Dây leo [Q2-C32-F2: Yêu đến cùng.]

Quyển 2: Tình yêu của chúng ta, (như) cát chảy qua kẽ tay.

Chương 32- Phần 2: Yêu đến cùng.

__________________________________

Thấy Trương Khải Hiên, nhiều cảm xúc đan xen, tâm trạng phức tạp.

Anh gầy quá, còn gầy hơn lần trước về Thanh Đảo gặp anh, anh quá gầy.

Đường Mạn không dám đón nhận ánh mắt của anh.

Trương Khải Hiên cũng rất tâm trạng, không nói được lời nào.

Hai người hệt như hai cái cây lặng im trong công viên, khoảng cách tương đối, nhưng rất khó để đưa tay níu giữ.

Bỗng chừng nửa khắc, cô ngẩng đầu, “Khải Hiên” gật đầu chào hỏi anh.

Trương Khải Hiên nhìn Thạch Băng, giọng nói của anh rất nhẹ, “Cô bé đó là con gái nuôi của Lý Văn Khải à?”

Đường Mạn có chút đề phòng, “Đúng vậy, trẻ con vô tội, Khải Hiên, chuyện của chúng ta để chúng ta tự giải quyết, đừng liên lụy đến con bé.”

Anh cười khổ, “Xem ra em đúng là chim sẻ sợ cành cong, mà ở trong lòng em, anh đã không có ấn tượng gì tốt.”

Cô không trả lời.

Anh nhìn xung quanh, nhìn thấy một cái đình nhỏ cách đó hơn mười thước, hỏi cô: “Có thể đến chỗ kia ngồi xuống chứ?”

Đường Mạn trả lời, “Không thể, em không thể rời khỏi Thạch Băng.”

Trương Khải Hiên mỉm cười tự giễu, “Em lo lắng anh sẽ bắt con bé đi để uy hiếp em?”

Đường Mạn gật đầu, “Đúng vậy.”

“Anh sẽ không làm vậy, nếu anh muốn làm, anh đã làm từ lâu rồi. Hôm nay nói chuyện cho xong, anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.”

Đường Mạn nhìn anh, đối diện với ánh mắt anh, trong đôi mắt ấy vẫn thâm sâu như trước, còn anh vẫn đẹp trai như vậy.

Suy nghĩ xong, cô quyết định tin anh một lần, cùng anh ngồi xuống đình nghỉ chân.

Anh cẩn thẩn quan sát cô, trong lòng khó quá. Trong tư tưởng, anh từng mang theo ý nghĩ tốt đẹp, chính là hy vọng vào dịp cuối tuần trời trong nắng ấm, cùng cô dẫn theo con của hai người đến công viên chơi, hiện giờ, vận mệnh như hoa nở rộ lần nữa, nhưng vợ anh lại đã tách khỏi cành khô.

Anh hỏi, “Anh ta đối xử với em tốt không?”

Đường Mạn gật đầu, “Tốt lắm.”

Chính xác, còn hơn cả Trương Khải Hiên, Lý Văn Khải đối xử với cô, không thể nào bắt bẻ.

“Anh muốn hỏi em một chuyện, nếu không có Lý Văn Khải, em sẽ trở về bên cạnh anh chứ?”

Đường Mạn trả lời, “Khải Hiên, có thể có hoặc có thể không.” Cô nhìn về phía xa xa, thời tiết hôm nay không tệ lắm, dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ có mưa, nhưng mặt trời trên cao chiếu sáng rực rỡ như thế, một chút dấu hiệu có mưa cũng không có, chẳng lẽ dự báo thời tiết cũng sai sao?

Cô nói: “Khải Hiên, cho dù không có Lý Văn Khải, hai chúng ta có thể cũng không cách nào trở lại như trước. Thật ra, chúng ta quả là không hợp nhau, chẳng lẽ anh không phát hiện ra, hai chúng ta sống chung, ngoại trừ tự phụ kiêu ngạo và bốc đồng tổn thương thì không còn gì khác sao? Cuộc hôn nhân này đúng là một quyết định sai lầm.”

Tầm mắt anh rơi vào một hòn đá nhỏ trên đất gần gốc cây, hình như muốn từ phía trên đó tìm một chỗ để nương tựa.

Sau một lúc lâu, anh hỏi, “Nếu như, nếu như không có Lý Văn Khải, còn anh lại tình nguyện thay đổi vì em thì sao?”

Đường Mạn ngẩng đầu, anh nói chân thành như vậy, khiến cô cảm thấy rung động tận tâm can, không khỏi thở dài.

Cô ngập ngừng, “Khải Hiên, anh hay em, vĩnh viễn không có cách nào thay đổi chính mình.”

Trương Khải Hiên nghe xong cười khổ, hai người rơi vào im lặng, thật lâu sau, anh mới nói, “Đúng, thật ra trước kia, anh cũng đã từng nghĩ đến kết cục này, nhưng anh vẫn còn ôm một tia hy vọng, hy vọng anh ta đối xử tệ với em một chút, để em cảm thấy nản lòng mà hồi tâm chuyển ý. Anh cũng từng có vô số ý niệm điên rồ trong đầu, muốn tiếp tục dùng biện pháp cực đoan để kéo em về bên anh, nhưng mà, cuối cùng anh hiểu được, anh thua rồi, thật sự thua rồi.”

Anh thở dài trong xót xa, “Cái anh để vuột mất không chỉ là tình yêu, mà còn là bỏ lỡ thứ đẹp nhất trong đời anh, tín nhiệm và chân thành. Đường Mạn, cám ơn em, cám ơn em đã mang đến cho anh 19 tháng hạnh phúc.”

2 tháng yêu đương, 8 tháng kết hôn, 9 tháng xa cách, nhưng có một số chuyện tính toán được rõ ràng, có một số chuyện vĩnh viễn cũng tính không được.

Đường Mạn cũng buồn bã.

Anh cúi đầu, cắn môi, đợi chốc lát, anh ngẩng đầu hỏi cô: “Tiểu Mạn, xin lỗi, em có thể tha thứ cho anh chứ?”

Đường Mạn chăm chú nhìn vào mắt anh, cô tìm được sự chân thành, ray rứt, thống khổ, buồn bã trong ánh mắt ấy.

Cô khẽ nói, “Em tha thứ cho anh, Khải Hiên, em không hối hận khi yêu anh, tình yêu đó cũng như pháo hoa rực rỡ, thắp sáng cõi lòng chưa từng cởi mở của em. Hiện giờ, tuy rằng đã trở thành quá khứ, nhưng mà em vẫn vậy, chưa từng hối hận đã yêu anh. Em chỉ có thể nói, chúng ta đã bỏ lỡ nhau, em nhớ rõ giấc mộng đó, chân thật như vậy, có lẽ, chúng ta thật sự đã từng gặp nhau ở kiếp trước, cho nên kiếp này với thành vợ chồng, để cho em đến trả lại tất cả. Khải Hiên, đừng chỉ nói xin lỗi, thật ra anh cũng cho em rất nhiều ký ức hạnh phúc, hãy để chúng ta mãi nhớ về những ký ức đó nhé.”

Anh khổ sở rớt nước mắt, thấp giọng nói: “Đường Mạn, không có em, anh phải sống cuộc sống thế nào đây?”

Đường Mạn không đành lòng khuyên ngăn anh nữa, chỉ có im lặng.

Yêu, cần chăng một lời hứa hẹn?

Ai là của ai, nào dễ phân rõ ràng? 

ình cảm, một khi đã đến lúc nhạt nhẽo.

Thứ còn lại chỉ là không nhẫn tâm.

Trương Khải Hiên lấy một tờ giấy từ trong áo khoát ra, đưa ra thì thấy là giấy thỏa thuận ly hôn.

Tay như cầm ngàn cân, lòng lại không muốn, anh vẫn cố bình tĩnh ký tên mình lên đó, hai tờ.

Sau khi ký xong, anh đưa một tờ đến trước mặt Đường Mạn, Đường Mạn nhìn tờ giấy, vẫn không nhúc nhích.

Anh cười khổ: “Chúc em mọi sự bình an.”

Đường Mạn nâng mắt nhìn anh, tầm mắt giao nhau với anh, cô bỗng nhớ đến 2 năm trước, khi lần đầu tiên gặp gỡ, chính mình đã nhìn vào mắt anh trước.

Trương Khải Hiên vươn tay, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ trái quét qua khuôn mặt cô, anh rất muốn ôm lấy cô, nhưng cô không biểu hiện gì, không nhiệt tình lắm, tất cả đều là quá khứ.

Anh khổ sở quay đi, bỗng nhiên đứng lên muốn rời khỏi.

Bước lên xe của nhà họ Trương đợi sẵn ở ven đường, xe đi rồi, anh không hề quay đầu lại.

Sinh mệnh không cách nào chấp nhận nỗi đau, lúc đối mặt với sống chết, có mấy lần cơ hội để làm lại? Anh cười khổ, tình yêu cũng vậy, thật ra tình yêu còn mong manh hơn cả sinh mệnh.

Nhưng sau khi lên xe, anh lại rớt nước mắt.

Đường Mạn hệt như dây leo xanh biếc, sinh trưởng ở trong lòng anh, anh suy đi nghĩ lại giấc mộng kiếp trước Đường Mạn kể cho mình, dần dần anh cũng tin, tin tưởng cô và anh chính là trả lại mạng sống lần đó mà cô nợ anh từ kiếp trước.

Đường Mạn kinh ngạc ngơ ngẩn, giấy thỏa thuận ly hôn lặng lẽ bày ra trước mặt cô.

Giải thoát rồi, cô cũng thở dài một hơi, Khải Hiên, chúc anh mọi sự bình an.

Bỗng nhiên một trận xôn xao huyên náo thức tỉnh cô, trời thật sự đổ mưa, vài phút trước vẫn còn quang đãng, vài phút sau mưa từ trên trời rơi xuống mà không hề có sự báo trước. Cô vội vã chạy xung quanh tìm Thạch Băng, thấy con bé bình an vô sự, cô yên tâm.

Thạch Băng tò mò hỏi cô: “Dì Mạn, chú vừa rồi là ai vậy?”

“Là một người bạn rất thân của dì Mạn.”

Mưa đến rất nhanh, tất cả hoạt động không thể không hủy bỏ, Đường Mạn cùng Thạch Băng về nhà họ Lý trước.

Trở về nhà họ Lý, nhìn thấy bà Lý nằm trên sô pha như đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng sắc mặt lại không tốt lắm.

Cô thấy bà Lý trông rất mệt mỏi, còn đổ rất nhiều mồ hôi, cô nhanh chóng chạy đến hỏi bà Lý có phải cảm thấy khó chịu hay không?

Bà Lý mở mắt ra, mệt mỏi nói với cô, “Gần đây luôn cảm thấy đau bụng.”

“Ngày mai con cùng dì đến bệnh viện kiểm tra.”

Bà Lý nhớ đến gì đó, bà hỏi Đường Mạn, “Có phải một tuần nay tối nào Văn Khải cũng không về nhà ăn cơm?”

“Dạ đúng, việc ở công ty anh ấy rất nhiều.” Cô giải thích, “Vừa rồi anh ấy gọi điện thoại cho con, nói tối nay vẫn có việc không về được, báo chúng ta không cần đợi anh ấy.”

Bà Lý bất đắc dĩ thở dài, “Khi người ta già đi, lại biến thành một đứa trẻ, biết rõ con cái phải ở bên ngoài lo sự nghiệp, lại còn ích kỷ hy vọng mỗi ngày nó đều có thể xuất hiện trước mặt mình, thật ra con cái lớn hết rồi, sự quan tâm của người già đối với chúng không phải là hạnh phúc, mà là lôi thôi.”

Đường Mạn an ủi bà Lý, “Cho dù anh ấy lớn bao nhiêu, dì vĩnh viễn lớn hơn anh ấy mà.”

Bà Lý cười, lời nói của Đường Mạn cuối cùng cũng nói trúng tâm ý của bà, bà bỗng hỏi cô, “Tiểu Mạn, chừng nào con có thể giống như Văn Khải, gọi dì một tiếng mẹ đây?”

Đường Mạn nhớ lại chuyện tối qua, trước khi ngủ, Lý Văn Khải ôm cô từ phía sau, quấn chặt lấy cô, hôn lên vành tai cô, tay anh đan vào tay cô, bỗng nhiên anh giống như làm trò ảo thuật, từ trong tay mình biến ra một chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út của cô. Vốn dĩ Đường Mạn có hơi buồn ngủ, giờ phút này toàn bộ cơn buồn ngủ đều bay biến sạch sẽ.

Anh nói, “Chỉ cho phép chê nhỏ, không được nói không thích.”

Cô mỉm cười, vươn tay từ trong chăn ra, bật đèn ngủ ở đầu giường, ngắm viên kim cương phát ra ánh sáng trên chiếc nhẫn bạch kim kia.

Bất luận thế nào, cô cũng rất vui mừng, cũng thật sự rất thích.

Tâm không phiền loạn, cô thật sự rất yêu anh, thật sự yêu anh.

Cô nói: “Phụ nữ có phải đều dễ bị lừa như vậy hay không, anh cho em một chiếc nhẫn, em đã vui đến như vậy rồi.”

Anh áp sát người lại, lấy tay bẹo lên chiếc mũi cô, trong mắt cũng ánh lên vẻ hưng phấn, “Phấn khích bao nhiêu chứ? Biểu hiện cho anh xem nào.”

Không đợi cô nói thêm, đầu anh cúi thấp, ngang ngược hôn cô.

Sáng sớm, cô vẫn chưa ngủ dậy, Lý Văn Khải đã tỉnh dậy rất sớm, hôm nay anh có chuyện gấp muốn đến công ty, trước khi đi, anh cúi xuống hôn lên môi cô, nói với cô: “Anh yêu em, tiểu hồ ly.”

Đường Mạn nở nụ cười, cô vươn tay ra khỏi chăn ôm lấy cổ anh, nói với anh, “Em cũng yêu anh, gấu Bắc Cực ạ.”

Lý Văn Khải chính thức cầu hôn, hiện giờ Trương Khải Hiên đã rút lui, toàn bộ chướng ngại đã được dọn sạch sẽ, Đường Mạn chỉ hy vọng, người hạnh phúc hay người nuối tiếc đều có thể mỉm cười đối diện với cuộc sống.

Nhưng Lý Văn Khải quá bận rộn, từ sau khi anh lên chức tổng giám đốc, Đường Mạn hầu như không có một ngày ở bên anh trọn vẹn, anh duy nhất có thể cho cô chỉ là buổi tối khi về nhà, cùng cô trò chuyện một lát, để Đường Mạn kể một số chuyện thú vị cho anh nghe, mà thường thường, nói nhiều quá anh cũng mệt, Đường Mạn cũng không muốn phiền anh nhiều.

Tối nay, cùng dì giúp việc dọn dẹp bàn xong, cô lại nấu canh giải rượu cho Lý Văn Khải như thường lệ, muộn như vậy vẫn chưa về, chắc chắn lại uống rượu rồi, hiện giờ, người đàn ông này là người đàn ông của cô, sức khỏe của anh có tác động đến tinh thần của cô, cô nhất định phải chăm sóc anh cho thật tốt.

Nhưng đợi đến 12h khuya anh vẫn chưa về, Đường Mạn lo lắng, nếu qua 11h Lý Văn Khải vẫn chưa về, anh nhất định sẽ gọi điện nói với cô, nhưng hôm nay anh không hề gọi, cô có chút lo lắng.

Suy đi nghĩ lại, cô quyết định gọi điện thoại cho anh.

Điện thoại được thông, từng tiếng từng tiếng đợi máy, trong đêm tốt tĩnh mịch, âm thanh chuyển cuộc gọi rất rõ ràng.

Advertisements

Tagged:

9 thoughts on “Dây leo [Q2-C32-F2: Yêu đến cùng.]

  1. Ha Doan Tháng Mười 29, 2013 lúc 3:18 Chiều Reply

    Truyen hay qua. Thanks.
    Ban oi truyen nay co tat ca bao nhieu chuong vay ban? Va gan het chua?

    • nhoclubu Tháng Mười 29, 2013 lúc 4:41 Chiều Reply

      Còn 8 chương nữa là hết đó bạn 🙂

  2. kimmina1908 Tháng Mười 29, 2013 lúc 3:31 Chiều Reply

    Hy vọng chị Mạn có thể được hạnh phúc !!!!!!
    Sao tự nhiên lại có cảm giác chị Mạn lại sắp gặp phải chuyện đau lòng nữa vậy nè !!!!!!!
    Hy vọng a Khải sẽ ko làm điều gì gây tổn thương cho chị Mạn !!!!

  3. gauconbaccuc Tháng Mười 29, 2013 lúc 3:44 Chiều Reply

    a khải lại hú hí vs vợ cũ rồi.a làm tan nát lòng e huhu

  4. lam thien nghi Tháng Mười 29, 2013 lúc 4:24 Chiều Reply

    Sao minh cam giac sap co song gio xay den voi DM

  5. vanlun Tháng Mười 29, 2013 lúc 4:28 Chiều Reply

    trời anh khải làm em thất vọng quá

  6. bichdung1112 Tháng Mười 29, 2013 lúc 5:36 Chiều Reply

    chán anh Khải lắm rồi đó nhá! hừ!

  7. Mancoi Tháng Mười 29, 2013 lúc 8:43 Chiều Reply

    Gang nhe, You! Thank you so much!

  8. Daquy Tháng Mười 30, 2013 lúc 11:42 Chiều Reply

    Minh co cam giac ko tot. Co le lai lap lai 1 lan nguoi yeu va nguoi yeu cu ben nhau sao. Neu vay se dau kho lam.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Green House

Ngôi nhà của những giấc mơ.

Thanh Phong Viên

Nơi dừng chân của gió...

Đông Chí

chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ^^~~~~~

mushroomkious

Có những bình yên theo về cùng hoàng hôn

Đô Rê Mun

"What the hell?" - "The best damn thing"

Sahara ~ Mong bình yên trở về...

just dream of something peaceful! ~~ 一直平安。。。

Thanh Dạ

Thành công nhất trong cuộc đời của mỗi con người, không phải là kiếm được nhiều tiền, nhà cao cửa rộng, quyền lực địa vị....., mà là ở trong biển người mênh mông, có thể tìm được một người bạn đời hiểu mình hơn cả chính mình.

%d bloggers like this: