Dây leo [Q2-C23-F2: Yêu là đã nợ.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 23-Phần 2: Yêu là đã nợ.

______________________________________

Đường Mạn sợ ngây người.

Trương Khải Hiên xoay người rời đi, lánh sang một phòng khác, anh vùi mình vào ghế sô pha, nước mắt đầy mặt.

Chiến tranh lạnh và tranh chấp giữa hai người cuối cùng cũng hạ màn.

Một người khẩn thiết cầu xin, tận tình khuyên nhủ; một người cứng rắn hạ quyết tâm phải rời khỏi. Mỗi lần nói chuyện đều kết thúc trong buồn bã, bầu không khí càng lúc càng cứng nhắc, càng ngày càng nặng nề.

Lúc này, những thuyết khách khác của nhà họ Trương cũng không dám xen miệng vào.

Đường Mạn bị hạn chế tự do, cửa lớn khóa bằng mật mã, cô không biết nên không thể ra ngoài. Mà điện thoại của cô cũng bị Trương Khải Hiên tịch thu, máy tính không kết nối mạng, điện thoại nhà không gọi được, cô tức giận không thôi, “Trương Khải Hiên, anh khư khư cố chấp, sẽ chỉ khiến tôi ngày càng hận anh thôi.”

Vẻ mặt Trương Khải Hiên không có biểu cảm gì, “ Anh sẽ dùng thời gian cả đời để đối xử tốt với em.”

Bà Trương thật sự không bỏ được con trai, nên ở trước mặt Đường Mạn luôn thấp giọng, bà cố lấy can đảm đi ngả bài với Đường Mạn.

“Tiểu Mạn, tất cả mọi chuyện trong quá khứ đều là lỗi của mẹ, là mẹ tạo nên sự ngăn cách giữa con và Khải Hiên, bây giờ con tha thứ cho Khải Hiên đi, sống chung với nó được không con?”

Đường Mạn cười lạnh, “Gia đình tôi bần hàn, lại không có con, một kẻ thấp hèn như vậy, sao có thể gánh vác nổi sự quan tâm của bà Trương đây.”

Bà Trương đỏ mặt, vẫn xấu hổ nói, “Chuyện qua rồi chúng ta cũng đừng nhắc lại nữa, chỉ cần con có thể quay về bên cạnh Khải Hiên, chúng ta vẫn là người một nhà mà. Còn đứa bé đó, con phá đi, sau này vẫn còn có thể sinh con với Khải Hiên, con yên tâm, chỉ cần con sinh con với nó, mẹ sẽ cho con hết toàn bộ tài sản đứng tên mẹ, như vậy được không?”

Đường Mạn cười ha ha, “Bà Trương đây thật sự là có tấm lòng nhân hậu, rất hào phóng, tính toán cao xa khiến tôi muốn chảy nước mắt. Đáng tiếc là, con tôi không gọi bà được một tiếng bà nội.”

Bà Trương huých vách tường, ăn thuốc súng, uống máu chó, vứt hết thể diện không còn một mống, bà thẹn quá hóa giận, hết cách rồi, đáng đời bà đưa mặt ra hứng chịu những lời nói lạnh nhạt của Đường Mạn. Đường Mạn nhìn bà vác khuôn mặt xám nghoét đi ra, trong lòng hả hê hơn là ăn một miếng dưa ướp lạnh vô cùng tươi mát trong ngày hè oi bức.

Nhưng mà, cô vẫn cảm thấy áy náy với Trương Khải Hiên.

Anh thật sự muốn bắt đầu lại, nhưng anh đã dùng sai cách thức, đối với người vợ quyết tâm muốn ra đi, cho dù anh có thể giải quyết một khách hàng xảo trá, cũng không có cách sưởi ấm trái tim của người vợ ấy.

Anh cảm thấy rất đau đầu.

Cô cảm thấy quá khó khăn.

Cuối cùng, Đường Mạn dứt khoát không nói chuyện với anh, cô nằm trên giường, ngoài trừ Chu Duyệt và Trương Vũ Đồng, cô đều lười nói chuyện với những người khác.

Trương Khải Hiên đặt trọn thời gian lên người của Đường Mạn, tận lực trông coi cô, kiên nhẫn khuyên cô ăn cơm, kể cho cô nghe truyện cười, trò chuyện với cô. Ngay cả khi Đường Mạn khóc, anh cũng ở bên cạnh nhìn cô thật dịu dàng, khẽ vuốt tóc cô, khuyên nhủ cô, chỉ có một ý thôi, “Anh yêu em, quay về bên anh nhé.”

Chu Duyệt cảm động, nếu người anh theo đuổi là một cô gái khác, chỉ sợ cô gái ấy đã sớm bỏ chồng bỏ con vì anh, cùng anh trốn đi rồi.

Chu Duyệt cảm thấy kỳ lạ, hỏi Đường Mạn, “Khải Hiên đã tổn thương trái tim em nhiều như vậy sao? Là tội không thể tha thứ sao?”

Đường Mạn lắc đầu, “Không phải, tuy rằng anh ấy tổn thương em, nhưng không phải là không thể tha thứ, nhưng tại sao em lại không thể sống với anh ấy? Là bởi vì em không chấp nhận được cách làm của anh ấy, anh ấy vẫn cố chấp, tùy hứng, tự cao tự đại như trước kia. Đây chính là điều mà em không dễ dàng tha thứ được.”

Chu Duyệt thở dài, “Chú ấy rất sợ, là em không biết lúc em bỏ rơi chú ấy, chú ấy đã sợ hãi và đau khổ biết bao nhiêu. Chị làm chị dâu của chú ấy lâu như vậy, chưa từng thấy qua chú ấy đau khổ đến vậy. Tối nào chú ấy cũng phải ôm chiếc gối của em mới ngủ được, có một đêm chú ấy phát sốt, chị đi rót nước cho chú ấy, chú ấy mơ màng quay đầu lại nhìn chị, hai mắt sáng ngời tim đập mạnh, chú ấy gọi chị, “Tiểu Mạn, em về rồi” chú ấy nhìn chị thành em. Lúc đó chị liền rớt nước mắt, Tiểu Mạn, nếu là chị, dưới tình trạng cùng đường, độc thân bên ngoài, chị cũng sẽ yêu người đàn ông tốt với chị, nhưng mà, nghĩ lại trước kia, không phải hai người cũng từng trải qua những ngày hạnh phúc sao? Quên thứ tình cảm kia đi em, tha thứ cho Khải Hiên, cùng chú ấy bắt đầu lại.”

Đường Mạn chỉ gượng cười.

Cô không biết làm sao: “Chị dâu, trong lòng em, chị vẫn là người cơ trí, sao lại cũng không nhìn rõ tình hình chứ?”

Chu Duyệt đột nhiên thần bí nói, “Đường Mạn, chị cũng muốn kết hôn.”

Đường Mạn nhất thời vui vẻ, “Thật sao?”

Trên mặt Chu Duyệt lại hiện lên vẻ lo lắng, cô hạ giọng xuống, “Nhưng mà, chị cũng không biết mình có thể thuận lợi rời khỏi nhà họ Trương không.”

Đường Mạn cũng không hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Chu Duyệt, cô hơi mệt mỏi, nhưng lại lười hỏi Chu Duyệt.

******************************

Đường Mạn không nghĩ rằng Trương Khải Hiên sẽ điên khùng như vậy, anh thật sự giam lỏng cô, cho dù cô nổi giận cũng được, mắng mỏ cũng được, tóm lại, anh vẫn buồn bã, yêu cầu, tất cả chỉ có một ý, “Tiểu Mạn, em chấp nhận anh đi.”

Cô tức giận thiếp đi, đã một tuần lễ không có tin tức của Lý Văn Khải, cô không nghe được giọng nói của anh, trong lòng vô cùng nhớ anh, tối tối cô nằm đó chảy nước mắt, mà Trương Khải Hiên ở trong phòng mình cũng thở ngắn than dài.

Chu Duyệt và bà Trương ở dưới lầu, nghe hai người chiến tranh lạnh, đấu khẩu ở trên lầu, cũng hết cách.

Trương Thụy Hằng cũng hết sức đau đầu.

Cuối cùng, đợi khi Trương Khải Hiên ra ngoài, Trương Thụy Hằng đi tìm Đường Mạn, hai người quyết định mặt đối mặt nói chuyện một lần nữa.

Trương Thụy Hằng hỏi cô: “Tiểu Mạn, con thật sự không muốn tiếp nhận Khải Hiên sao?”

Đường Mạn gật đầu.

Trương Thụy Hằng thở dài, ông hiểu được gương vỡ khó lành.

“Được rồi, nếu đã như vậy thì ba cũng không miễn cưỡng con, chỗ này là tờ chi phiếu 200 vạn tệ, con nhận đi, nhiều ít cũng là tâm ý của chúng ta đối với con. Nếu con đã muốn đi, ba cũng không giữ nữa, hy vọng mọi chuyện tốt đẹp đến với con.”

Trương Thụy Hằng lên tiếng với tư cách là ba chồng, Đường Mạn vô cùng cảm kích.

“Cám ơn ba.”

Nhân lúc Trương Khải Hiên vắng nhà, cô như con chim nhỏ sổ lồng, lập tức ra bay cửa, Trương Thụy Hằng thở dài, tuy rằng ông hy vọng con trai được hạnh phúc, nhưng cũng không nó đi vào chỗ bế tắc, cho nên quyết định thả Đường Mạn đi, thậm chí ông còn bảo tài xế đưa Đường Mạn ra sân bay.

Không ngờ 15 phút sau, Trương Khải Hiên về nhà, nhìn thấy chim nhỏ bay đi, lập tức nổi giận.

Anh không quan tâm đến sự khuyên giải của bà Trương, nổi trận lôi đình gọi tài xế đuổi theo đến sân bay.

Đường Mạn đang lo lắng chờ chuyến bay ở sân bay, chờ mãi vẫn chưa thấy loa nhắc nhở có thể làm thủ tục đăng ký, cô buồn bực không biết làm thế nào cho phải. Lúc này, ở sau lưng có người gọi lớn: “Tiểu Mạn, vợ ơi!”

Trong lòng cô chùn xuống, nhìn lại, thất kinh, Trương Khải Hiên lại có thể đuổi theo đến đây, hơn nữa, anh không phải đến một mình mà còn dẫn theo hai vệ sĩ.

Cô sợ đến run rẩy, còn Trương Khải Hiên cũng đã nhìn thấy cô, anh mừng như điên, lập tức đuổi theo cô. Đường Mạn nhất thời luống cuống, không kịp xếp hàng, cũng không vào bên trong được, đành phải bỏ đăng ký thủ tục, xoay người liều mạng chạy về hướng khác, Trương Khải Hiên thì điên cuồng đuổi theo ở phía sau.

Hai người chơi cút bắt ở trong sân bay, Đường Mạn chạy đến quầy thức ăn miễn thuế, anh liền đuổi theo, Đường Mạn thấy trước cửa hàng có người đứng gác, cô bất chấp tất cả, lách người chui vào giữa hai quầy hàng, men theo cửa khác chạy thoát ra bên ngoài.

Sân bay không thể ở được nữa, cô hốt hoảng chạy ra, đúng lúc bên ngoài có chiếc taxi đang đón khách chạy ngang qua, cô mở cửa xe, lên xe bảo tài xế mau mau lái xe đi.

Tài xế mới vừa chạy đi, xe của Trương Khải Hiên cũng đuổi theo sau đó. Chiếc taxi nho nhỏ sao có thể đọ tốc độ với chiếc Toyota ngang ngược của nhà họ Trương chứ. Huống hồ tài xế vừa nhìn thấy cảnh này, đương nhiên cũng không dám mang họa vào người, dừng xe lại ở ven đường, khách sáo mời Đường Mạn xuống xe.

Đường Mạn bất đắc dĩ xuống xe lại chạy tiếp, Trương Khải Hiên đã đuổi đến, anh vừa đuổi vừa gọi, “Tiểu Mạn, em về đi, Tiểu Mạn, đừng chạy nữa, nguy hiểm.”

Đường Mạn gấp gáp như ruồi bọ không đầu lao về phía trước, đúng lúc có một chiếc xe quảng cáo chạy qua, trên xe chở đầy ống thép, chiếc xe nọ đang muốn de lại, hoàn toàn không chú ý người ở phía sau. Trương Khải Hiên đuổi nhanh đến, Đường Mạn vừa chạy vừa ngoáy đầu nhìn sau lưng, đến khi vừa quay đầu lại thì phát hiện ra trước mặt có xe, cô hoảng hốt, hai chân nhũn ra, theo đà đâm thẳng vào đống ống thép không dừng lại được. Ngay lúc này, Trương Khải Hiên cũng vượt lên, ôm lấy cổ cô từ phía sau, nhưng xung lực lớn quá khiến chân anh không thể ma sát được nữa, hai người lảo đảo, đồng loạt ngã xuống, giây phút ngã xuống ấy, anh đẩy mạnh Đường Mạn sang bên cạnh, mấy ống thép với đầu vô cùng sắc bén trên xe tụt xuống, đúng lúc đâm vào lưng anh.

Trương Khải Hiên đau đớn hét lên một tiếng, hai người đồng loạt ngã xuống đường.

Đường Mạn đứng dậy, cô nhìn thấy Trương Khải Hiên nằm ở bên cạnh, lúc này cũng quên mất phải chạy trốn, cô nhìn thấy gương mặt anh đau đến vặn vẹo, lo lắng nên cô lập tức đỡ anh lên, vừa nhìn sau lưng anh, cô hít một hơi thật sâu, chỉ thấy áo ở sau lưng anh đều bị rách toạc, lộ ra một vết thương thật dài, máu tuôn xối xả.

Cô liền hét lên, “Khải Hiên.”

************************

Thủy Tụ Nhân Gia: Đường Mạn muốn chạy trốn, Trương Khải Hiên khăng khăng không để cô đi, thậm chí anh ngang ngược giam cầm cô. Nhưng khoảnh khắc anh không màng đến sống chết mà ôm cô vào lòng, cũng khiến Đường Mạn vô cùng cảm động, nhưng cảm động trong nháy mắt này nhất định có thể thay đổi toàn bộ cục diện sao? Mời các bạn đón xem chương tiếp theo: Đường tình khó vẹn toàn.

Tagged:

12 thoughts on “Dây leo [Q2-C23-F2: Yêu là đã nợ.]

  1. gauconbaccuc Tháng Mười 11, 2013 lúc 1:21 Chiều Reply

    chưa biết nội dung là j .Com cái đã

  2. gauconbaccuc Tháng Mười 11, 2013 lúc 1:33 Chiều Reply

    đáng đời bà trương .m vẫn thấy k hả giận lắm. tình huống này c.Mạn lại mềm lòng rồi

  3. bichdung1112 Tháng Mười 11, 2013 lúc 1:46 Chiều Reply

    Đọc cái đoạn rượt đuổi mà hồi hộp ghê, cứ như phim hành động í… chương này cảm thấy tội cho TKH quá, thế nào ĐM cũng sẽ mềm lòng… vậy còn tình cảm của LVK thì sao? Mình tin rằng trong tình cảnh nguy hiểm như thế nếu là LVK thì anh cũng sẽ hành động như TKH thôi. Tình cảm miễn cưỡng như thế mà TKH vẫn còn ép buộc ĐM, đến nỗi cô phải bỏ trốn như vậy thì sao mà bền được…lỡ sau này cô ái nái ở bên cạnh TKH thì đó chỉ là sự thương hại….
    Nói vậy thôi chứ a Khải ơi a vìa lẹ đi TT_TT, ai biết được tình cảm ĐM ra sao trong khi tác giả có vẻ ưu ái anh thế kia TT_TT

  4. bichdung1112 Tháng Mười 11, 2013 lúc 1:47 Chiều Reply

    ưu ái a TKH, viết thiếu😛

  5. Mân Côi Tháng Mười 11, 2013 lúc 2:29 Chiều Reply

    Hic! Hay quá. Ngóng nữa đây. Thank you!

  6. vanlun Tháng Mười 11, 2013 lúc 4:17 Chiều Reply

    hứ, mình vẫn giữ nguyên ý kiến, muốn đường mạn với Văn Khải ^^^^^^^^,

  7. lam thien nghi Tháng Mười 11, 2013 lúc 4:48 Chiều Reply

    Hy vong DM ko mem long ma quay lai voi TKH

  8. Daquy Tháng Mười 11, 2013 lúc 7:17 Chiều Reply

    cảm ơn nhoclubu nhiều. Dù là cảm động thì tình yêu đã không còn gượng ép chỉ là làm khổ nhau. TKH lúc trước làm khổ c, giờ yêu c cũng vẫn là làm khổ c.

  9. thuyhang Tháng Mười 11, 2013 lúc 7:26 Chiều Reply

    chị ơi cho a hiên một cơ hội đi.ai mà chẳng có lỗi lầm. chị bỏ qua và quay về bên a hiên đi.còn lão văn khải kia.tránh ra xa để gia đình người ta đoàn tụ.k được lén phén lại nữa.phù

  10. kivacullen Tháng Mười 11, 2013 lúc 9:15 Chiều Reply

    tác giả bất công !!!!!!!

  11. hoa hong tim Tháng Mười 11, 2013 lúc 9:44 Chiều Reply

    That dau dau tinh cam cua ai cung sau dam ca .thoi hay ca nha cho np chi Man co ca 2 anh

  12. leyna Tháng Mười 11, 2013 lúc 9:51 Chiều Reply

    Tác giả tạo chi cái cảnh nghiệt ngã như vậy chứ ? Cho dù ĐM có quay lại chăm sóc cho TKH , cho dù ở lại với anh vì áy náy thì tình yêu cũng đã mất. Bát nước đổ đi sao còn hốt lại được???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: