Dây leo [Q2-C27-F2]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 27-Phần 2.

_______________________________________

Trương Khải Hiên hừ một tiếng, nhìn hắn một cách khinh miệt, “Bà xã của tôi đang nghỉ ngơi trên lầu, cô ấy còn chưa ngồi dậy nổi, quan hệ giữa chúng tôi rất tốt, tôi nói cho anh biết, chúng tôi sẽ không ly hôn, anh cứ đến chỗ nào có thể đến ấy.”

Cao Vinh Huy điềm tĩnh lấy ra một phần văn kiện, “Đây là thư ủy thác do chính tay cô Đường Mạn ký.”

Trương Khải Hiên nhận lấy, quả nhiên dưới góc phải của tờ văn kiện là chữ ký của Đường Mạn. Anh rất nghi ngờ, Đường Mạn tìm luật sự lúc nào, sao anh không biết gì cả?

Luật sư Cao nói: “Đây là một số tài liệu có liên quan đến vụ ly hôn của hai người, tôi đã thay mặt cô Đường Mạn đưa ra thỉnh cầu với tòa án, nếu anh phản đối, cũng có thể tìm luật sư, tôi có thể đợi bất cứ lúc nào.”

Trương Khải Hiên nhíu mày, anh nhận lấy văn kiện.

Luật sư Cao thản nhiên nói: “Anh Trương, tôi hy vọng có thể ngồi xuống hòa giải, không cần thiết phải lãng phí thời gian, theo như tư liệu chỗ chúng tôi có thì khá bất lợi với anh. Sau khi anh kết hôn với cô Đường Mạn thì trước giờ vẫn luôn duy trì mối quan hệ yêu đương mập mờ với cô Cao Nhân Tuệ, hôn nhân của hai người chỉ trên danh nghĩa, hơn nữa cô Đường Mạn còn bị bạo lực gia đình, cô ấy không thể không rời khỏi nhà họ Trương. Trong khi cô ấy sống ở Thượng Hải, anh và cô Cao Nhân Tuệ vẫn còn quan hệ với nhau, anh còn giao căn nhà đứng tên anh cho cô Cao Nhân Tuệ vào 3 tháng trước. Làm vợ chồng, thứ nhất, anh chưa hề tận tâm tận lực hoàn thành trách nhiệm; thứ hai, tài sản của hai vợ chồng anh chưa từng kê khai chi tiết cho vợ anh biết; thứ ba.” Hắn tạm dừng một lát, “Trên phương diện tình cảm vợ chồng, anh đã ngoại tình mấy lần, lần gần nhất là cách đây 2 tháng, anh đã đi quá giới hạn với một đối tượng, tên là Từ Mạn.”

Trương Khải Hiên kinh ngạc, đây là bí mật giữa anh và Từ Mạn, tên luật sư chết tiệt này lại khai thác triệt để như thế, có phân ở chỗ nào là móc ở chỗ ấy như thế?

Chu Duyệt cũng khá bất ngờ, cô nhìn Trương Khải Hiên, vẻ mặt của Trương Khải Hiên lúc đỏ lúc trắng.

Luật sư Cao nói: “Anh Trương, nếu thật sự phải lên tòa, có khả năng còn nhiều chuyện nữa bị vạch trần ra hết, xin cho tôi nói thẳng một câu, buông tay sớm một chút, đối với tất cả mọi người đều tốt.”

Trương Khải Hiên hung hăng ném tập văn kiện lên bàn, anh cười lạnh: “Anh đang uy hiếp tôi?”

Luật sư Cao trả lời đúng mực, “Anh Trương, anh hiểu lầm rồi, tôi chỉ là có lòng tốt nhắc nhở anh, tất cả mọi chuyện anh làm, tổng giám đốc Lý đều biết rất rõ, anh ấy không hy vọng mọi người cảm thấy quá khó khăn thôi.”

Trương Khải Hiên quát lớn, “Cút.”

Luật sư Cao lắc đầu, không thể dùng lý lẽ để khuyên răn, hắn thu dọn đồ đạc nhanh chóng rời đi.

Chu Duyệt kinh ngạc xem từng tờ văn kiện, không thua gì đọc một quyển tiểu thuyết quỷ dị chấn động lòng người.

Cô không tin nổi, “Làm thế nào mà vị luật sư này lại thu thập được nhiều chứng cứ phạm tội trong thời gian ngắn như vậy, trời đất, Khải Hiên, trong đây một câu nói tốt về chú cũng không có.”

Trương Khải Hiên bực bội, “Nếu phải lên tòa, loại luật sư thế này còn có thể cho em cài hoa lên đỉnh đầu phải không?” Trong lòng anh lại nghĩ, tên khốn khiếp Lý Văn Khải này, hắn thật là mặt dày trơ tráo, lại còn dám tìm người theo dõi anh.

Chu Duyệt có chút không tin, “Khải Hiên, thật sự chú không có gì đó với Từ Mạn chứ?”

Trương Khải Hiên xấu hổ xoay đi, anh giải thích, “Không phải lỗi của em, hôm đó em có uống chút rượu, là cô ta chủ động.”

Lúc này, họ nghe phía sau có người hừ một tiếng, là Đường Mạn, hai người quay đầu lại, cô đang đứng ở đầu cầu thang, cô ra đây bao lâu, lại nghe được bao nhiêu rồi, Trương Khải Hiên nhất thời hoảng hốt, không thua gì một con chuột khi nhìn thấy mèo, cô nghe được gì rồi?

Chu Duyệt ừ à vài tiếng, “Cái đó, chị phải đưa Đồng Đồng đi nhà trẻ.” Cô lập tức rút khỏi chiến trường, ai cũng từng được thỉnh giáo cơn thịnh nộ của Đường Mạn, cô không dám ở lâu.

Trương Khải Hiên bật ra câu nói đầu tiên sau khi có phản ứng lại, “Em không cần xuống lầu, chân em bị thương mà.”

Đường Mạn phớt lờ anh, cô đi từng bước xuống lầu, chân mang dép lê, chân quấn băng gạc giẫm trên bậc thang, máu lập tức thấm ra ngoài, Trương Khải Hiên chạy đến muốn đỡ cô, nhưng Đường Mạn lạnh lùng né tránh anh.

Cô nhìn Trương Khải Hiên chằm chằm, quan sát vẻ mặt của anh từ trên xuống dưới: “Khải Hiên, anh và Từ Mạn thật sự đã từng lên giường?”

Mặt Trương Khải Hiên đỏ tới mang tai, xấu hổ hệt như con gà nướng.

Đường Mạn cười nhạo: “Vỗn dĩ tôi còn tưởng rằng đó chỉ là ảo giác của tôi thôi, anh thề thốt cam đoan với tôi là không có, tôi liền dễ dàng tin anh, xem ra tôi đúng là đánh giá anh quá cao rồi. Trương Khải Hiên, tôi thật sự nghi ngờ, anh yêu tôi sao? Đây là cách anh yêu tôi à? Một mặt thì chân tình tha thiết ở trước mặt tôi nói nhớ nhưng, nói không muốn xa tôi; mặt khác, cơ thể liền gấp gáp lên giường với phụ nữ khác? Hoặc là anh cảm thấy đây chính là một cách để anh giải tỏa áp lực của chính mình?”

Trương Khải Hiên cúi đầu, anh không dám nhìn cô, “Xin lỗi em, chỉ có một lần, hơn nữa, hôm đó…, hôm đó anh có uống chút rượu, hôm đó là sinh nhật của em, anh…, lúc đó anh rất nhớ em, Tiểu Mạn, xin lỗi em.” Anh ngẩng đầu, “Tiểu Mạn, tha thứ cho anh, anh thật sự không cố ý.”

“Tôi cũng không cố ý đâu, buổi tối hôm đó tôi lên giường với anh cũng không phải cố ý.” Cô quay đi, khẽ thở dài, “Khải Hiên, cám ơn anh đã từng giúp đỡ gia đình tôi, anh giúp ba tôi kinh doanh lại trại chồn, anh thay tôi xử lý chuyện đánh nhau của em trai, để nó không bị kiện tụng, còn có, mẹ kế tôi phải làm phẩu thuật, anh trả hết chi phí phẫu thuật cho bà ấy, bao gồm cả tôi, anh giúp tôi chặn lại ống thép đang lao về phía tôi, là tôi nợ anh, Khải Hiên.”

Cô nói rất bình tĩnh, “Anh không cần nói xin lỗi đâu, phản bội trên tình cảm còn đáng sợ gấp mấy chục lần phản bội về thể xác, anh tặng căn nhà ở Vận Cảnh cho Cao Nhân Tuệ, chứng tỏ anh vẫn còn có tình cảm với cô ấy, còn anh với Từ Mạn, chỉ là một lần phóng túng, đó chẳng là gì cả.”

Anh vội vàng giải thích, “Căn nhà anh cho Cao Nhân Tuệ chỉ là, chỉ là.” Anh đuối lý, giải thích không được, cũng không có cách nào để giải thích, luật sư nói rất đúng; giấu vợ, một mình giải quyết chuyện bất động sản, điều này bản thân nó đã là một sai lầm. Huống hồ anh và Đường Mạn kết hôn rất gấp gáp, hai người cũng không làm chứng minh tài sản, đối với tài sản chung, Đường Mạn có quyền được biết.

Anh dừng một chút nói, “Đường Mạn, đúng là anh giấu em tặng căn nhà cho Cao Nhân Tuệ, sau lúc đó thì anh và cô ấy không còn quan hệ gì nữa, anh chỉ là muốn dùng căn nhà này để kết thúc ân oán giữa hai người, nếu vì chuyện đó mà làm em không vui, bây giờ anh có thể viết một bảng tuyên bố, đêm toàn bộ tài sản đứng tên anh chuyển qua cho em, nhà thì chúng ta có thể mua lại, em thích cái gì, tùy em lựa chọn.”

Đường Mạn ngắt lời anh, “Anh nghĩ rằng tôi quan tâm tới căn nhà đó sao? Không phải, Khải Hiên, anh lầm rồi, đối với anh, tôi quá thất vọng, anh đã quên con của chúng ta vì ai mà chết, anh đã quên nỗi thống khổ của tôi là ai tạo thành, anh đã quên hết tất cả nguyên do, đây mới là điều khiến tôi thất vọng.” Cô khẽ thở một hơi, “Chẳng qua, bây giờ cái gì tôi cũng không muốn, tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm, cái gì cũng không nợ anh, anh cũng không cần phải áy náy, bởi vì anh cũng không nợ tôi. Mấy lời vừa rồi luật sư nói anh cũng đã nghe hết rồi, thật sự quậy ra tòa đối với tất cả mọi người đều không tốt, hãy để cho hai người chúng ta giữ lại một chút tôn nghiêm, hết yêu chính là hết, chúng ta chia tay đi.”

Trương Khải Hiên gấp rút, anh nắm lấy cánh tay của Đường Mạn, “Tiểu Mạn, hãy nghe anh nói, anh thật sự, thật sự chỉ là muốn kết thúc ân oán của anh với cô ấy thôi, không có ý gì khác đâu.”

Đường Mạn rất bình tĩnh, “Chia tay đi.”

Trương Khải Hiên kinh hãi: “Chia tay? Đường Mạn, em còn nhớ những lời em từng nói chứ? Em có yêu anh, yêu anh lặng lẽ, yêu anh không hề trông mong gì cả, chỉ 5 giây liền yêu anh, vừa gặp đã yêu, nếu có thể, em hy vọng một đêm tóc bạc, cùng anh sống hết quãng đời còn lại. Những dòng em viết vẫn còn đây, bây giờ em lại nói với anh, để chúng ta giữ lại chút tôn nghiêm, để chúng ta chia tay? Điều đó là không thể được, tuyệt đối không thể được.”

“Vậy anh muốn phải làm sao? Anh định sẽ giam giữ tôi thế này ư?”

Trương Khải Hiên thấp giọng, “Đúng vậy, hai chúng ta hệt như hai cây leo, anh không thể rời khỏi em, cho dù anh có trói chặt em ở bên cạnh anh, buộc em vào cánh tay anh, anh cũng không thể để em đi. Một ngày, hai ngày, một năm, hai năm, em sẽ hồi tâm chuyển ý thôi, sẽ nhớ lại những ngày chúng ta yêu nhau, sẽ tiếp nhận anh. Tiểu Mạn, hãy tin anh, anh sẽ dùng thời gian cả đời để đối xử tốt với em.”

Anh ngẩng đầu, tình cảm chân thành, ánh mắt lóe ra tia hy vọng, có chút hồi hộp, có chút khát vọng, “Chúng ta bắt đầu lại lần nữa, chúng ta yêu nhau lại lần nữa, không phải em từng nói ngày chúng ta yêu nhau còn chưa đủ thì em đã vội vàng gả cho anh, em hãy nhớ lại thời gian đó, em hãy để anh theo đuổi em lần nữa, em muốn một hôn lễ thế nào, chúng ta tổ chức lại lần nữa được không em? Tất cả đều theo em, được không, vợ yêu?”

Đường Mạn mở to mắt.

Trương Khải Hiên bước sát lại, anh bất ngờ vươn tay ôm cô vào lòng: “Tiểu Mạn, em thích con nít mà, anh cũng rất thích, chúng ta sinh một đứa con nhé. Một đứa bé xinh đẹp, thông mình, đáng yêu, bốc đồng và tinh nghịch.” Hô hấp của anh bỗng dồn dập, trong mắt lóe ra sự kích động khác thường, “Tiểu Mạn, chúng ta sinh một đứa con nhé, anh không chờ được nữa, bây giờ sinh liền nhé.”

Đường Mạn ngạc nhiên đến độ không mở miệng nổi, không nói nổi câu nào.

Trương Khải Hiên ôm lấy cô, không nói thêm gì nữa, anh bế cô đi lên lầu.

Đường Mạn có phản ứng, cô liều mạng đánh anh, “Trương Khải Hiên, anh muốn làm gì?”

Anh ôm chặt lấy cô, “Tiểu Mạn, để đứa bé gắn kết chúng ta lại, sinh một đứa con của chúng ta, anh là ba nó, còn em là mẹ nó.”

Đường Mạn sợ đến nỗi hét lên, “Trương Khải Hiên, anh đúng là hồ đồ.”

__________________________________

Thủy Tụ Nhân Gia: Trương Khải Hiên khăng khăng đòi sinh em bé, mà Đường Mạn lại nhất quyết không chịu, Lý Văn Khải cũng tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp, tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì đây? Xin đón đọc chương tiếp theo: Ngầm tranh đoạt. Rất phấn khích, chi phối toàn cục.

Tagged:

7 thoughts on “Dây leo [Q2-C27-F2]

  1. Anh Bùi Tháng Mười 22, 2013 lúc 1:27 Chiều Reply

    tem, hj

  2. vanlun Tháng Mười 22, 2013 lúc 1:28 Chiều Reply

    ôi gay cấn quá, mình muốn ĐƯờng mạn ly hôn, hjx, hjx,, mình ghét TKH, oa oa , tội anh Văn Khải quá , mình là đường mạn chắc chết mất thôi

  3. chanhcamquyt Tháng Mười 22, 2013 lúc 1:59 Chiều Reply

    cảm ơn nàng

  4. lam thien nghi Tháng Mười 22, 2013 lúc 4:55 Chiều Reply

    Minh cang ngay cang cam ghet TKH

  5. Leyna Tháng Mười 23, 2013 lúc 2:52 Sáng Reply

    Vừa thấy ghét TKH , lại vừa thấy tội nghiệp! Để đến nông nỗi này thì làm sao còn có thể trở về với nhau? Cảm ơn bạn nhiều nhé!

  6. Tammy Tháng Mười 26, 2013 lúc 11:31 Sáng Reply

    Theo toi thi tinh cach cua TKH, va ca anh trai cua anh ta nuaTKQ, co le la duoc cung chieu va gia dinh cung thuoc hang giau co, nen tinh cach cua hai anh em theo benh ly ma noi la benh tu ky, muon la phai duoc chiu, nhu la ban on cho nguoi khac vay, ko can cam nhan cua nguoi khac , chi biet lam theo y minh, trong tinh yeu cung rat ich ky, co phan doc doan, nhu nguoi ta noi” An ko duoc pha cho hoi”, day cung la mot dang benh hoan, do tac dong cua gia dinh ma nen, minh rat ghet tenTKH nay!!!!!!

    • nhoclubu Tháng Mười 26, 2013 lúc 3:19 Chiều Reply

      Like mạnh❤

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: