Dây leo [Q2-C29-F1: Lý Văn Khải- Phong thái vương giả.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 29-Phần 1: Lý Văn Khải- phong thái vương giả.

________________________

Lý Văn Khải bước từng bước đến, anh xanh mặt, hai hàng lông mày nhíu lại, trong mắt là lửa giận của sự khinh miệt, chỉ nghe anh trầm giọng nói với Trương Khải Hiên, “Trương Khải Hiên, tôi biết Đường Mạn là có nỗi khổ, tôi vừa mới gọi điện thoại về Thượng Hải, mẹ tôi nói, con gái tôi và bảo mẫu từ nhà trẻ ra đã bặt tin suốt 2 tiếng, tôi hy vọng chuyện này không liên quan đến anh. Nếu không, nếu người nhà của tôi bị trầy xước gì, tôi đảm bảo trên người anh cũng sẽ có không ít vết thương gấp trăm lần như thế, đừng thách thức tôi.”

Trương Khải Hiên giật mình, chuyện gì đây? Anh hoàn toàn không hiểu.

Đường Mạn đẩy đẩy Trương Khải Hiên, “Chúng ta đi.”

Lý Văn Khải gọi Đường Mạn, “Tiểu Mạn.” Giọng điệu trước và sau của anh hệt như hai người khác nhau, đối với Trương Khải Hiên là căm thù lạnh lùng, đối với Đường Mạn thì liền biến thành yêu thương dịu dàng.

Anh nói, “Em cũng nhớ kỹ một chuyện, thân thể của em không phải chỉ của một mình em, nếu em có bất kỳ thương tổn nào, anh sẽ đau lòng đến ngủ không yên giấc, em nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt, nhớ rồi chứ?”

Đường Mạn không dám quay đầu, nước mắt rơi như mưa.

Cô nhẫn tâm, nhanh chóng bước về trước, lên xe của nhà họ Trương.

Nhà họ Trương.

Trương Khải Hiên tận tình khuyên nhủ Đường Mạn, “Em hãy ăn một chút đi, không cần ăn hết, ăn một nửa cũng được.”

Đường Mạn cụp mắt, nhìn chén canh trước mặt.

Cô thở dài, rốt cuộc bưng chén canh qua, im lặng uống hết toàn bộ.

Trương Khải Hiên hơi thả lỏng, anh khó khăn giải thích với cô, “Tiểu Mạn, anh thật sự không biết hiện giờ ba đang ở Thượng Hải, càng không ngờ ba sẽ làm như vậy, nhưng anh cam đoan, ba sẽ không làm vậy nữa đâu. Em hãy tin anh.”

Đường Mạn nhắm mắt lại, cô tin tưởng lời này của Trương Khải Hiên, nhưng Trương Thụy Hằng thì không giống vậy, ông lăn lộn trên thương trường đã hơn 40 năm, làm sao giết người mà tay không dính máu chứ?

Trong mắt Trương Thụy Hằng, bất luận là Trương Khải Hiên hay là Lý Văn Khải, đối với ông đều là thế hệ sau, ông vĩnh viễn cao hơn họ một bậc.

Cô không thể để cho Thạch Băng và bà Lý vô tội vì cô mà bị liên lụy, ngoại trừ quay về, cô không thể nghĩ được biện pháp nào tốt hơn.

Trương Khải Hiên đứng lên, anh đi đến bên cạnh Đường Mạn, khẽ đặt tay lên vai cô, chạm vào đôi vai gầy yếu của cô, anh khẽ nói, “Thân thể của em không phải chỉ của một mình em, nếu em có bất kỳ thương tổn nào, anh sẽ đau lòng đến ngủ không yên giấc, em nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt, nhớ rồi chứ?”

Anh không có biểu cảm gì, đây là lời nói của Lý Văn Khải.

Đường Mạn rớt nước mắt, Trương Khải Hiên cũng ngửa mặt, sở dĩ anh làm vậy, là không muốn nước mắt dễ dàng chảy ra.

Đường Mạn cười khổ, “Khải Hiên, em đồng ý với anh, em ở lại.”

Sự vui mừng trong nháy mắt như ngọn đèn thoảng qua, anh không thể tin được, nói: “Em thật sự bằng lòng ở lại.”

Cô rơi lệ gật đầu, “Đúng vậy, em ở lại.” Cô lau đi nước mắt, ngẩng mặt nói, “Dịch có Thái Cực, Thái Cực sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng, Tứ Tượng sinh Bát Quái, kim- càn, đoài mộc- chấn, tốn thổ- khôn, cấn thủy- khảm hỏa- ly, anh là Khảm (Nước) còn em là Khôn (Đất), hai chúng ta là vợ chồng, thiên địa giao nhau, càn khôn không chuyển, hai chúng ta nhất định phải ở cùng một chỗ, sống như vậy rất tốt, không cần tranh chấp nữa.”

(1) Thuyết Vũ Trụ trong Kinh Dịch (Kinh: nghĩa là sách, Dịch: nghĩa là biến đổi trong vũ trụ, trong thiên nhiên, trong xã hội…)

– Thái Cực: Có dưỡng khí, có sự sống.

– Lưỡng Nghi: Hai Cực Âm, Dương.

– Tứ Tượng: Thái Dương (Mặt Trời), Thiếu Dương (Mây), Thái Âm (Mặt Trăng), Thiếu Âm (Sao).

– Bát Quái: Càn (Trời: tây bắc), Đoài (Đầm (hồ): tây), Ly (Hỏa (lửa): nam), Chấn (Sấm: đông), Tốn (Gió: đông nam), Khảm (Nước: bắc), Cấn (Núi: đông bắc), Khôn (Đất: tây nam).

Trương Nghe Hiên lắng nghe, mặc dù không biết tại sao, nhưng cũng có thể hiểu được một chút, người vợ thông minh xinh đẹp này, cô lại đang nói lời kỳ lạ gì đây, anh nghe mà mù mờ.

Đường Mạn cũng đang suy nghĩ, “Dì Thạch, con không thể liên lụy mọi người.”

Cô cũng không hiểu cái gì là Thái Cực, nhưng ở chung với bà Lý cũng lâu rồi, cũng hiểu được một chút Bát Quái Thái Cực quyền mà thôi, hiện giờ, cô không hiểu sao lại nói ra, chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn không chịu nổi.

Trương Khải Hiên nằm xuống, gối đầu lên tay cô, tuy rằng anh đang lo sợ bất an, nhưng nghe lời nói này thốt ra từ chính miệng cô, anh cũng cảm thấy an tâm.

***************************

Lý Văn Khải gấp rút trở về Thượng Hải, nhìn thấy mẹ và Thạch Băng đều bình an vô sự, anh cũng bớt lo.

Anh biết Trương Khải Hiên sẽ không làm ra cái chuyện đê tiện vô sỉ như vậy, nhưng ba của hắn, là một con cáo già đa mưu túc trí, ông ta ở trong tối, con người này sẽ làm gì, anh không thể đoán được.

Anh cũng rơi vào giữa những phiền não vô hạn.

Rất nhanh, chỗ Đào Đại Dũng ở Thanh Đảo cho anh biết tin, “Đường Mạn đã rút đơn kiện, cô ấy không chịu ly hôn.”

Anh vô cùng tức giận, người phụ nữ ngu ngốc này, ngu không ai bằng, anh suy nghĩ nhiều cách, cuối cùng mua chuộc được quản lý lấy danh nghĩa là tài liệu khảo sát để cho Đường Mạn ký tên lên chỗ trống, sau đó giúp Đường Mạn thảo ra thư ủy thác, chuẩn bị giúp cô nộp cho tòa án để xin ly hôn, không nghĩ tới anh thân trọng, cân nhắc tích lũy toàn bộ mưu kế, cuối cùng lại bị Đường Mạn vứt bỏ hết, thất bại trong gang tấc.

Đứng trước cửa sổ kính trong phòng làm việc, nhìn thấy thời tiết mây trời đột nhiên thay đổi, cảm giác mát mẻ của mùa thu không còn là những cơn gió nhè nhẹ phả vào mặt nữa, thật sự bắt đầu có hơi lạnh lẽo, trong lòng anh cũng phiền muộn vô cùng.

Thư ký gõ cửa đi vào, “Tổng giám đốc Lý, có một vị tên gọi là Tô Thuấn Quyên đến tìm anh.”

Lý Văn Khải quay đầu lại, Thuấn Quyên? Anh cân nhắc một lượt, “Mời cô ấy vào.”

Là vợ trước của anh, Tô Thuấn Quyên, anh ngồi xuống đợi cô.

Không đến một phút, Tô Thuấn Quyên đẩy cửa bước vào. Thấy cô, anh nở nụ cười.

Bất cứ khi nào chỗ nào, Tô Thuấn Quyên đều xinh đẹp dịu dàng, cô quả không hổ là người đẹp Giang Nam.

Diện mạo của cô rất giống với ngôi sao điện ảnh của Hồng Kông- Diệp Đồng, đôi mi thanh tú, mắt phượng, môi anh đào, chiếc cằm xinh xắn, cái mũi tinh tế. Lúc trước, đúng là sự dịu dàng chân thành và bộ dáng hấp dẫn của cô đã thu hút anh, anh không tự chủ được rơi vào đó, yêu điên cuồng, không thể tự kiềm chế, sau đó hai người mới kết hôn.

Tuy rằng không còn là vợ chồng, nhưng hai người vẫn khá khách sáo. Anh đích thân rót cà phê cho cô, hỏi cô: “Không phải em đang ở Mỹ sao? Sao có thời gian để về Thượng Hải vậy?”

Tô Thuấn Quyên đáp, “Em nghe nói anh mới kế nhiệm chức vụ Tổng giám đốc CVS khu vực Trung Quốc, sao rồi, em đích thân chúc mừng anh, anh không vui à?”

“Sao anh lại có thể không vui chứ, em đến anh thật sự rất bất ngờ.”

Tô Thuấn Quyên nhận lấy cà phê anh đưa, uống một ngụm, cô cảm khái nói: “Anh vẫn còn nhớ khẩu vị của em.”

Anh thản nhiên nói, “Trí nhớ của anh khá tốt, có thể nhớ rõ rất nhiều chuyện.”

Đúng vậy, trong lòng cô vừa khổ vừa chua xót, người đàn ông tốt như vậy, bây giờ lại là người dưng.

Do dự một lát, cô hỏi: “Mẹ có khỏe không?”

“Khỏe lắm, hiện giờ khi không có việc gì làm thì mẹ đi tập Thái Cực Quyền, cùng với một hội những diễn viên nghiệp dư kinh kịch thổi sáo đàn hát, trải qua cuộc sống rất an nhàn.”

“Còn Thạch Băng? Con bé còn nhớ em không?”

Anh cảm khái, “Còn nhớ, đôi khi nó cũng hỏi, dì Thuấn Quyên thế nào.”

Tô Thuấn Quyên lại bùi ngùi, dì Thuấn Quyên, cô vẫn hy vọng Thạch Băng có thể gọi cô một tiếng mẹ, đáng tiếc là…

Hai người ngồi trong phòng làm việc, tùy tiện tán gẫu.

Tô Thuấn Quyên nhớ đến cái gì, cô thử thăm dò, “Văn Khải, anh… …, bạn gái lần trước nói tới, nói chuyện sao rồi.”

Lý Văn Khải nhíu mày, chuyện này vốn không phải là chuyện cô nên quan tâm, nhưng anh vẫn thở nhẹ một hơi, “Hiện giờ cô ấy đang ở Thanh Đảo, xong việc sẽ quay về.”

Tô Thuấn Quyên nghe được một hàm nghĩa khác trong câu nói của anh, đối với Đường Mạn, cô biết được không nhiều, nhưng cô vẫn biết, Đường Mạn vẫn chưa ly hôn, như vậy, hiện giờ cô ấy ở Thanh Đảo, chẳng lẽ, chẳng lẽ cô ấy trở về bên cạnh chồng sao? Hay là cô ấy đang bàn về chuyện ly hôn? Nhưng mặc dù trong lòng nghi hoặc, cô cũng biết mình không nên hỏi nhiều.

Giọng điệu của cô bình thản tìm đề tài khác: “Văn Khải, bữa tiệc nhậm chức vào thứ hai tuần sau phải không? Đến lúc đó em đến tham gia, anh sẽ chào đón chứ?”

“Sao lại không chào đón? Em có thể đến, anh thật sự rất vui.”

Đợi Tô Thuấn Huyên đi rồi, anh vùi mình vào ghế tựa, Tô Thuấn Huyên đột nhiên đến thăm hỏi cũng không khiến anh bận tâm nhiều lắm, hiện giờ anh phải đối mặt chính là hai chuyện, một chuyện chính là từng bước tiến hành nghi thức nhậm chức tổng giám đốc mới, nhân viên của tổng bộ ở Mỹ đến rất nhanh, bàn giao công việc ở công ty đã tiến hành đâu vào đấy, tuy rằng trong lòng anh vô cùng thương nhớ Đường Mạn, nhưng đây là thời điểm đặc biệt, anh phải lấy đại cục làm trọng, không thể đắm chìm trong tình cảm riêng tư được, anh đợi ngày này đã đợi suốt 4 năm, không thể có sai sót.

Anh gọi điện thoại cho Đường Mạn, bất ngờ chính là, điện thoại của cô gọi được, cuối cùng cũng có thể nói chuyện với cô.

Anh an ủi cô, “Em không cần lo lắng cho anh, Thạch Băng không sao, anh biết em quyết định như vậy là sợ ảnh hưởng đến anh, nhưng anh là đàn ông, anh đã hứa thì nhất định phải thực hiện, chỉ cần em yêu anh, anh nhất định sẽ tìm cách giải quyết tất cả vấn đề, để chúng ta có thể ở bên nhau.”

Bên kia, Đường Mạn vô cùng xúc động, cô khổ sở nói, “Thật ra em có cái gì tốt, mà anh lại đối xử tốt với em như vậy.”

“Cô ngốc ạ, không biết em tốt bao nhiêu chính là ưu điểm lớn nhất của em.” Anh cũng chua xót, “Tiểu Mạn, anh rất sợ, rất hối hận, lúc ấy không nên để em đi theo Trương Khải Hiên, tình yêu không phải là quả cân cũng không phải quân cờ, anh cũng không thể để em trả giá vì người khác như vậy, tin anh, anh sẽ không dễ dàng buông tay, em phải đợi anh.”

Đường Mạn nghẹn ngào, “Em tin anh, em… …đợi anh.”

Cúp máy, anh suy nghĩ nhiều lần liền gọi điện thoại cho Chu Duyệt, “Cô Chu, tôi mạo muội gọi điện thoại cho cô như vậy, cũng không có ý gì, cũng không phải hy vọng cô đến khuyên Trương Khải Hiên buông tha cho Đường Mạn, tôi chỉ hy vọng cô có thể giúp tôi chăm sóc cô ấy, bất luận cuối cùng cô ấy quyết định thế nào, hy vọng lớn nhất của tôi chính là cô ấy được hạnh phúc và khỏe mạnh.”

Chu Duyệt cũng cảm động, người đàn ông này không đề cập bất cứ lời nào muốn cô khuyên Trương Khải Hiên, anh ta giống như lấy nhu thắng cương trong Thái Cực Quyền, dễ dàng gạt chiêu hiểm sang một bên, anh ta không dây dưa, cũng không làm càn, lại dễ dàng chiếm được thiện cảm của người khác đối với anh ta.

Bà Lý lại tràn đầy lo âu và tức giận, “Chồng của Tiểu Mạn ép Tiểu Mạn về, ba của nó lại đê tiện bắt cóc Thạch Băng, tuy rằng ông ta không làm gì Thạch Băng, nhưng hành động của hai cha con họ như vậy thật khiến người ta chán ghét, đây căn bản không phải là cách hành xử của đàn ông.”

Bà cũng lo lắng không thôi, “Tiểu Mạn là một cô gái đáng thương, cô gái ngốc nghếch này, trong đầu chỉ biết suy nghĩ cho người khác, mẹ thật sự rất sợ, sợ nó khuất phục, không quay về nữa.”

Anh cũng vô cùng đau đầu.

Bà Lý than nhẹ, bà nắm chặt tay con trai, “Văn Khải, con đừng lo, con lo làm tốt chuyện của mình đi, con đừng quên còn có mẹ ở đây.”

Anh vô cùng xúc động, “Mẹ.”

Tagged:

5 thoughts on “Dây leo [Q2-C29-F1: Lý Văn Khải- Phong thái vương giả.]

  1. bichdung1112 Tháng Mười 25, 2013 lúc 1:42 Chiều Reply

    Tks c My nhé, sắp vào những phần gây cấn rồi, mỏi mắt ngóng chờ hehehe!!!

  2. vanlun Tháng Mười 25, 2013 lúc 1:43 Chiều Reply

    tốt, mình chỉ mong bỏ được TKH thôi, tức không chịu nổi rồi

  3. Daquy Tháng Mười 25, 2013 lúc 7:46 Chiều Reply

    Thank nang nhieu lam. Nang ban ma van co truyen deu. That la buc xuc voi nha ho truong mak.

  4. leyna Tháng Mười 25, 2013 lúc 10:16 Chiều Reply

    Ko lẽ ĐM chịu bỏ cuộc ? Nếu ko thì làm sao anh Khải có thể đưa chị í ra khỏi cái nhà họ Trương khốn kiếp ấy? Cảm ơn bạn nhiều nhé!

  5. chanhcamquyt Tháng Mười 25, 2013 lúc 10:51 Chiều Reply

    Anh Khải của mình …
    Cảm ơn nhoclubu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: