cạnh anh sao?”

“Đúng vậy.” Anh nói chắc như đinh đóng cột.

Đường Mạn nhắm mắt lại, cô lắc đầu, “Trương Khải Hiên, anh đã quên tính cách của em rồi, anh như vậy chỉ khiến em càng hận anh, mà không phải là chấp nhận anh.”

Trương Khải Hiên rớt nước mắt, “Đường Mạn, anh yêu em, anh chỉ hận sao anh không nói sớm cho em biết rằng anh yêu em, anh chỉ hận sao lúc đó chúng ta bỏ lỡ nhiều đến vậy. Hiện giờ, anh chỉ muốn bù đắp lại tất cả cho em, muốn yêu thương em, muốn em cho anh một cơ hội. Anh biết anh rất ích kỷ, nếu anh thật sự yêu em, anh dứt khoát không nên làm em khó xử, không nên để em nhớ đến những chuyện không vui. Nhưng xin lỗi em, anh không có cách nào mở lòng, anh không có cách nào khuyên răn bản thân phải quen với việc không có em bên cạnh, cho nên anh nhất định phải giữ lấy em, cho dù chúng ta cùng nhau rơi xuống địa ngục, anh cũng muốn giữ chặt lấy em, sẽ không buông em ra lần nào nữa cả.”

Tagged:

10 thoughts on “Dây leo [Q2-C23-F1: Yêu là đã nợ.]

  1. bichdung1112 Tháng Mười 10, 2013 lúc 4:52 Chiều Reply

    tem tèm tém tem, tks chị, e giựt tem trc rồi đọc sau❤

  2. bichdung1112 Tháng Mười 10, 2013 lúc 4:57 Chiều Reply

    bực quá đi, anh Khải ở đâu sao ko về nhỉ????!!!! sao mà cái tên này dai nhách zậy nè??!! grrrr (mặc dù có chút tội nghiệp)

    • nhoclubu Tháng Mười 10, 2013 lúc 6:45 Chiều Reply

      Người ta ở bên Mỹ nhận chức vụ em ơi, đâu phải muốn về là về, ko lẽ vì tình yêu bỏ cả sự nghiệp, sự phấn đấu bấy lâu nay sao, nếu về mà bỏ cả sự nghiệp thì ảo quá! Và đàn ông như vậy là vô trách nhiệm, chị hok thích🙂

      • bichdung1112 Tháng Mười 10, 2013 lúc 10:23 Chiều

        hic e cũng biết thế, a Khải là người có trách nhiệm, ngay từ đầu chương truyện tác giả cũng nói a là người đàn ông chính chắn và có trách nhiệm (dù gì a cũng đã già, không chính chắn cũng ko đc), thế nên ước mơ chỉ mãi là ước mơ, chỉ đợi tác giả xem có ưu ái anh, cho công việc của anh xong sớm để a quay về để cứu chị không nữa…huhuhuhu a Khải của em….😦

  3. gauconbaccuc Tháng Mười 10, 2013 lúc 5:33 Chiều Reply

    tội nghiệp Khải Hiên nhưng vẫn thích a Lý khải hơn. chị My làm việc năng suất ghê

  4. kivacullen Tháng Mười 10, 2013 lúc 6:54 Chiều Reply

    cha này lỳ ghe. đục vô mặt mấy phát cho biết *hự hự*

  5. nguyễn tuyết Tháng Mười 10, 2013 lúc 8:54 Chiều Reply

    đọc chuong này cũng thấy thương thương TKH nhngw mà m vẫn thích a Khải
    thanks b!

  6. Sâu Gạo Tháng Mười 10, 2013 lúc 8:54 Chiều Reply

    Thanks ! Truyện đang cao trào , thật ra cũng tội cho anh Hiên , có lẽ anh ấy là nam chính , anh Khải tốt thật nhưng khắc họa ko sâu , có lẽ anh ấy là nam phụ , thường thì nam phụ tốt tính hơn =))

    • thuyhang Tháng Mười 11, 2013 lúc 7:31 Chiều Reply

      đồng ý với ý kiến của bạn
      nam chính luôn cùng với nữ chínhà một cặp

  7. kimmina1908 Tháng Mười 10, 2013 lúc 10:35 Chiều Reply

    Ko biết ĐM sẽ làm thế nào nhỉ.
    Tội cho KH quá, nhưng mình vẫn muốn ĐM với LVK vì VK sẽ tôn trọng và thương yêu ĐM.
    Ko biết tiếp theo sẽ thế nào, thật đau đầu mà.🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: