Dây leo [Q2-C27-F1]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 27-Phần 1.

____________________________________________

Quả nhiên, Đường Mạn đang đứng chân trần lên đống thủy tinh vỡ kia, trong mắt ngập nước.

Tay cô cầm một nhánh hoa bách hợp, nước mắt rơi lã chã, “Anh Trương, bây giờ anh hài lòng rồi chứ?”

Trương Khải Hiên đau lòng hô to, “Em là đồ bốc đồng ngu ngốc.” Anh bước đến, bế cô lên khỏi đống thủy tinh kia.

Máu chảy ra từ trên chân của Đường Mạn, hệt như hoa đào nở rộ.

Anh hướng xuống lầu gọi to: “Chị dâu.” Chu Duyệt nghe tiếng gọi hoảng hốt chạy đến, lòng cô cũng nóng như lửa đốt, cùng Trương Khải Hiên băng bó lại vết thương cho Đường Mạn, sau đó đưa đến bệnh viện.

*********************************

Đào Đại Dũng ngăn Lý Văn Khải, “Văn Khải, đừng uống nữa.”

Lý Văn Khải lắc đầu, “Mình không sao, chúng ta làm bạn lâu như vậy, cậu hiểu mình từ trước đến nay đều người say nhưng lòng không say mà.”

Đào Đại Dũng cũng thông cảm với anh, “Văn Khải, tội tình gì chứ, trên đời này cũng không phải chỉ có một phụ nữ, huống hồ, cô ấy cũng chẳng phải danh môn vọng tộc gì.”

Lý Văn Khải đứng lên, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời bên ngoài, một khoảng trời mênh mông xám xịt.

Tay anh tì lên cửa kính, hơi nóng trong tay phả ra, liền in một dấu tay ẩm ướt trên kính.

Anh buồn rầu, “Anh thật sự rất nhớ em, anh phải làm thế nào để em không bị tổn thương, bình an quay về bên cạnh anh đây?”

****************************************

Sau khi Chu Duyệt dỗ Trương Vũ Đồng ngủ xong, cô lên lầu, lúc đi ngang qua phòng khách thì thấy Trương Khải Hiên một mình ngồi trên sô pha, bóng dáng anh vô cùng tiều tụy.

Cô thông cảm gọi anh, “Khải Hiên.”

Trương Khải Hiên ngẩng đầu, đôi mắt thương tâm được che kín bởi tơ máu, “Chị dâu, em và cô ấy thật sự phải chấm dứt sao? Em cảm thấy vô cùng tệ hại.”

Anh hệt như một con cừu lạc đường, giọng nói cũng suy yếu, “Cô ấy đã nhất quyết đề nghị ly hôn với em, cô ấy lại có thể ôm người đàn ông kia ở trên phố. Vì sao cô ấy phải nhẫn tâm như vậy?”

Chu Duyệt thở dài, “Khải Hiên, người đàn ông đó đến tìm chị, lúc chiều anh ta có đến cửa hàng quần áo của chị.”

Chính xác, lúc chiều Lý Văn Khải đích thân đến tìm cô, anh nói thẳng, “Cô Chu, tôi chỉ muốn nhờ cô giúp tôi chăm sóc Đường Mạn, bởi vì trong nhà họ Trương, người duy nhất tôi có thể tin tưởng chính là cô, cô cũng là người chị mà Đường Mạn tin tưởng nhất. Tính tình của Đường Mạn rất trẻ con, rất cố chấp, tôi thật sự rất sợ cô ấy sẽ làm ra chuyện tổn hại đến bản thân, tôi rất lo lắng cho cô ấy.”

Lúc ấy Chu Duyệt liền bị cảm động, đây thật sự là một người đàn ông tốt, vô cùng cẩn trọng và khoan dung.

Trương Khải Hiên bỗng giận dữ, “Hắn đi tìm chị? Tên khốn chết tiệt này, hắn mở miệng ra là đôi chân không ngừng đi xung quanh để thuyết phục, vậy còn chị, chị là đến thuyết phục em sao? Chị chính là người chị dâu mà em tín nhiệm nhất, ngay cả chị cũng muốn đến khuyên em sao?”

“Khải Hiên, chị chỉ là muốn khuyên chú, đổi cách chung sống với Đường Mạn đi, không nên ép buộc em ấy.”

Trương Khải Hiên ngừng lại, hai mắt phẫn nộ nhìn cô chằm chằm, biểu cảm trên mắt cứng nhắc hệt như đá cẩm thạch, “Chị dâu, chị đừng quên di chúc của anh hai, em là người giám hộ di chúc của anh ấy, chị sống trong nhà họ Trương này lâu như vậy, tất cả mọi người đều tin tưởng chị, chẳng lẽ tới chuyện này chị lại đi giúp đỡ người ngoài?”

Chu Duyệt vô cùng thất vọng, “Khải Hiên, tính cách của chú và anh trai chú thật giống nhau, cả tính nóng nảy cũng giống nhau nữa. Năm đó, anh trai chú cũng không tin tưởng chị, tùy hứng tự phụ, hiện giờ chị rất thất vọng khi nhìn thấy chú càng ngày càng giống với anh trai chú.”

Cô lắc đầu, “Thật sự chị đã sớm nản lòng với nhà họ Trương rồi, chị và Đường Mạn có cảm giác giống nhau, trong nhà họ Trương đều tràn ngập sự lạnh lùng, không có tình cảm, không ấm áp. Nếu chú đã nhắc đến di chúc, chính xác, trong di chúc anh trai chú đã viết rõ, trước khi Đồng Đồng 12 tuổi nếu chị kết hôn, chị sẽ không thể thừa kế toàn bộ tài sản của anh ấy. Vì Đồng Đồng, vì tiền, chị khiến người đàn ông chị yêu phải đợi rất lâu, cho đến bây giờ chị mới hiểu, so với tiền bạc, thật ra cái trân quý hơn vẫn là tình yêu, chị cần tình yêu, cần một gia đình hoàn chỉnh, Đồng Đồng cũng cần có cha. Cho nên, chị không thể tiếp tục ở lại nhà họ Trương được nữa, mấy ngày nữa chị sẽ dọn ra ngoài sống, chị cũng sẽ kết hôn nhanh thôi. Còn về di chúc của anh trai chú, chị cũng không quan tâm nữa.”

Cô xoay người đi, Trương Khải Hiên ngây ngẩn, Chu Duyệt nổi giận à? Cô không phải là một người dễ nổi giận, thậm chí không phải là người để niềm vui lộ rõ trên mặt. Mấy năm gần đây, cô luôn giữ danh tiếng của bà Trương Khải Quân, điều cao quý chính là, những quý bà xinh đẹp lạnh lùng trong xã hội thượng lưu, người khác đều nghĩ cô ở đây chính là thủ tiết vì chồng mất, thật ra trong lòng cô rất xót xa, nhà họ Trương này, hiện tại cô đã nản lòng thoái chí rồi, bây giờ cô cũng muốn bỏ đi.

Lúc này, anh nghe thấy Đường Mạn đang ho khan trong phòng ngủ, anh giật mình, lập tức chạy vội vào phòng, quả nhiên thấy Đường Mạn ngồi dậy, đang sờ soạng tìm cái ly trên bàn. Anh liền đi đến lấy ly lại, đưa nước cho cô.

Chờ Đường Mạn uống nước xong, anh chỉnh lại gối đầu cho cô, đỡ đầu cô nằm xuống gối.

“Ngoan, đồng ý với anh, sau này đừng làm tổn thương chính mình nữa, được không?” Anh kẽ vuốt tóc trán cô, nhẹ nhàng khuyên giải cô, giờ phút này nhìn cô, trong mắt anh toàn là vẻ hài lòng, tràn ngập cưng chiều, hệt như một người cha hài lòng nhìn con gái mình.

Đường Mạn không nói gì, cũng không nhìn anh.

Anh vỗ nhẹ lưng cô để dỗ cô ngủ, giọng điệu hòa nhã hệt như lần hẹn hò đầu tiên, ngọt như kẹo đường.

“Em nghỉ ngơi cho khỏe, nếu em không thích sống ở đây, chúng ta có thể chuyển chỗ khác, không phải em nói em rất muốn ra nước ngoài du lịch sao? Em nói em muốn đi thăm thú những tòa lâu đài ở miền quê nước Anh, anh có thể đi cùng em, chúng ta có thể đi xem tháp đồng hồ Big Ben, phố người hoa, Mắt Luân Đôn (1), còn có Phủ Thủ Tướng ở số 10 đường Downing, cung điện Buckingham, bảo tàng Anh. Lúc ở Anh, anh đã từng đọc sách ở đó, chúng ta còn có thể ngồi trên cỗ xe bốn bánh từ cung điện Buckingham ra ngoài cổng sắt lớn màu đen, đi xuyên qua Vườn Hoàng Gia St. James. Bé cưng, chúng ta lại đi cầu Luân Đôn, xem tòa lâu đài mà Nữ Hoàng Elizabeth I đã sống, còn có thể nhìn thấy vương miện mà cha của Henry VIII đã đội, rất hoàn hảo, có đúng không?”

(1) Mắt Luân Đôn hay Vòng quay Thiên niên kỷ là một vòng quay quan sát khổng lồ cao 135 mét nằm bên bờ sông Thames, Luân Đôn, Anh.

Anh cúi người xuống, tì mặt mình vào trán cô, “Bé cưng, đừng rời khỏi anh, anh thật sự rất sợ.”

Đúng vậy, đột nhiên anh cảm thấy vô cùng sợ hãi, sợ hãi, những người thân tin tưởng nhất bên cạnh anh từng người rời bỏ anh, anh chỉ cảm thấy mất mác rất lớn, trong lòng có một loại bi ai không thể kiềm chế cứ tuôn trào lên, anh vô cùng khổ sở, Đường Mạn như là cái cây để anh dựa vào, anh ỷ lại, nếu cây ngã, anh giống như tổ chim trên cây, chớp mắt không còn chỗ dựa.

Cùng thời gian đó, Lý Văn Khải và Đào Đại Dũng đang bàn bạc tìm luật sư.

Lý Văn Khải nói với Đào Đại Dũng: “Ngày mai mình nhất định phải gặp Đường Mạn một lần, bài phát biểu nhậm chức của mình cũng dời lại, mình không thể chờ đợi mãi ở đây mà không có kết quả, Đại Dũng, giúp mình một lần, còn nữa, giúp mình tìm luật sư, phải giỏi nhất.”

Anh nhủ thầm, “Trương Khải Hiên, anh tính toán mọi cách phái người đến Thượng Hải điều tra tôi, tiếc là tôi sẽ không để yên nữa, anh đã cố chấp như thế, tôi đây cũng chỉ có thể đánh cược một ván với anh.”

Sáng sớm hôm sau, Chu Duyệt đang dỗ Trương Vũ Đồng ăn cơm, Trương Thụy Hằng thì đi công tác, bà Trương dứt khoát đòi theo chồng, người ở nhà còn lại không nhiều.

Trương Khải Hiên ngồi xuống bên cạnh Chu Duyệt, “Chị dâu, xin lỗi, tối qua em có hơi quá đáng.”

Chu Duyệt lãnh đạm, “Quên đi Khải Hiên.”

Trương Khải Hiên rất buồn rầu, “Chị dâu, em thật sự đã hết cách, em không muốn mất Đường Mạn, chị nói thử xem, nếu cô ấy có con, vậy có thể thay đổi cách nghĩ hay không?”

Chu Duyệt sợ hết hồn.

Nhưng hình như Trương Khải Hiên thật sự có ý định như vậy, anh liền bị nhiệt tình làm tình cảm tăng vọt, trên mặt hiện lên vẻ khoát trá, điều này khiến cả người anh có chút bay bổng.

Đúng vậy, Đường Mạn thích trẻ con, anh và cô cũng đã từng có em bé, nếu trước kia có thể có, vì sao hiện tại lại không thể chứ? Con còn có thể sinh nữa, vả lại đứa trẻ đó nhất định sẽ tổng hợp những ưu điểm của ba mẹ nó, khuôn mặt trắng hồng tròn trịa, cánh tay mập mạp như củ sen trắng, như búp bê nhân sâm mặc cái yếm màu đỏ, nằm trong nôi nói bập bẹ ê a ngôn ngữ em bé với người lớn. Nếu thật sự có con, Đường Mạn nhất định sẽ quên hết tất cả những chuyện đau lòng, giữa hai vợ chồng nhất định cũng sẽ hạnh phúc lại như xưa.

Chu Duyệt bất an cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, “Khải Hiên, cái này hình như không phải là biện pháp tốt nhất.”

Vú Trương đi vào nói với Trương Khải Hiên, “Khải Hiên, bên ngoài có một người muốn gặp cậu, người đó nói mình là luật sư đại diện của Tiểu Mạn.”

Luật sư? Trương Khải Hiên và Chu Duyệt hơi ngạc nhiên, nhưng sau khi suy nghĩ vẫn bảo để người đó vào nhà.

Người được cử đến rất khách sáo, hắn ngồi xuống ghế ở phòng khách, tự giới thiệu mình và đi thẳng vào vấn đề, “Xin chào, anh Trương Khải Hiên, tôi họ Cao, tên Cao Vinh Huy, tôi được sự ủy thác của cô Đường Mạn, đại diện vụ ly hôn giữa anh và cô ấy.”

Tagged:

5 thoughts on “Dây leo [Q2-C27-F1]

  1. llvllyllvlly Tháng Mười 18, 2013 lúc 12:18 Chiều Reply

    tem tem tem :3

  2. han Tháng Mười 18, 2013 lúc 7:57 Chiều Reply

    hay quá. thanks ban da edit

  3. leyna Tháng Mười 19, 2013 lúc 1:40 Sáng Reply

    Mình thấy buồn cho TKH, đến lúc mất đi mới biết mình đã bỏ qua người mình yêu nhất.
    Chương này thấy thương cho tất cả, thương cả Chu Duyệt vì sự ích kỉ của gia đình chồng mà mất đi một đời xuân sắc.
    Mình chỉ thấy tội nghiệp cho KH, mình thích Khải ca hơn; vậy mà đọc đến chỗ KH gọi ĐM một tiếng * bé cưng *, lòng mình nhũn ra, chả biết đâu mà lần, ha ha…

  4. Daquy Tháng Mười 19, 2013 lúc 6:40 Chiều Reply

    Thank nhoclubu nhieu
    TKH quá ích kỷ, ích kỷ đến mức làm tổn thương người mình yêu và làm đau chính mình. Ích kỷ đến mức như anh có thật sự là yêu?

  5. chanhcamquyt Tháng Mười 20, 2013 lúc 12:57 Sáng Reply

    Chúc nàng 20/10 vui vẻ, nhìu quà

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: