Dây leo [Q2-C32-F1: Yêu đến cùng.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 32: Yêu đến cùng.

_________________________________

Lý Văn Khải đến đón Đường Mạn đi như ý nguyện.

10 tiếng sau, xe của họ đã về đến Thượng Hải.

Trương Khải Hiên quyết định lại đi Thượng Hải đón Đường Mạn, lúc này Trương Thụy Hằng đứng ra khuyên giải con trai, “Khải Hiên, buông tay đi, Đường Mạn không yêu con là sự thật.”

Anh lớn tiếng gào thét, “Vì sao phải như vậy?”

Anh không thể chấp nhận, trước mắt tối đen.

Rất nhanh, anh cũng nhận được giấy gọi từ tòa án, Đường Mạn chính thức đơn phương xin ly hôn. Luật sư vẫn là vị Cao Vinh Huy đó, hắn đúng là tận chức tận trách, lễ phép đến tìm Trương Khải Hiên, hơn nữa lần này hắn lại thêm cho Trương Khải Hiên hai tội danh, giam cầm vợ phi pháp, còn có bạo lực gia đình. Anh làm Đường Mạn bị thương, bạo lực nơi công cộng, phá hoại tài sản người khác, tính cách của anh quái gở, tính tình hung ác, hành vi đó hoàn toàn không xứng đáng cho anh thêm cơ hội, thậm chí, hắn còn xin quan tòa đồng ý, bởi vì mấy lần anh hạn chế tự do của Đường Mạn, nên anh không được tiếp cận Đường Mạn nữa.

Trương Khải Hiên nhìn thấy thư luật sư của hắn, giận đến nỗi cả người phát run.

Hiện giờ, Đường Mạn thật sự bỏ anh đi rồi, vì thế tất cả cố gắng mà anh bỏ ra, trong nháy mắt đã tan thành mây khói, anh gần như nản lòng thoái chí.

Anh vô cùng xót xa, lại không thể tin gọi điện thoại vô số lần cho Đường Mạn, nhưng trước sau không thể nối máy, anh luôn kiêu ngạo tự phụ, tuyết đối không chấp nhận một người phụ nữ như vậy lại kiên quyết muốn rời bỏ anh, hơn nữa, cô từng yêu anh, chẳng lẽ tình yêu cũng giống như trái dưa lưới, giữ gìn không tốt sẽ dễ dàng biến chất?

Thậm chí, anh còn có một ý niệm điên cuồng trong đầu, đi Thượng Hải cướp cô về, ngay cả đối với Lý Văn Khải, anh có vô số ý niệm muốn trả thù, muốn giết hắn.

Nhưng khi tỉnh táo lại, anh phản tỉnh bản thân, tim lạnh như băng.

Lý Văn Khải đã từng nói: “Yêu chân thành tha thiết cũng sẽ tan biến thôi, anh hiểu Đường Mạn sao?”

Cuối cùng, anh cũng hiểu được tình cảm của chính mình dành cho Đường Mạn, chính xác, anh yêu cô, nhưng mà, tình yêu này đã chậm một bước, Đường Mạn thay lòng là sự thật, bởi vì cô chỉ là một phụ nữ, dưới tình thế cùng đường bí lối, Lý Văn Khải xuất hiện đúng lúc, tình cảm của hắn dồi dào lại biết chăm sóc người khác, cho dù là trả ơn, vốn dĩ người phụ nữ này đã có ba phần tình cảm với hắn, cũng sẽ chuyển biến thành mười phần tình yêu thôi.

Anh lại rơi vào trạng thái như mấy tháng trước khi Đường Mạn mới bỏ đi, chỉ là trước đây, anh còn sót lại một chút hy vọng, còn hiện giờ, một chút cũng không.

Mang theo một chút hy vọng, anh gọi điện thoại cho Đường Mạn lần nữa, rốt cuộc cô cũng bắt máy.

Cô vô cùng khách sáo: “Khải Hiên, em và anh đã là nước đổ khó hốt, hy vọng tất cả anh đều tốt. Hơn nữa, hy vọng anh đừng đến can thiệp vào cuộc sống của em.”

Cô cúp máy, Trương Khải Hiên không tin cứ nhìn điện thoại, trái tim anh hệt như chiếc đồng hồ báo thức đang chạy tích tắc tích tắc, vòng đi vòng lại, đơn điệu buồn tẻ, bây giờ, anh mất đi tất cả hy vọng.

Bất luận anh có bao nhiêu ý nghĩ điên cuồng, anh đều biết, cô sẽ không quay về nữa đâu.

Bà Trương không đành lòng nhìn con trai khổ sở, bà tìm luật sư cho con, hy vọng có thể cứu vãn lại cuộc hôn nhân này.

Luật sư thản nhiên nói với anh, “Tôi đã thử đàm phán với luật sư của Đường Mạn, muốn cố gắng gặp mặt để khuyên cô ấy, nhưng đối phương không chấp nhận. Cho nên hiện giờ tôi chỉ có thể kéo dài thời gian, phiên tòa đầu tiên được mở sẽ không ly hôn, hai người còn có một số tài sản cần phải phân chia rõ ràng, cho nên sẽ kéo dài được đến nửa năm, nếu sau nửa năm, cô ấy vẫn cố chấp không gặp, như vậy toàn án sẽ phán quyết ly hôn. Hiện tại, điều tôi có thể làm lúc này chỉ là kéo dài thêm nửa năm cho anh, mặt khác, tôi sẽ cố gắng tranh thủ giữ lại phần tài sản nhiều hơn cho anh.”

Trương Khải Hiên cười khổ, hôn nhân cũng mất, ngổn ngang tài sản còn có tác dụng gì?

Thượng Hải.

Đường Mạn nhớ lại nội dung chuyện cổ tích để kể cho Thạch Băng nghe, con bé dần dần buồn ngủ, rất nhanh đi vào mộng đẹp.

Bên ngoài, cửa lớn mở ra, cô biết là Lý Văn Khải đã về.

Cô nhanh chóng chạy ra ngoài, là tài xế đưa Lý Văn Khải về, anh có hơi say. Nhưng mà tinh thần anh vẫn còn tỉnh táo, thấy cô đi ra, anh bước đến ôm lấy cô, nâng khuôn mặt cô lên, hôn lên môi cô một chút, “Xin lỗi Tiểu Mạn, anh về trễ.”

Đường Mạn đỡ anh đến sô pha, lập tức đi rót nước cho anh, anh ngồi phịch xuống sô pha, vỗ đầu, mấy ngày nay, xã giao ngày càng nhiều, chính anh cũng đáp ứng không xuể, cũng không chăm lo trong nhà được, bà Lý có chút giận anh, nhưng không có cách nào, công việc thật sự quá nhiều. Cho dù mẹ và con gái có giận dỗi gì, anh đều chịu hết, nhưng Đường Mạn trước sau vẫn không nói câu nào, cho dù anh về trễ, cô vẫn ngồi trên ghế sô pha gần cửa nhất để chờ đợi anh.

Đường Mạn nói, “Nè, anh uống sữa đi, uống xong sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.”

Lý Văn Khải lại bắt lấy tay cô, kéo cô vào lòng mình, trên người anh có mùi gì đó rất phức tạp, Đường Mạn cảm giác được, dường như có mùi rượu, mùi thuốc lá, còn có mùi nước hoa thoang thoảng của phụ nữ, cô cũng không hỏi.

Lý Văn Khải ôm chặt lấy cô, mặt dán vào mặt cô, cánh tay nhanh chóng siết lấy eo cô, cô không thở nổi, cuối cùng đành nhỏ giọng nhắc nhở anh: “Ôm chặt quá.”

Anh cười, sau đó nới lỏng tay ra, Đường Mạn nói với anh, “Lần sau khi uống rượu nữa, nhất định phải uống một bịch sữa trước, đừng uống nhiều quá, dạ dày của anh vốn dĩ không khỏe mà.”

Anh hài lòng đáp ứng, “Được, lời em nói anh sẽ nhớ kỹ.”

“Em đi xả nước cho anh tắm.”

Nhưng chờ cô đến phòng tắm xả nước cho anh, anh lại theo vào ngăn cô lại, tắt nước.

Đường Mạn nhìn thấy anh đã cởi bỏ áo, lộ ra cơ ngực trơn bóng, lập tức hiểu được ý đồ của anh, mặt cô đỏ lên.

Lý Văn Khải ôm chặt lấy cô, thì thầm vào tai cô: “Anh nợ em một tuần rồi, ngày nào cũng có tiệc xã giao muộn mới về, đêm nay để anh bù lại một chút nhé?”

Không đợi cô yếu ớt kháng nghị, anh liền ôm lấy cô, lập tức bế cô lên quay về giường, anh im lặng hôn môi cô, mùi rượu trong miệng có hơi nặng, Đường Mạn không thích lắm, nhưng anh hôn quá nồng nhiệt, cô cũng chỉ có thể bị động đón nhận.

Rất nhanh, anh hôn cô hệt như một khối kem tan chảy, mà cách thức chiếm đoạt cũng giống như phong cách hành sự của anh, vô cùng quyết đoán, triệt để trực tiếp.

20 phút sau, anh vuốt tóc cô, hỏi cô: “Tại sao lần này trở về, anh luôn cảm thấy em có rất nhiều tâm sự?”

Đường Mạn suy nghĩ, “Thật ra em cảm thấy anh cũng có tâm sự, giữa chúng ta có vật gì ngăn cách sao?”

Anh duỗi tay qua, kê dưới đầu cô, “Không có, cái gì cũng không. Hiện giờ anh đã có tất cả, thật sự rất thỏa mãn.”

Đường Mạn vùi đầu vào ngực anh, cô thì thầm: “Đúng vậy, em cũng rất thỏa mãn.”

Nhưng mà, không biết tại sao, Đường Mạn luôn luôn có một cảm giác bất an, cô cảm thấy ngăn cách giữa cô và Lý Văn Khải, không phải là Trương Khải Hiên mà là một người nào đó. Thế nhưng, cô tin tưởng Lý Văn Khải, tin tưởng anh đã vì cô làm nhiều chuyện như vậy, tuyệt đối sẽ không phản bội cô. Mà anh đối với cô, cũng là quan tâm chăm sóc, cô cảm thấy bản thân như một đứa trẻ bị bỏ rơi, té ngã giữa trời tuyết, còn anh lại nhặt cô về, trên phương diện tình cảm, yêu thương cô, lo lắng cho cô, vô cùng nuông chiều cô. So với tình yêu ngang ngược, chiếm đoạt ích kỷ của Trương Khải Hiên hoàn toàn khác nhau, anh cho cô một thứ tình yêu rất khác.

Trở về Thượng Hải đã gần 2 tháng, vốn dĩ cô nghĩ Trương Khải Hiên sẽ truy đuổi đến đây, nhưng anh không có, điện thoại của cô vẫn tắt máy, sau khi mở máy lên có thể nhìn thấy tin nhắn báo cáo vô số cuộc gọi nhỡ của anh, còn có tin nhắn anh gửi khiến tâm trạng của cô trở nên phức tạp, “Thật sự, phải như vậy sao?”

Đường Mạn có thể tưởng tượng ra cách đó ngàn dặm, Trương Khải Hiên đau lòng khổ sở, rất nhiều lúc, cô cảm thấy phiền loạn, cô từng yêu người đàn ông này, nhưng mà, cô không nợ nần gì anh. Còn Lý Văn Khải, cô không chỉ yêu anh, còn cảm thấy mình nợ anh, đối với anh, cô muốn dùng thời gian cả đời để bù đắp lại cho anh.

Nghĩ lung tung một hồi, cô bỗng cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh, suy nhược không còn sức, lúc này mới nhớ đến lúc chiều ăn cơm hơi ít, nhất định lại bị tụt huyết áp, cô chống tay ngồi dậy, muốn đi làm chút gì đó để ăn.

Không ngờ Lý Văn Khải lại thức giấc, tuy rằng anh say, nhưng một tiếng động nhỏ của Đường Mạn anh lại có thể cảm nhận được, sờ qua bên cạnh phát hiện trên cánh tay cô toàn là mồ hôi lạnh, anh lập tức hiểu, liền ngăn cô lại, “Em không cần xuống giường, để anh đi rót nước cho em.”

Anh nhanh chóng đứng lên, sợ ánh đèn chói mắt cô, anh chỉ bật ngọn đèn nhỏ ở sát cửa, sau đó nhanh chóng ra ngoài, Đường Mạn nghe thấy anh rành rọt pha trà sữa ở bên ngoài, tìm chút đường, chưa đến 1 phút, anh bưng trà đã pha xong đi vào, ngồi xuống bên giường, cho cô uống.

Uống vài ngụm, Đường Mạn cảm thấy đã có lại năng lượng, “Cám ơn anh.”

Anh ngược lại không vui, ”Sao lại khách sáo như vậy?”

Đường Mạn uống hết trà sữa, người có sức lực lại, nhưng sau khi tụt huyết áp thì chứng mệt mỏi lại kéo đến, cô nằm xuống nhanh chóng đi vào mộng đẹp.

Lý Văn Khải lại tỉnh táo, anh nhìn Đường Mạn ngủ say, hơi thở đều đều, vẻ mặt bình thản, khóe môi hơi cong lên, hệt như một đứa trẻ thỏa mãn.

Trong lòng anh đã có chút khó chịu, lấy tay khẽ vén tóc ở thái dương cô, anh tự hỏi lòng, “Vì sao em luôn khách sáo như vậy?”

Cuối cùng cũng đạt thành ý nguyện được chung sống với cô, anh cũng hiểu được, Đường Mạn dường như đang có tâm sự ngổn ngang, chẳng lẽ cô còn đang nhớ đên Trương Khải Hiên?

Đường Mạn trở mình, ôm chặt lấy anh, dáng ngủ hệt như con mèo nhỏ.

Anh lại yên tâm.

Hôm nay, nhà trẻ có hoạt động tương tác, muốn phụ huynh đưa con cái đến công viên cùng nhau vẽ tranh, Đường Mạn dẫn Thạch Băng đến tham gia, mọi người tháo giày, bày vải trắng vẽ tranh sơn dầu để vẽ bức tranh mình thích. Bức tranh của Thạch Băng chính là cuộc sống hạnh phúc của Tiểu hồ ly Hoa Bối, Đường Mạn thì ở bên cạnh pha màu cho nó, gợi ý cho nó.

Lúc này, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên người cô, “Tiểu Mạn.”

Tay cô run lên, cọ vẽ rớt hết xuống vải, không cần quay đầu lại, cô cũng biết người đến là Trương Khải Hiên.

Mấy hôm trước, luật sư gọi điện nói với cô, “Nhà họ Trương cũng tìm luật sư, hy vọng có thể cố gắng hòa giải vụ kiện này ngoài tòa án, không cần ly hôn. Chuyện rắc rối trước mắt là phương diện phân chia tài sản, lúc hai người kết hôn cũng không chứng minh tài sản, cho nên tài sản cá nhân của Trương Khải Hiên có một nửa là của cô. Trên danh nghĩa, Trương Khải Hiên có một căn nhà rộng 153 mét vuông, nhưng anh ta đã vi phạm quy định tài sản chung của vợ chồng, không thể chuyển cho người khác vậy mà anh ta lại tặng căn nhà cho tình nhân cũ. Cho nên, cô có quyền lợi đưa ra kháng án theo pháp luật, hơn nữa được hợp pháp hóa phần tài sản đó, mặt khác, Trương Khải Hiên còn đứng tên một ít cổ phiếu, chứng khoán, tôi lén điều tra được, có thể lên đến 400 vạn tệ, cô Đường, cô hẳn là có thể được chia tài sản đến 200 vạn tệ.”

Đường Mạn không cảm thấy hứng thú đối với chuyện này.

Cô vốn lo lắng Trương Khải Hiên sẽ không ngừng dây dưa, đuổi đến tận Thượng Hải, không ngờ anh không đuổi theo, nhưng qua hai tháng bình tĩnh lại, cuối cùng anh vẫn đến đây.

Đường Mạn nhìn xuống Thạch Băng, con bé chỉ ngây thơ tập trung tinh thần vào bức tranh, đông người như vậy, ở nơi công cộng, cô nghĩ nhà họ Trương sẽ không làm bậy đâu, cô quay lại.

Tagged:

4 thoughts on “Dây leo [Q2-C32-F1: Yêu đến cùng.]

  1. bichdung1112 Tháng Mười 29, 2013 lúc 10:56 Sáng Reply

    Tks chị :3

  2. Đỗ Mơ Tháng Mười 29, 2013 lúc 11:08 Sáng Reply

    mình cảm giác Lý Văn Khải phản bôi rồi

  3. vanlun Tháng Mười 29, 2013 lúc 11:20 Sáng Reply

    ôi văn khải của mềnh, giờ chán hết chẳng muốn đọc nữa rồi

  4. Cọp coco Tháng Mười 4, 2014 lúc 7:03 Chiều Reply

    Tớ chẳng ưa Đường Mạn, ghét cả Lý luôn, chỉ thích mổi TKH nhưng anh ấy lại trắng tay, nữ 9 2 lòng ,tình nhanh đến cũng nhanh đi, rời bỏ TkH rồi quen Lý k bao lâu lại xao động lại iu, sau đó gặp TKH rồi bên nhau gần 1 năm. Ôi trời ơi, người phụ nữ như vậy đúng là ” cực phẩm ” trong cực phẩm.
    Dù thất vọng nhưng vẫn gắng kiềm lòng đọc cho hết.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: