Dây leo [Q2-C25-F2: Tình duyên như mộng.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 25- Phần 2: Tình duyên như mộng.

____________________________

Lý Văn Khải, anh vẫn khoan dung chờ đợi cô, không dục vọng, không yêu cầu gì cô cả, nuông chiều cô, chăm sóc cô, yêu thương cô, quan tâm cô, nhưng cô chỉ quay về 1 tuần, đã quên anh đối xử với cô tốt thế nào.

Đường Mạn cứ khóc, hận bản thân quá bạc tình vô nghĩa, tự trách mình không đủ sức.

Sáng sớm hôm sau, cô mở mắt ra, đầu nặng đến không ngồi dậy nổi.

Trương Khải Hiên bước vào, anh vỗ vỗ cô, hào hứng gọi cô: “Tiểu Mạn, mau xuống lầu, ba em đến.”

Ba? Đường Mạn nghi ngờ, ba cô sao?

Cô vội vàng thay đồ xuống lầu, vừa xuống thì thấy quả nhiên là ba cô đến.

Ông Đường trông thấy con gái lập tức đứng lên, dường như nhìn thấy không phải là con gái mà là một người khách tôn kính, ông áy náy ngượng ngùng, “Tiểu Mạn.”

Đường Mạn hơi mơ hồ, ba đến đây làm gì?

Rất nhanh, cô biết được dụng ý thật sự của ba đến đây, lại là một thuyết khách đắc lực đây mà.

Ông Đường mang không ít đặc sản nông thôn đến nhà họ Trương, bà Trương và Trương Thụy Hằng gặp thông gia, ngoài mặt vẫn rất vui vẻ, đây là lần thứ hai gặp mặt sau khi hai nhà kết thông gia đến nay. Từ sau khi Đường Mạn kết hôn với Trương Khải Hiên, ông cũng ngại đến thăm, bước vào khu biệt thự cao cấp của nhà họ Trương, ông rất tự ti.

Thấy ba rất dè dặt, Đường Mạn khổ sở không cách nào hình dung, tuy rằng thái độ của nhà họ Trương với ba vô cùng hòa nhã, nhưng cô nhìn vẫn cảm thấy rất chướng mắt, loại hòa nhã như vậy, hoàn toàn không phải sự thân thiện xuất phát từ nội tâm.

Chờ mọi người chào hỏi với nhau xong, sau khi xã giao vài câu bình thường, ông Đường vào phòng của Đường Mạn, chỉ có hai cha con.

Ông Đường ngồi trên ghế, Đường Mạn ngồi đối diện với ông.

Ông Đường khẽ thở dài, ”Tiểu Mạn, xin lỗi con, mấy năm gần đây, người làm ba như ba đây thật sự nợ con quá nhiều.”

Đường Mạn thản nhiên nói, “Dù sao chúng ta cũng là cha con, nói những chuyện này để làm gì?”

“Trong 9 tháng con đi, trong nhà xảy ra rất nhiều chuyện, một số thì con biết, còn một số thì ba cũng không nói với con. Em trai con đánh người ta bị thương, đối phương đòi tiền, còn có, trại nuôi chồn ở trong nhà bị chết một đám chồn, phải bồi thường không ít, còn mẹ… … của con, lúc đó cũng bệnh mấy lần, cái gì cũng cần tiền, đều là Khải Hiên quan tâm giúp đỡ chúng ta.” Ông Đường thở dài, “Tiểu Mạn, đâu ai ngờ được giữa con và Khải Hiên lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, mà các con cũng có duyên phận sâu sắc đến thế.”

Đường Mạn không có biểu cảm gì, “Ba, có phải ba muốn nói con và Khải Hiên hãy sống với nhau thật hạnh phúc, đừng nên suy nghĩ bậy bạ nữa?”

Ông Đường gật đầu, “Đúng vậy, nếu con chia tay với Khải Hiên, con sẽ không tìm được người có điều kiện tốt như nó đâu. Con thực tế một chút đi, huống hồ Khải Hiên có gì không tốt, trước kia nó có bệnh, hiện giờ nó cũng khỏe lại rồi, các con sống hạnh phúc qua ngày đi chứ.”

Đường Mạn không muốn tranh luận với ba, Trương Khải Hiên khéo ăn nói có năng lực, dùng loại chiến thuật vòng vèo này, không đạt mục đích sẽ không bỏ qua, cô cũng không cảm thấy lạ.

Cô thở dài.

Có thể là do thái độ của Đường Mạn đã dịu đi một chút, cũng có thể là do chuyện xảy ra tối qua đã khiến Trương Khải Hiên mừng thầm nên có chút lơi lỏng, khi Đường Mạn yêu cầu được ra ngoài đi dạo, Trương Khải Hiên cân nhắc một lát liền đồng ý.

“Tiểu Mạn.” Trương Khải Hiên nói: “Đồng ý với anh một chuyện, đừng có không từ mà biệt.”

Cô gật đầu.

Đi bộ trên đường phố Thanh Đảo với tâm trạng chán nản, thời tiết chợt ấm áp còn có một chút mát lạnh, mây trắng trên trời khẽ bềnh bồng, người đi đường qua lại như thoi đưa, cô bỗng nhiên cảm thấy hết sức phiền muộn.

“Dì.” Cô bật khóc, vội vã gọi điện thoại cho dì, “Con nhớ dì quá!”

Bên kia, dì chỉ thở dài, mỗi khi tâm trạng Đường Mạn tụt dốc, cô sẽ gọi điện thoại cho người dì nuôi cô từ nhỏ, từ khi mẹ ruột qua đời, người nuôi cô lớn chính là bà ngoại và dì cô, ở trong lòng cô, hai người mới là người thân thiết nhất, chứ không phải là ba cô.

Dì hiểu tất cả những phân vân của cô, dì nói: “Tiểu Mạn, rất khó để lựa chọn, dì chỉ có thể khuyên con, nhưng không thể thay con sống cuộc sống của con được. Cái con phải đối mặt chính là cuộc đời lâu dài của chính mình, hai người đàn ông đó đều yêu con, nhưng con sống chung với ai thì hạnh phúc hơn? Thứ tình yêu con cần là gì? Những cái này, dì không thể quyết định thay con được.”

Đường Mạn bật khóc, cô cứ đi về phía trước mà không có mục đích, cô nghỉ chân ở tiệm cà phê Starbucks, nhớ đến cảnh tượng chia tay với Lý Văn Khải ở đây.

Ngày đó có tuyết rơi, bông tuyết như những hồn ma lượn lờ bay múa, từ trên bầu trời rơi xuống, đậu lên người họ, trên vai anh, trên tóc cô.

Anh đưa cho cô khăn quàng cổ của mình, khi tiếp xúc với ánh mắt của anh, cô không dám nhìn tiếp, trong lúc hoang mang, cô không tự chủ hướng tầm mắt ngang qua đầu anh, muốn tìm một khoảng gì đó để dời mắt đi.

 

“Thật ra lúc em gọi điện hẹn anh, lúc đó anh đang có một núi công việc phải xử lý, nhưng vừa nghe xong điện thoại của em, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh có thể bỏ hết công việc, làm ra vẻ thoải mái ngồi trò chuyện với em trong tiệm cà phê, nói chuyện đến chiều, hỏi em một số vấn đề mà ngay cả anh cũng cảm thấy chẳng ra sao cả, cảm giác được bản thân đần độn chẳng kém một tên ngốc.”

Từng lời nói của anh vang vọng bên tai cô, cảm giác thương nhớ dâng lên, cô mới hiểu được, trong lòng cô nhớ anh biết bao nhiêu.

Cô rơi nước mắt.

“Tiểu Mạn, cái em muốn và cái anh muốn không giống nhau. Cái em muốn là báo đáp một lần, sau đó em sẽ trút bỏ được gánh nặng trong lòng, nhưng anh thì không. Cái anh muốn chính là mỗi sáng sớm đều có thể nhìn thấy khuôn mặt em, nụ cười ngọt ngào của em, mà không phải chỉ nhìn thấy một lần duy nhất vào sáng sớm ngày mai. Cái anh muốn là khi tâm trạng em không tốt, anh sẽ ôm em vào lòng, hôn lên đôi môi em như một lời an ủi, động viên đứa trẻ bị oan ức như em. Khi em bị bệnh, anh có thể ở bên cạnh trông nom em, em không uống thuốc, anh sẽ dỗ dành em, hoặc là nghiêm mặt bắt em uống thuốc. Cũng như những lúc anh không vui, anh cũng cần em ở bên cạnh anh, an ủi anh, mang cho anh một ly nước ấm, ôm anh từ sau lưng, vắt tay lên người anh, cúi đầu xuống, dựa vào anh, cái anh muốn là sau này chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc con cái, cùng dắt tay nhau băng qua đường lớn. Cái anh muốn chính là đến khi chúng ta già đi, chúng ta ngồi trên băng ghế dài ở công viên, nhìn hoàng hôn ôn lại từng chút một chuyện yêu đương, đó là cái anh muốn. Tiểu Mạn, những cái đó là cái em từng nghĩ đến sao?”

Anh bày tỏ tình cảm rất bình thản nhưng cũng chân thành tha thiết, đơn giản nhưng cũng nặng tình, tình yêu anh dành cho cô không mãnh liệt, nhưng lại tinh tế tỉ mỉ, dịu dàng điềm đạm.

Đường Mạn nhắm mắt lại, cô ngẩng đầu, ánh nắng cách làn da cô vẫn đang đốt cháy thần kinh cô.

Cô khóc, “Em rất nhớ anh.”

Có tiếng nói vang lên sau lưng cô: “Anh cũng rất nhớ em!”

Đường Mạn mở mắt ra, tiếng nói vang lên sau lưng cô như đang mơ, cả người cô run rẩy, tự khuyên bản thân, “Mình mơ thôi.”

Người đó nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cô, ôm lấy cô, “Không phải mơ đâu.”

Sự ấm áp đó lập tức vây quanh cô, cô bỗng kinh ngạc, quay đầu lại, thật sự là anh.

Nụ cười ấm áp đó, khuôn mặt rõ nét đó, ánh mắt yêu thương đó.

Đường Mạn không tin vào mắt mình, đúng là anh, Lý Văn Khải, anh đã trở về. Anh đúng là thần, lúc cô đang nhớ anh, anh lại từ trên trời giáng xuống.

Cô khóc lớn, lập tức chôn đầu vào lồng ngực anh, ôm chặt lấy anh.

Lý Văn Khải ôm cô, ôm lấy eo cô, trên người anh có một mùi vị tươi mát, Đường Mạn có cảm giác lịch trình bận rộn của anh vẫn không làm anh mệt mỏi, anh vì cô, thậm chí gác lại công việc quan trọng của mình sang một bên, cô ngoại trừ khóc vẫn chỉ là khóc.

“Xin lỗi anh.” Cô rớt nước mắt, vừa khóc vừa nói chả ra sao cả: “Cô giáo ở nhà trẻ không cho phép khóc nhè.”

Lý Văn Khải lập tức hiểu, bây giờ Đường Mạn đúng là có chút hỗn loạn, khi Thạch Băng không chịu đi nhà trẻ, cô dỗ dành Thạch Băng: ”Cô giáo ở nhà trẻ không cho phép khóc nè.”

Hiện giờ, cô chỉ mơ màng, chỉ cảm thấy bản thân mình là một cô bé không muốn đến nhà trẻ.

Anh đưa tay ôm lấy mặt cô, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua gò má cô, vô cùng thoải mái, mà độ ấm ở bàn tay anh không ngừng truyền đến, một cái vuốt ve, Đường Mạn đã cảm thấy bình yên, một chút ấm áp, một chút run rẩy, nhưng lại cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn rất nhiều.

Anh cúi đầu, đụng vào trán cô, Đường Mạn chỉ nghe thấy anh khẽ nói: “Bé cưng, đừng sợ, anh đã về rồi, chuyện gì em cũng không cần lo, có anh đây.”

Đúng lúc này, phía sau truyền đến một tiếng quát to, “Buông cô ấy ra.

Hai người giật mình, xoay người lại nhìn.

Chỉ bắt gặp vẻ mặt tái xanh của Trương Khải Hiên, anh đang ở bên cạnh hai người.

**********************************

Thủy Tụ Nhân Gia: Lý Văn Khải đã trở về, như vậy lúc này giữa Trương Khải Hiên và Lý Văn Khải chắc chắn sẽ có cuộc cuộc giằng co không khoan nhượng, cuối cùng thì giữa họ, ai tháng ai sẽ thua chứ? Mời các bạn đón đọc chương 26: Vua vs Kỵ Sĩ. Cám ơn.

Tagged:

8 thoughts on “Dây leo [Q2-C25-F2: Tình duyên như mộng.]

  1. bichdung1112 Tháng Mười 14, 2013 lúc 10:19 Sáng Reply

    *Mơ màng* tình yêu của em về rồi :-*

  2. chanhcamquyt Tháng Mười 14, 2013 lúc 10:20 Sáng Reply

    Thật quá thích anh Khải, mong cho ĐM về với Lý Văn Khải,
    Cảm ơn nàng nhiều

  3. bichdung1112 Tháng Mười 14, 2013 lúc 10:38 Sáng Reply

    Kỵ sĩ chắc là LVK nhỉ, trong truyện cổ tích thì thường nàng công chúa sẽ có vua thương yêu và kị sĩ âm thầm bảo vệ, kết thúc lúc nào cũng thành đôi với vua, bỏ lại kỵ sĩ đau lòng muốn chết đi được. Xưa nay mình đọc truyện vẫn luôn thắc mắc ko biết bao giờ mới có một câu chuyện công chúa sẽ ngã lòng về kị sĩ chứ k phải là ông vua quyền lực kia! Anh Khải ơi I LOVE YOU!!!!! cố lên anh nhé!

  4. baobao Tháng Mười 14, 2013 lúc 10:59 Sáng Reply

    hay ma .like this

  5. llvllyllvlly Tháng Mười 14, 2013 lúc 12:09 Chiều Reply

    hý hý. tới phần gay cấn
    tks nàng ^^

  6. bích hảo Tháng Mười 14, 2013 lúc 12:38 Chiều Reply

    dạo này chị năng suất ghê❤

  7. leyna Tháng Mười 14, 2013 lúc 10:00 Chiều Reply

    Mong là ĐM ko cố chấp nghĩ đến cái đêm * vô tình gây ra nỗi khổ * kia. Khải ca ơi, đưa chị về nhà thôi. Cảm ơn bạn nhiều nhé!

  8. Daquy Tháng Mười 19, 2013 lúc 6:11 Chiều Reply

    Thank nhoclubu nhieu lam

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: