Dây leo [Q2-C25-F1: Tình duyên như mộng.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 25-Phần1: Tình duyên như mộng.

_____________________________

Anh đột nhiên hỏi, “Tiểu Mạn, anh hỏi em, nếu anh thật sự lên giường với cô ta, em sẽ làm gì anh?”

Đường Mạn quay đầu lại: “Cầu còn không được, em sẽ vui vẻ nhường ngay.”

Anh chay mày, xanh mặt, lời nói của Đường Mạn nhẹ nhàng, rất không quan tâm, dĩ nhiên là hoàn toàn không còn tình cảm với anh, trái tim anh chợt băng giá.

Chỉ nghe anh thấp giọng nói, “Đường Mạn, anh nói cho em biết, vợ của Trương Khải Hiên anh chỉ có thể là em, sẽ không là người nào khác, em đừng nghĩ muốn ly hôn với anh nữa, cũng đừng nghĩ trốn khỏi anh.”

Anh nói như đinh đóng cột, bất chấp không phân lý lẽ, Đường Mạn chỉ thở dài, vô cùng uất ức.

Cô im lặng, đột nhiên không nói gì cả, đưa tay tháo giày của mình ra, nhấn mở kính  xe, ném ra ngoài.

Trương Khải Hiên không hiểu, “Em đang làm cái gì vậy?”

Đường Mạn tức giận, “Anh khóa cửa xe mất rồi, em không nhảy khỏi xe được, ném giày để phát tiết một chút vẫn có thể được chứ?”

Anh đành chịu.

Không ngờ Đường Mạn càng diễn càng ác, cô dứt khoát cởi nút ra, tháo áo khoát ném ra bên ngoài.

Trương Khải Hiên cay mày, “Tiểu Mạn, đừng tùy hứng quá!”

Đường Mạn quát anh, “Trương Khải Hiên, anh là đồ khốn giam giữ tôi vì lợi ích cá nhân của mình sao? Được thôi, mỗi ngày tôi sẽ chơi cùng anh, hiện giờ tôi cởi hết quần áo, hướng ra bên ngoài hô cứu mạng, hô có người hảm hiếp, để tôi xem anh thu dọn tàn cuộc thế nào.”

Anh cũng nổi nóng, “Rốt cuộc em muốn làm gì?”

Đường Mạn tức giận hét lên: “Vậy anh muốn làm gì? Anh cho rằng đây là xã hội cũ sao? Anh nghĩ rằng tôi là người phụ nữ mà anh mua về sao? Là vợ bé anh cưới về để xung hỉ sao? Là một đống bùn nhão trên giường, tùy anh sắp đặt sao? Con người anh nhiều lần ngoại tình quá rồi, đê tiện thành nghiện luôn rồi, hiện tại tôi muốn ly hôn, anh lại còn phiền nhiễu.”

Tính nóng của hai người lại bộc phát.

Anh mắng: “Em cởi đi, em cởi đi, em cởi hết cho anh xem, cởi đi, cởi đi!”

Đường Mạn giật mình, cô nổi cơn thịnh nộ, anh đang lái xe, cô không dám vung tay qua đánh anh, vì vậy chỉ đành cực kỳ phẫn nộ tích tụ sức lực ở tay, nhắm ngay đùi anh, tàn nhẫn cấu một phát, Trương Khải Hiên bị ăn đau, anh hét lên, “Đường Mạn, em là củ cải trắng nấu không nhừ mà.”

Đường Mạn hét to hơn, “Trương Khải Hiên, anh là đồ đàng ông dối trá thối tha.”

Anh dứt khoát không thèm để ý đến cô nữa, chiếc xe vẫn lao về phía trước, chạy đến một chỗ ven đường vắng vẻ ở lưng chừng sườn núi, Đường Mạn thấy xe dừng lại, lập tức vung tay đánh đấm. Trương Khải Hiên không phản kháng, Đường Mạn vẫn không chịu buông tha cho anh, cô chụp tay anh qua, nhắm thẳng mu bàn tay phải hung hăng cắn xuống, một cú ngoạm khiến Trương Khải Hiên đau đến la hét thảm thiết, nước mắt sắp chảy ra.

Đường Mạn vốn tưởng rằng Trương Khải Hiên sẽ tránh theo bản năng, hoặc là dây dưa với cô một hồi, không ngờ anh vẫn không nhúc nhích, để mặc cô cắn.

Cô ngẩng đầu, trong buổi đêm trăng sáng sao thưa, trong xe không có ánh sáng, cô nhìn thấy Trương Khải Hiên nhíu mày thật chặt, anh đau đến nỗi sắc mặt cũng đổi màu.

“Vì sao không tránh?” Cô oán hận mắng.

Anh cười khổ, “Nếu như vậy khiến em có thể vui vẻ hơn một chút, cắn đứt bàn tay này thì đã sao?”

Trong mắt anh là vẻ bất đắc dĩ và đau khổ, lòng dạ Đường Mạn quặn thắt, cô quay đi chỗ khác, vùi đầu vào ghế ngồi, nước mắt giàn giụa.

Trương Khải Hiên nhích lại gần, anh khẽ quay mặt cô lại, tựa trán anh vào trán cô, “Tiểu Mạn.” Anh khổ sở không nói nên lời.

Anh ôm chặt lấy cô, “Nếu để hả giận thì em đánh anh đi.”

Đường Mạn bật khóc, “Anh là người không thích tranh giành cơ mà, nếu trước kia đã không yêu em, tại sao sau khi em rời đi lại mềm lòng yêu em chứ? Anh khiến em thật sự rất mâu thuẫn, trái tim bị cắt thành hai nửa, một nửa để ở trên người anh ấy, một nửa khác lại ở chỗ của anh. Em rất nhớ anh ấy, nhưng khi ở cùng anh lại thấy rất đau, đau đớn đến nỗi muốn giẫm nát anh trên đất như một cái giẻ lau, hung hăng đạp mấy cái. Khải Hiên, anh nói cho em biết đi, em nên làm sao bây giờ?”

Mặt anh dán lên mặt cô, nhiệt độ cơ thể của hai người dần dần dung hợp.

Anh khẽ nói: “Quên hết những chuyện không vui, trở về bên anh lần nữa, anh thề anh sẽ đối xử với em thật tốt, dùng thời gian cả đời để bù đắp lại những thiếu hụt của em.”

Đường Mạn cười khổ: “Cho dù em có thai, anh cũng không tính toán?”

Tuy rằng anh rất khổ sở, những lại nói rất quả quyết, “Đúng vậy, con cái sinh mấy đứa cũng được, là của em, anh đều thích hết.”

Đường Mạn cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, “Trương Khải Hiên, anh đúng là đầu lừa kéo xe, đầu bò rộng lượng.”

“Bởi vì anh yêu em.”

Đường Mạn lắc đầu, cô không biết làm sao, cười khổ mà nói: “Thật ra em căn bản không có thai, em chỉ gạt anh thôi.”

Anh ngẩng đầu, không tin lắm, nhưng lại nhẹ lòng hơn.

Đường Mạn bật khóc, “Về thể xác, em không phản bội anh; còn tâm hồn, em đã đi quá giới hạn rồi. Khải Hiên, em thật sự yêu anh ấy, không có cách nào đối mặt với anh nữa.”

Anh ôm đầu cô vào lồng ngực mình, khẽ nói: “Em đã quên một chuyện, anh từng chiếm giữ trái tim em, bây giờ, anh vẫn muốn chiếm giữ lấy nó.”

Anh nghiêng đầu, cúi xuống, dán môi anh lên môi cô, một chiếc hôn run rẩy, anh khiêu khích cạy mở miệng cô, hơi thở của anh hòa vào hơi thở của cô, lặng lẽ cướp đi ý thức của cô. Dần dần, hô hấp của anh càng lúc càng dồn dập, hai người ngã xuống, bên ngoài tối đen như mực, không nhìn rõ bóng dáng của họ.

Ý thức của Đường Mạn hơi mơ hồ, nụ hôn của Trương Khải hiên dần dần rõ ràng, nhiệt tình của anh ùn ùn kéo đến, vội vã cướp lấy hương vị thương nhớ đã lâu giữa đôi môi cô, tìm kiếm cảm giác quen thuộc ở nhiệt độ cơ thể cô, khi hai tay anh khẽ chạm vào khuôn mặt cô, truyền từng đợt thoải mái và ấm áp vào cơ thể cô, cô nhắm mắt lại, không nghe gì và cũng không thấy gì khác.

*******************************

Chu Duyệt và bà Trương đang ngồi trên sô pha tán gẫu, cửa lớn bên ngoài mở ra, xe của Trương Khải Hiên đã về, anh và Đường Mạn cùng nhau bước vào nhà.

Hai người vừa vào cửa, cả Chu Duyệt và bà Trương đều ngơ ngẩn, bối rối.

Trên người Đường Mạn mặc áo khoát của Trương Khải Hiên, chân không đi giày, đi chân trần vào nhà. Hai nút áo sơ mi của Trương Khải Hiên rộng mở, vạt áo cũng không ở bên trong mà rớt ra bên ngoài, xem ra rất mờ ám.

Quan trọng là sắc mặt của cả hai, lúng túng không được tự nhiên hệt như đôi tình nhân làm bậy, không dám nhìn vào mắt của đối phương.

Chu Duyệt và bà Trương nhìn nhau, giữa họ đã xảy ra chuyện gì?

Sau khi vào phòng, Đường Mạn liền ngã xuống giường, Trương Khải Hiên ngồi xuống bên cạnh cô, anh nhẹ nhàng vỗ vai cô, “Tiểu Mạn.”

Đường Mạn nhắm mắt lại, “Đi ra ngoài.”

Anh nhẹ nhàng cầu xin, “Đêm nay để cho anh ở lại đây được không?”

“Không.” Cô rất kiên quyết.

Anh cúi đầu hôn lên tóc cô, “Em vẫn còn yêu anh đúng không? Nếu không yêu anh, sao lại xảy ra chuyện lúc nãy chứ?”

Đường Mạn vùi đầu vào gối, “Ra ngoài, anh lập tức ra ngoài cho em.”

Trương Khải Hiên hết cách, đành phải đứng lên rời đi.

Nhưng trong lòng anh tràn ngập hạnh phúc, Đường Mạn, anh nhất định là vợ anh cả đời rồi, kiếp này, cả kiếp sau nữa, em đừng mong trốn tránh.

*************************

Đường Mạn trở mình ngồi dậy, từ trong túi cô lấy ra một tờ giấy, đó là khi ở nhà hàng, người quản lý đến đưa bảng khảo sát lặng lẽ nhét ở trong, người đó che giấu rất tốt, Trương Khải Hiên cũng không phát hiện ra.

Tờ giấy kia là của Lý Văn Khải viết, người đang ở Mỹ, tờ giấy đúng là được fax đến.

“Trong vòng 36 giờ nữa, anh sẽ xuất hiện trước mặt em, tình yêu của anh.”

Cô chảy nước mắt.

Đêm nay không tài nào chợp mắt được, khi nằm xuống lại nghĩ đến một màn chấn động lòng người vừa rồi ở trong xe. Cô và Trương Khải Hiên đã 9 tháng không gặp, vốn tưởng rằng sẽ không quen, thậm chí tình cảm cũng lạnh nhạt đi, lại không ngờ rằng khi anh hôn cô, cô lại không tự chủ mà hôn lại anh, muốn làm “chuyện ấy” với anh. Mà anh cũng không thể chờ được nữa, ôm lấy cô, nhớ nhung mãnh liệt dâng trào, anh chỉ có một ý niệm trong đầu, em vẫn là của anh, quá khứ là của anh, hiện tại cũng là của anh.

Anh và cô hôn nhau, trong không gian nhỏ hẹp ấy, không thể tách ra, liều mình triền miên.

Vốn muốn phản kháng lại anh, tâm trí lại bị anh dễ dàng chiếm lấy, gần như mạnh bạo và độc đoán chiếm lấy.

Thế nhưng, sau khi về nhà, cô lại càng thêm khổ sở.

Đường Mạn nhìn tờ giấy trong tay, chỉ lặng lẽ khóc.

 Trong vòng 36 giờ, anh sẽ xuất hiện trước mặt em, tình yêu của anh.

Lặp lại hết lần này hết lần khác, một lần rồi lại một lần.

Tagged:

11 thoughts on “Dây leo [Q2-C25-F1: Tình duyên như mộng.]

  1. Bánh Bao Hấp Tháng Mười 12, 2013 lúc 3:23 Chiều Reply

    >”< LVK cố lên

  2. pingpong2411 Tháng Mười 12, 2013 lúc 3:45 Chiều Reply

    Chị Nhóc ơi, sao lại là “…anh nhất định là vợ anh cả đời” vậy?

    • nhoclubu Tháng Mười 12, 2013 lúc 8:02 Chiều Reply

      Bé cái nhầm😛 tks bạn🙂

  3. vanlun Tháng Mười 12, 2013 lúc 3:45 Chiều Reply

    ôi lý văn khải của mình, huhuhuhuhuhuh

  4. ấn tượng quảng ninh Tháng Mười 12, 2013 lúc 5:00 Chiều Reply

    Hay quá!

  5. lam thien nghi Tháng Mười 12, 2013 lúc 5:51 Chiều Reply

    Cam ghet TKH

  6. Vương Bích Kiều Tháng Mười 12, 2013 lúc 6:25 Chiều Reply

    1 vòng lẩn quẩn ko lối ra…

  7. latdat Tháng Mười 12, 2013 lúc 9:19 Chiều Reply

    Ôi mình chẳng thích TKH tẹo nào cả. Anh Khải ơi về đoạt lại ĐM đi

  8. hường Tháng Mười 12, 2013 lúc 10:32 Chiều Reply

    Hjhj. Mình thật sự thik 2 vợ chồng nhà này. Thank tác giả nhìu nhìu.

  9. leyna Tháng Mười 12, 2013 lúc 11:47 Chiều Reply

    Thôi xong rồi, với tính cách thẳng thắn của ĐM thì Khải ca của mình đã ko còn cơ hội nữa. Cô đã * lỡ * gần gũi với TKH, và cô ko còn đường quay lại. Ui trời, mình cứ muốn hét mãi: * thôi xong rồi !* cả ngàn lần, buồn quá a…

  10. chanhcamquyt Tháng Mười 13, 2013 lúc 5:24 Chiều Reply

    TKH thì vui vẻ rồi nhé, chỉ tội anh Lý nhà mình hức hức

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: